"A! Rốt cuộc là anh bị sao vậy? Tự nhiên lại nổi điên?" Tình Xuyên vùng vẫy, rút tay ra khỏi bàn tay thô bạo của Mộc Phi, quả nhiên, cỏi tay đã bị anh nắm đỏ đến đáng thương.
"Rốt cuộc cô và hắn có quan hệ gì? Cô đang muốn ngoại tình sao?" Ánh mắt anh nhìn chăm chăm vào cô như có ánh lửa đỏ đang bùng cháy, chỉ là đang cố nén giận, nếu không anh đã đem cố ném lên giường rồi, còn cho cô ở đây la ó sao.
"Chúng tôi chỉ là bạn thôi, anh đừng có nói khó nghe như vậy có được không?" Cô xoa xoa cổ tay của mình, đau đến mức muốn khóc.
Đột nhiên, Mộc Phi bước từng bước đến chỗ cô, giọng trầm thấp lạnh lẽo như dòng nước lạnh ngắt vào mùa đông: "Chúng ta? Là bạn? Bạn bè mà lại hôn nhau? Tôi bị mất trí chứ không có bị ngu."
Tình Xuyên sợ hãi lùi về phía sau, cái này cô thật sự không biết nên giải thích như thế nào, lúc đó cô cũng không hiểu vì sao anh ta lại làm vậy, cô hoàn toàn ở thế bị động.
"Tôi... Tôi..."
"Cô thế nào?" Anh hung hăng bước đến, khiến cô không còn đường lui, ngã xuống sofa.
"Cho dù là vậy thì sao chứ? Anh không nhìn ra là anh ấy thích tôi sao?" Cô cười giễu: "Không lẽ là anh đang ghen?"
Anh hơi cúi người xuống, đôi mắt như có tia m.á.u, vô cùng đáng sợ: "Cô cũng thích hắn?"
Tình Xuyên nhất thời hồ đồ, cô nói: "Đúng vậy."
Nhưng cô lại quên mất, cái miệng hại cái thân, chỉ một giây sau, coi đã bị anh hung hăng vác lên vai.
"Á! Anh... anh bỏ tôi xuống! Anh định làm gì?" Cô giãy dụa, liên tục đ.á.n.h vào lưng của anh.
"Cô có tin ngay bây giờ tôi liền quăng cô xuống đất không?" Anh cọc cằn quát lên, đã không kiềm chế được cơn nóng giận nữa rồi.
Tình Xuyên bắt đầu cảm thấy lạnh sóng lưng, cô biết sợ thật rồi.
Cô nhỏ giọng, giọng run rẩy: "Mộc Phi, thả tôi xuống đi mà."
Nhưng anh không còn quan tâm đến cô nữa, anh trực tiếp đưa cô trở về phòng, quăng cô xuống giường, không hề nhẹ tay.
"Á! Anh... anh muốn làm gì? Anh đừng qua đây." Cô sợ sệt lùi về sau.
Mộc Phi cởi áo ra, anh nắm lấy mắc cá chân của cô, đè cô xuống giường, đặt cô dưới thân mình.
"Cô nói lại một làn nữa, cô thích hắn?" Anh gằn giọng.
"Tôi... tôi không có, lúc nãy tôi chỉ chọc anh thôi, tôi làm sao thích anh ấy được." Cô vội vàng sửa lại lời lúc nãy, mong anh sẽ bớt giận.
"Cô nói dối!" Anh quát.
"Tôi... Sao anh lại vô lí như vậy chứ?" Cô ngoảnh mặt đi không dám nhìn thẳng vào dáng vẻ hung dữ của anh.
"Nếu cô đã không thích hắn, còn để cho hắn chạm vào người cô, hôn cô?"
Cô mím môi, không nói được lời nào.
"Nhìn tôi!" Anh thấp giọng.
Nhưng cô lại cứng đầu nhìn đi chỗ khác, Mộc Phi nghiến răng, anh cúi người xuống, chiếm lấy bờ môi đỏ mọng của cô, mạnh bạo cạy miệng cô ra, lưỡi anh bắt đầu luồn lách vào trong, tìm kiếm lưỡi mềm.
"Ưm..."
Anh không hề lưu tình, c.ắ.n mạnh vào đầu lưỡi của cô, cuồng bạo đến mức khiến cô như sắp bị ngộp thở c.h.ế.t.
Khi tách ra, đầu lưỡi ướt át rời khỏi khoang miệng, kéo theo một sợi chỉ trong suốt.
hằng nguyễn
Tình Xuyên thở dốc, đầu óc cô trở nên mơ màng không rõ. Mộc Phi ghé sát vào tai cô, anh thở hắt ra, phả hơi ấm nồng khiến cô rùng mình, anh nói: "Cô là của tôi, bất kì người đàn ông nào cũng không được đụng vào. Cô chỉ có thể thích một mình Mộc Phi tôi, chỉ có tôi mới được đụng vào cô. Đã hiểu chưa?"
Tình Xuyên run rẩy gật đầu nhưng trong lòng lại cảm thấy không phục, rõ ràng anh không yêu cô mà lại muốn chiếm hữu cô, muốn cô chỉ yêu một mình anh? Tuyệt đối không có khả năng.
"Vậy anh thì sao? Anh có yêu tôi không?" Cô trừng mắt nhìn anh, ánh mắt không mang theo một chút khi vọng nào.
Cô cười tự giễu: "Nếu tôi không biết rõ câu trả lời, tôi còn tưởng là anh đang ghen đó. Đúng là nực cười."
Mộc Phi hơi khựng lại, anh cũng không biết vì sao anh tức giận. Vì có người đàn ông khác chạm vào cô? Vì ghen? "Cô là vợ của tôi, tôi không có quyền được ghen sao?" Anh lạnh giọng, ánh mắt đã nhu hoà hơn rất nhiều.
Tình Xuyên sững người, cô chớp chớp mắt nhìn anh, sau đó cô đã nhanh ch.óng bình tĩnh lại: "Vậy nếu tôi không còn là vợ anh nữa thì sao?"
Đột nhiên, Mộc Phi lại tức giận: "Cô nói vậy là ý gì?"
Không hiểu sao Tình Xuyên lại thấy chột dạ, cô vội ngoảnh mặt đi nơi khác, giọng nhỏ dần: "Anh còn giả vờ không hiểu gì nữa chứ, không phải sớm muộn gì chúng ta cũng..."
Hai chữ "ly hôn" còn chưa bật ra khỏi miệng thì anh đã mạnh bạo gặm lấy môi của cô, tàn ác mà xâm chiếm.
Tình Xuyên bị đau, cô muốn vùng dậy nhưng lại bị anh đè c.h.ặ.t hai tay xuống giường, không có cách nào phản kháng, chỉ có thể vô lực chống cự một cách vô ích.
"Ưm... anh... ưm..."
Khi dứt ra, ánh mắt của anh nhìn cô tràn đầy lửa giận, sát khí trùng trùng, cứ như muốn nghiền nát cô ra rồi bỏ vào bụng, hung hăng và đầy oán khí như quỷ lệ.
Tình Xuyên hơi rùng mình, tại sao anh lại tức giận đến vậy? Cô đã nói gì sai rồi sao? Mộc Phi thở hắt ra, anh gằn giọng: "Cô nghĩ cũng đừng nghĩ đến chuyện ly hôn, tôi sẽ không cho cô và hắn toại nguyện đâu. Cô chỉ có thể là của tôi, mãi mãi là của Mộc Phi tôi."
Dứt lời, anh liền vùi đầu vào cổ của cô, đặt môi lên làn da trắng mềm mại, bá đạo để lại dấu vết của mình như một ấn ký.
Bàn tay hư hỏng của anh luồn vào trong váy cô, sờ soạng lung tung trên đùi cô.
"Á! Anh... anh... anh bình tĩnh lại chút đi." Cô hét lên, cơ thể run rẩy không chút sức lực, cô dường như bị hơi thở nóng hổi của anh bào mòn ý chí.
"Bình tĩnh? Tôi đang rất bình tĩnh, tôi muốn cô phải sinh con cho tôi, mãi mãi ở lại bên cạnh tôi." Anh hung hăng c.ắ.n vào cần cổ trắng ngần của cô, sau đó l.i.ế.m láp vết c.ắ.n, vừa đ.á.n.h vừa xoa, vô cùng dụ hoặc.
"Anh... anh không thể làm vậy với tôi." Cô hét lên, tuyệt vọng cùng với thống khổ, cô không muốn bi kịch diễn ra một lần nữa, cô không muốn.
"Cô nghĩ tôi có thể không?" Anh điên cuồng gặm lấy môi dưới của cô, cuồng bạo xâm chiếm, khơi dậy d.ụ.c vọng đang cháy hừng hực bên trong.
Tình Xuyên khẽ nức nở, cô cảm thấy anh không chỉ bị mất trí mà còn bị điên, anh đúng là điên thật rồi, sao anh có thể làm vậy? Lỡ như sau này anh nhớ mọi chuyện, mọi thứ lại trở về quỹ đạo vốn có của nó, thế thì cô phải tính làm sao?
Tình Xuyên vẫn đang miên man suy nghĩ, chợt...
"Á!"
Anh gấp gáp xé rách váy của cô, thoáng chốc, cơ thể nõn nà của cô đã lộ ra trước mắt anh.
"Hức... đừng... đừng lại đây. Tôi cầu xin anh, mau dừng lại đi." Cô nức nở, cô thật sự đã bị anh doạ sợ.
Nhưng anh vốn không hề để ý đến cô, anh nắm c.h.ặ.t hai tay cô đưa lên đỉnh đầu: "Ngoan một chút thì sẽ không phải chịu đau."
Anh cởi chiếc áo n.g.ự.c gài trước của cô ra, ánh mắt cuồng dã như thú hoang bắt đầu xuất hiện, anh gặm lấy nhũ hoa của cô, nhẹ nhàng l.i.ế.m láp xung quanh, sau đó lại không nhịn được mà c.ắ.n nhẹ vào bầu n.g.ự.c của cô.
"Ưm... đừng... mau... dừng lại."
Mộc Phi nhếch môi, anh tay bắt đầu di chuyển xuống phía dưới, luồn vào trong quần nhỏ của cô, sờ soạng bên ngoài miệng hang.
"Ư... hức... anh bị điếc sao? Tôi nói anh.. a... dừng lại." Cơ thể cô run lên, cô co chân lại, không muốn anh tiếp tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cô ướt rồi." Anh nhẹ giọng, mang theo sự biến thái và đắt ý, khiến cô vừa xấu hổ lại vừa tức giận, môi mím c.h.ặ.t, không dám nhìn thẳng mặt anh.
Chợt, anh cho một ngón tay vào, khuấy động bên trong cô, nhẹ nhàng đ.â.m vào rồi lại rút ra, miêu tả lại hành động ám muội.
Anh thở hắt, lại một lần nữa chiếm lấy đôi môi sưng đỏ của cô, bên dưới lại cho thêm một ngón tay vào, làm cho cô không khỏi rùng mình, bất giác rên rỉ.
"Cô đã cho hắn ta chạm qua nơi này chưa? Hử?" Anh lạnh giọng, chỉ cần cô nói ra điều gì trái ý anh, anh nhất định cho cô hưởng đủ dày vò.
Cô ấm ức lắc đầu, không dám chọc tức anh thêm nữa.
Khoé miệng anh cong lên, dịu dàng hôn lên mắt cô, l.i.ế.m đi giọt nước mắt mặn chát của cô: "Ngoan lắm."
"Anh... anh... mau rút ra đi... ư..." Giọng cô run run, đôi mắt long lanh nước mắt.
Anh nghe theo cô, rút ngón tay ra khỏi nơi ẩm ướt, nhưng một giây sau, anh đã cởi quần nhỏ của cô, banh hai chân của ra, cẩn thận nhìn ngắm.
"Á... đừng nhìn..."
Cô đã không còn sức phản kháng, chỉ có thể xấu hổ lấy tay che mặt, giọng nức nở bất lực vang lên.
"Thật đẹp!"
Vừa dứt câu, anh đã cúi người xuống, vùi vào nơi tư mật của anh, dùng lưỡi l.i.ế.m láp, rồi lại cho hai ngón tay vào.
Tình Xuyên bị anh chọc ghẹo đến mức đầu óc trống rỗng, hai tay siết c.h.ặ.t vào ga giường, eo cong lên.
"A... đừng... ư... ưm... Không được, không được rồi... xin anh đấy."
Ánh mắt anh tràn ngập ý cười, không những không dừng lại mà còn mạnh bạo đ.â.m chọt, lưỡi cũng rất thuần thục.
Bên trong cô bắt đầu co giật, cô cong eo lên, cơ thể vặn vẹo.
"Á..."
Chỉ một lúc sau, một dòng nước từ trong hang nhỏ tràn ra, không thể nào kiềm chế được
Tình Xuyên thở dốc, đôi mắt mờ ảo ẩn ẩn nước, cô như sắp phát điên lên rồi, không ngờ bản thân mình lại lên đỉnh, mặc dù đang bị cưỡng ép.
Chợt, khi cô mở mắt ra, người phía trước đã loã thể, phía dưới là...
"Anh... anh..." Cô nhanh ch.óng khép chân lại, mặt đỏ bừng, vừa sợ lại vừa rạo rực, ánh mắt vẫn không thể rời khỏi thứ kia, miệng lầm bầm: "To... to quá."
"Có phải là rất muốn rồi không?" Anh nhếch mép, tay dùng lực dạng chân cô ra.
"Không... không muốn." Cô ngồi dậy, cố sức lùi về sau, nhưng chưa gì đã bị anh đè xuống lại.
"Thật sự không muốn?" Anh cúi người xuống, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô, anh nói: "Há miệng!"
Tình Xuyên ngơ ngác nhìn anh, như bị thôi miên, miệng cô bất giác hé ra, đồng thời, lại bị anh một lần nữa chiếm lấy.
Lần này, nụ hôn của anh vô cùng dịu dàng và ngọt ngào khiến cho đầu óc của cô mơ hồ, không suy nghĩ gì thêm được nữa.
Anh dẫn dắt cô, đưa cô vào tròng, khiến cô lơ là cảnh giác, sau đó...
"Ứm..."
Mạnh bạo thúc thứ kia vào trong cô.
Anh không cho cô chống cự, tiếp tục dùng nụ hôn mê hoặc tâm trí cô, đưa cô vào một mê cung bí ẩn, không có lối thoát.
Anh hôn cô thật sâu, đồng thời, thân dưới bắt đầu cử động, nhẹ nhàng, như động như không.
Mười ngón tay của anh và cô đan vào nhau, từ nhẹ nhàng thúc vào đến mạnh vào dâng trào d.ụ.c vọng không thể kiềm nén.
"Á... đau... đau quá, anh mau rút ra đi." Giọng nói cô run rẩy, nước mắt trào ra từ trong hốc mắt, ướt át lại diễm lệ.
"Nhanh thôi, sẽ không đau nữa." Anh nhẹ giọng vô về nhưng bên dưới vẫn như cuồng phong vũ bão, đ.â.m vào lại rút ra.
"Nhẹ... nhẹ chút... a..."
Bên trong cô đột nhiên thít c.h.ặ.t, khiến anh nhất thời kích động mà rùng mình, ngửa đầu về sau, khẽ rên vài tiếng, vô cùng nam tính, vô cùng quyến rũ, làm cho Tình Xuyên không khỏi đỏ mặt.
Cô thật sự đang bị người đàn ông này quyến rũ, tim đập rất nhanh, cơ thể sung sướng đến choáng ngợp, khó mà cưỡng lại.
"Ưm... Mộc Phi." Cô nhỏ giọng gọi tên anh, mang thêm sự nghèn nghẹn và nức nở.
Bên trong, cô dường như cảm nhận được thứ đó của anh đang dần to lên.
"Á... sao đột nhiên..."
Anh cúi người xuống, hơi thở vừa gấp gáp lại vừa nóng như lửa, anh l.i.ế.m láp vành tai cô, c.ắ.n vào tai cô, thì thầm: "Gọi tên tôi!"
Cô ngoan ngoãn nghe lời anh: "Mộc... Mộc Phi."
"Gọi lại lần nữa!"
"Mộc Phi, Mộc Phi, Mộc Phi, đã đủ chưa? Có thể... ư... dừng lại chưa?" Cô nghĩ chỉ cần vâng lời anh, anh nhất định sẽ tha cho cô.
Không ngờ, anh đột ngột ngồi dậy, anh gác hai chân cô ở hai bên hông mình, tay nắm lấy eo cô, thẳng lưng thúc vào trong, mỗi lần thúc vào đều mạnh mẽ và sâu đến tận cùng.
"Á... chậm... chậm lại đi... tôi sắp chịu không nổi rồi." Tình Xuyên bấu vào tay anh, rên rỉ cầu xin, nhưng cô càng như vậy lại càng làm cho anh thêm cao hứng.
"Có sướng không?" Anh vừa thở dốc vừa hỏi.
"Á... có... có sướng mà... anh nhẹ chút đi."
Anh nhếch môi, lại mạnh bạo đ.â.m sâu vào, tiếng rên trầm thấp ngày càng rõ hơn, ngày càng kích động và d.â.m d.ụ.c: "A... a... a... a..."
Cơn khát tình càng lúc càng đến gần hơn, Mộc Phi điên cuồng như một cái máy không biết mệt, không biết ngừng nghỉ, chợt... anh thẳng lưng đ.â.m vào rồi dừng lại.
Ở bên trong, một dòng t.i.n.h d.ị.c.h nóng bỏng được b.ắ.n ra, lấp đầy cái lỗ nhỏ của cô.
Anh dùng thứ của mình, đóng kín miệng hang, không cho dòng dịch trắng đó chảy tràn ra ngoài.
Cơ thể Tình Xuyên co giật, sướng đến mức toàn thân run rẩy khó chịu, bên dưới cũng dần thít c.h.ặ.t lại, nhận hết tất cả từ anh.
Mộc Phi cúi người xuống, hôn lên môi cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cô: "Cô phải sinh con cho tôi, mãi mãi ở bên cạnh tôi, đừng hòng nghĩ đến việc chạy thoát."
Tình Xuyên hé miệng, cô muốn nói gì đó, nhưng lời nói lại bị nghẹn ở cổ, không có cách nào thốt ra, cũng không có cách nào nói rõ.
Loại sung sướng này, quá mức tàn nhẫn.