Một Kiếp Yêu Em, Vạn Kiếp Lỡ Làng

Chương 11



Vài ngày sau, vào buổi trưa, Tình Xuyên đã nói với dì Trương chuẩn bị cơm để cô đem đến công ty cho Mộc Phi.

Cũng không phải là do cô tự nguyện đâu nha, cô chỉ nể tình mẹ của anh đối tốt với cô nên cô mới giúp bà ấy chăm sóc anh thôi.

Nếu không, còn lâu cô mới làm mấy việc vô bổ này.

Lần này cô đến Mộc thị, nhân viên không còn làm khó cô nữa, có lẽ vì lần trước bọn họ đã nhận ra thái độ của anh đối với cô không giống trước đây.

Vì vậy, bọn họ còn tùy tiện cho cô lên phòng làm việc chờ anh, kính cẩn với cô như đối với thiếu phu nhân của tổng giám đốc, không dám lơ là.

Chỉ là sau khi cô bước vào thang máy, có một cô nhân viên khác xì xầm vào tai cô nhân viên nọ: "Sao cô lại để thiếu phân nhân đến phòng làm việc của Mộc tổng? Cô chán sống rồi à?"

Cô nhân viên nọ ngơ ngác nhìn cô nhân viên kia: "Cô ấy là vợ của tổng giám đốc, đến phòng làm việc của chồng mình thì có làm sao?"

Cô nhân viên kia bất lực day day trán: "Lần này tiêu rồi, thế nào cũng sẽ chạm mặt cho mà xem."

Cô nhân viên nọ vẫn chưa hiểu ra vấn đề của sự việc, chưa hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của nó là như thế nào.

...

Bọn họ nói là anh đang bận họp nên kêu cô đến phòng làm việc chờ anh, cô cũng không suy nghĩ gì nhiều, cứ vậy moẻ cánh cửa phòng làm việc ra.

Không ngờ bên trong lại có người, là Từ Chỉ Giai, cô ta cũng đến tìm anh.

Tình Xuyên hơi khựng lại, cô cảm thấy hôm nay chính là ngày xui xẻo của cô, tự nhiên lại đụng phải khắc tinh. Nhưng cô cũng không thể cứ vậy bỏ đi được, cô là vợ của anh, tại sao phải sợ cô ta? "Cô đúng là mặt dày nhỉ? Cứ thích đeo bám theo chồng của người khác." Tình Xuyên đi vào trong, thong thả bước đến bàn làm việc của anh, sau đó nhồi xuống ghế tổng giám đốc, đây cũng được coi như là một hành vi đ.á.n.h dấu chủ quyền.

Từ Chỉ Giai siết c.h.ặ.t ly cà phê trong tay, có hơi run rẩy vì tức giận: "Cô đừng ở đó mà đắc ý, sớm muộn gì A Phi cũng sẽ nhớ ra mọi chuyện thôi."

Tình Xuyên ồ lên một tiếng, cố tình chọc điên cô ta: "Nhưng tiểu tam vẫn là tiểu tam thôi, cho dù anh ấy có nhớ ra mọi chuyện cũng đâu có thay đổi được gì."

Từ Chỉ Giai đặt ly cà phê xuống bàn: "Ha! Hình như là não cô có vấn đề rồi, từ đầu đến cuối người anh ấy yêu là tôi, người anh ấy muốn cưới cũng là tôi, nếu không phải do cô mặt dày xen vào, chia rẻ tôi và anh ấy thì hiện tại tôi đã là Mộc thiếu phu nhân rồi. Vậy cô nói xem, ai là tiểu tam đây?"

Tình Xuyên hơi nghẹn họng, cô trừng mắt về phía cô ta, há miệng muốn nói gì đó nhưng lại bị cô ta tranh lời: "Cô đừng cho rằng bản thân "băng thanh ngọc khiết", cô kết hôn với anh ấy không phải là vì tiền sao? Loại người dơ bản, thấp hèn như cô cũng xứng nói yêu anh ấy?"

hằng nguyễn

Cô ta lại nói: "Thương Tình Xuyên, cô quên thân phận của mình rồi à? Cô chỉ là một đứa con do vợ lẻ sinh ra thôi, mẹ cô chính là kẻ đi phá hoại gia đình của người khác, mà bây giờ... cô cũng không khác gì bà ta. Dùng tình yêu để che đậy sự tham lam vốn có từ sâu trong xương tủy, cô không cảm thấy bản thân mình... quá buồn nôn sao?"

Trong nhất thời, Tình Xuyên cảm thấy vô cùng xấu hổ, vì những điều mà cô ta nói không phải là không đúng, mà cô cũng không thể chối bỏ bất kì điều gì.

Nhưng, nói cô dùng tình yêu để che đậy lòng tham?

Bản thân cô từ lấy tiền của Mộc gia sao? Hay cô dùng cái danh thiếu phu nhân này để diễu võ dương oai? Hai năm nay, cô chấp nhận ở bên anh, chịu đủ sự lạnh nhạt, đau đớn, dày vò, thống khổ, rốt cuộc cô đã nhận lại được cái gì?

Tình Xuyên tức giận, cô siết c.h.ặ.t hai tay, bước đến trước mặt cô ta: "Cô nói lại lần nữa xem."

Từ Chỉ Giai mỉm cười, cô đứng dậy, khoanh tay trước n.g.ự.c, cúi đầu nhìn cô đầy khinh bỉ: "Đồ, không, biết, xấu, hổ."

Cô ta vừa dứt lời...

"Chát!"

Âm thanh vang lên, căn phòng chợt yên tĩnh.

Từ Chỉ Giai trừng mắt về phía cô, đôi mắt đỏ ngầu, tức giận quát: "Cô dám đ.á.n.h tôi?"

Tình Xuyên cười nhạt: "Thì sao?"

Từ Chỉ Giai nổi điên lên, cô ta đột nhiên nắm lấy tóc Tình Xuyên kéo mạnh.

"Á! Cô... mau buông ra." Bị đau, Tình Xuyên hét lên, đồng thời cũng túm lấy tóc của Từ Chỉ Giai.

"A! Cô dám nắm tóc tôi?" Cô ta điên cuồng nắm c.h.ặ.t tóc của Tình Xuyên trong tay không chịu buông, đương nhiên Tình Xuyên cũng không đer cô ta ức h.i.ế.p, ăn miếng trả miếng.

Trong lúc giằng co kịch liệt, Tình Xuyên đã vô tình cào vào mặt Từ Chỉ Giai. Để lại bốn đường dài chảy m.á.u.

Cô ta run rẩy sờ lên mặt mình, nhìn thấy m.á.u trong tay, hai mắt liền trừng to, dây thần kinh như bị đứt "phựt, phựt", mất khống chế.

Gương mặt này của cô ta quý giá như vậy, làm sao có thể để yên cho cô dễ dàng như vậy.

Ánh mắt cô ta như một mụ phù thủy độc ác, xung quanh là sát khí đằng đằng, Tình Xuyên cảm giác có dự cảm không lành, chân lùi lại một bước theo bản năng.

Từ Chỉ Giai gào lên, cô tay cầm lấy cái bình sứ bên cạnh: "Mày đi c.h.ế.t đi!!!"

Mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ, Tình Xuyên khựng lại, cơ thể cứng đờ, dường như là quên luôn cadch cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ta đang lao tới, trong lòng đầy sợ hãi.

"Cạch" một tiếng, cánh cửa mở ra, Mộc Phi bước vào, nhìn thấy cảnh tượng này, anh vô thức lao đến ôm lấy Tình Xuyên, bảo vệ cô.

Nhưng vì khoảng cách quá gần, Từ Chỉ Giai không kịp dừng tay lại, theo trớn mà vung cái bình sứ về phía trước.

"Xoảng!"

Âm thanh vỡ vụn vang lên, đầu của Mộc Phi bắt đầu chảy m.á.u, đau đớn khiến anh bất giác nhăn mặt, cơ thể hơi run lên.

Từ Chỉ Giai sợ hãi, cô ta vội vàng lùi về sau, loạng choạng ngã xuống sàn đất lạnh lẽo.

Tình Xuyên bị chấn động, cô nhất thời không biết làm gì, cánh tay giơ lên không trung.

Cô không thể tin được, anh vậy mà lao ra, dùng thân mình chắn cho cô. Có phải anh bị mất trí đến điên rồi không? Tại sao anh lại bảo vệ cho cô.

Mộc Phi hơi đẩy cô ra, cúi đầu nhìn cô: "Có bị làm sao không?"

Cô hoảng sợ đến mức nước mắt lưng tròng, giọng nức nở, cô quát: "Anh đã vậy rồi còn lo cho tôi? Anh bị ngu à?"

Anh khẽ mỉm cười, trên đầu vẫn đang không ngừng chảy m.á.u, một màu đỏ tươi dọc theo đuôi chân mày anh chảy xuống, thật diễm lệ nhưng lại khiến người ta kinh sợ. Sao anh có thể dửng dưng như không có chuyện gì? Anh nói: "Còn hung hăng như vậy, chắc hẳn là không sao rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vừa dứt câu, anh đã không trụ nổi nữa mà ngã đầu, tựa lên vai cô, cơ thể nặng nề không chút cử động.

Tình Xuyên sợ hãi, cô ôm lấy anh, vừa chớp mắt một cái giọt nước mắt đã trào ra: "Mộc... Mộc Phi! Mộc Phi! Anh... anh đừng làm tôi sợ mà. Mộc Phi!"

...

Sau đó, trợ lý của anh đã gọi xem cứu thương, đưa anh đến bệnh viện.

Cũng vì chuyện này mà công ty đã một phen hoảng loạn, xì xầm bàn tán. Đúng là làm trò cươi cho thiên hạ mà.

...

Ở bệnh viện, bác sĩ nói là Mộc Phi không sao, chỉ bị chấn thương nhẹ và khâu vài mũi, không ảnh hưởng gì nhiều, nhưng tạm thời vẫn chưa tỉnh.

Tình Xuyên nghe vậy thì cảm thấy yên tâm hơn, cô gật đầu cảm ơn bác sĩ.

Nhưng mà, vì sợ ba mẹ anh lo lắng nên cô vẫn chưa nói cho họ biết, một phần nữa là cô không dám nói. Giống như việc đ.á.n.h nhau ở trường mà không muốn phụ huynh biết.

Cô sợ mẹ chồng cô mà biết chuyện này, sẽ không tín nhiệm cô như trước, sẽ cho rằng cô là một cô gái hung dữ, không biết chừng mực, còn hại Mộc Phi bị thương.

Chợt, Từ Chỉ Giai cũng đến, khi này vết cào trên mặt cô ta đã được xử lý, vô ta ôm cái mặt đau của mình, chỉ liếc nhìn cô một cái.

Sau một hồi, cô ta mới nói: "Tất cả là do cô, đáng lẽ người nằm trong đó nên là cô mới đúng."

"Chúng ta đều có lỗi, cô đừng hòng đẩy hết trách nhiệm sang cho tôi." Tình Xuyên lạnh giọng, bất đắc dĩ mới nói chuyện cùng cô ta.

Cô ta hừ lạnh: "Đúng là đồ xui xẻo! Tôi thấy cô nên tránh xa A Phi của tôi ra đi, đừng khiến vận khí của cô làm ảnh hưởng đến anh ấy. Nếu không, tôi không tha cho cô đâu."

Cô ta nhấn manh bốn chữ "A Phi của tôi", nhưng lúc này Tình Xuyên đã không còn tâm trạng đôi co với cô ta nữa rồi.

Lòng cô rối bời, cô không hiểu, tại sao anh lại không hề do dự mà lao ra chắn cho cô. Có phải khi mất trí nhớ, anh đã có một chút thích cô rồi không?

Hay là... anh chỉ làm theo bản năng, ngược lại là Từ Chỉ Giai, anh cũng sẽ bảo vệ?

Khi Mộc Phi tỉnh lại, cả Tình Xuyên và Từ Chỉ Giai đều ở đó.

Cô ta vội vàng chạy đến cạnh giường anh, nước mắt lưng tròng, đáng thương và vô tội đến mức không thể hơn.

"A Phi! Anh tỉnh rồi? Em đã rất lo lắng cho anh." Giọng cô ta nức nở, nghẹn ngào nói.

Cơn đau nhức ở đầu truyền tới, Mộc Phi khẽ cau mày, anh từ từ ngồi dậy, tay đỡ lấy thái dương.

Sau đó, Mộc Phi đưa mắt nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lẽo khiến cô ta run bần bật, vội vàng cầm lấy tay anh: "Em... em không cố ý đâu. Lúc đó là do em có hơi tức giận nên hồ đồ, anh tin em đi. Em không hề muốn làm anh bị thương."

Dừng một chút, cô ta nhẹ nhàng sờ lên má mình, là vết thương do Tình Xuyên gây ra, cô ta đỏ mắt, ấm ức nói: "Hơn nữa, là do Thương Tình Xuyên ra tay đ.á.n.h em trước, em chỉ muốn đến tìm anh thôi, vậy mà cô ta lại nổi giận với em."

Mộc Phi rút tay ra khỏi bàn tay cô ta, khàn khàn nói: "Vì vậy nên em mới dùng bình sứ đ.á.n.h trả? Em nên biết, nếu chuyện này mà được truy cứu đến cùng, em chính là người có tội."

Từ Chỉ Giai hơi run run nói: "Anh sẽ không làm vậy với em, phải không? Cho dù anh mất trí nhớ, nhưng trong tim của anh vẫn có em, đúng chứ?"

Mộc Phi nhắm mắt yên tĩnh, anh hít vào một hơi thật sâu: "Em ra ngoài trước đi, hiện tại anh không muốn nhìn thấy em."

Từ Chỉ Giai sững sờ, cô há miệng muốn mói gì đó, nhưng Mộc Phi đột nhiên mở mắt ra, vừa hững hờ lại vừa lạnh lẽo, anh lặp lại một lần: "Ra ngoài!"

Tay chân cô ta cứng đờ, cổ họng bị nghẹn lại, sau đó thì ấm ức thút thít, liếc nhìn Tình Xuyên một cái mới rời đi.

"Cạch!"

Khi cánh cửa đóng lại, bên trong phòng bệnh tĩnh lặng như tờ.

Từ khi anh tỉnh lại đến giờ, một chữ cô cũng không nói, một chữ cũng không muốn giả thích, chỉ đứng c.h.ế.t lặng ở đó, tự cúi đầu xuống nhìn mũi chân của mình.

Một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng: "Cô không có gì muốn nói à?"

Tình Xuyên ngẩng đầu nhìn anh, khi trong thấy ánh mắt lạnh như tiền đó, cô không khỏi rùng mình, đây... ánh mắt này... thật xa lạ. Nhưng nhất thời cô lại không biết là sai ở đâu.

Cô ngoảnh mặt đi, không nhanh không chậm, bình tĩnh còn hơn cả anh: "Anh muốn tôi nói gì? Không sai, là tôi đ.á.n.h cô ta đó." Sau đó cô quay đầu nhìn anh, ý châm chọc rõ ràng: "Anh đau lòng rồi?"

Mộc Phi không đáp, anh hơi nheo mắt lại, có cảm giác như nhìn anh nhìn thấu tất cả.

Nhìn thấu... là cô đang ghen, dù sao thì cô cũng yêu anh như vậy, có thể là không còn như trước, nhưng tình cảm rõ ràng là vẫn còn.

"Từ Chỉ Giai sẽ không cố ý gây chuyện, ngược lại là cô, đừng lúc nào cũng trẻ con như vậy." Anh nhàn nhạt nói, trong đôi mắt không chút gợn sóng. Dường như anh đang bênh vực cho cô ta, nhưng đồng thời cũng không muốn trách cứ cô.

Tình Xuyên nghe xong liền cười. Anh nói cô trẻ con? Là cô sai, còn cô ta thì đúng?

Vậy cho hỏi, là vợ, cô không có quyền được ghen tuông sao? Là vợ thì cô phải nhẫn nhịn để tiểu tam ức h.i.ế.p?

Nhưng cô ta nói đúng, thắng làm vua, thua làm giặc, anh yêu cô ta, cô ta thắng rồi. Còn cô, chỉ là một kẻ ngu xuẩn không biết thức thời.

Tình Xuyên lười nói với anh, sau cùng vẫn nói một tiếng cảm ơn: "Cảm ơn anh vì đã giúp tôi đỡ cái bình sứ đó, nhưng mà tôi sẽ không mang ơn anh đâu. Vì so với những thương tổn mà anh gây ra cho tôi, vẫn chưa là gì."

Nói xong cô liền đi ra ngoài, cũng chẳng còn quan tâm tại sao anh lại bảo vệ cô.

Cái đó quan trọng sao? Quan trọng là cô lại si ngốc cho rằng anh đang thật lòng với cô, rung động với cô.

Ánh mắt khi đó, giọng nói trầm ấm khi đó, lẫn nụ cười vui mừng vì cô không bị thương khi đó của anh đã làm cho tim cô loạn nhịp, như muốn đổ tung vì anh.

Nhưng có vẻ như, cô đã bị anh tạt cho một gáo nước lạnh. Suy cho cùng, chỉ là cô tự mình đa tình thôi.