Từ sau khi xuất viện, tính cách của Mộc Phi thay đổi một cách rõ rệt, không đúng, không phải là thay đổi mà là trở về với dáng vẻ trước kia.
Vì vậy... cô nghi ngờ anh đã nhớ lại mọi chuyện. Nhưng rồi suy nghĩ đó lại bị đ.á.n.h tan, nếu anh thật sự lấy lại được trí nhớ rồi, tại sao anh không muốn nhanh ch.óng ly hôn, đường đường chính chính ở bên Từ Chỉ Giai? Đã vậy còn cùng cô sóing chung một nhà, ăn cơm chung một bàn, anh căm ghét cô như vậy kia mà? Cuối cùng, kết luận lại, có lẽ là do cô đã nghĩ quá nhiều rồi.
Tối hôm đó anh trở về rất muộn, cô lại ngủ say như c.h.ế.t, có tiếng động cũng không ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô.
Mộc Phi liếc nhìn Tình Xuyên một cái, sau đó đi vào phòng tắm.
Âm thnh xào xào vang lên, hơi nước làm mờ đi cửa kính.
Dưới vòi hoa sen là một nam nhân có cơ thể vô cùng quyến rũ, anh ngẩng đầu lên, yếu hầu khẽ động, nam tính vô cùng.
Khi anh mở mắt ra, đôi mắt thẫn thờ ẩn ẩn muộn phiền, hơi thở cũng có cảm giác nặng nề hơn.
Tuy không uống rượu nhưng lại như say như tỉnh, tâm can rối bời, lòng đầy tơ vương, cứ như bị bủa vây bởi một tạp niệm vô hình.
Anh thở hắt ra, mơ mơ màng màng, cũng chẳng biết là đang nghĩ gì.
Tiếng tiếng nước không còn, anh khoác lên áo choàng ngủ đi ra khỏi phòng tắm, tóc vẫn còn ướt sũng.
Anh vừa lau tóc vừa đi đến cạnh giường, ngồi ở mép giường, bất giác quay sang nhìn người phụ nữ đang ngủ say.
Hơi thở đều đều của cô trái ngược với hơi thể nặng trịch của anh, cô vậy mà... không thèm quan tâm đến anh.
Nếu là trước kia...
Đúng vậy, anh đang nghĩ về hai năm trước, nếu là hai năm trước, cô sẽ luôn nấu một bàn ăn thơm phức, nóng hổi chờ anh về. Chờ đến khi thức ăn nguội lạnh, đã hâm nóng vài lần cũng không chờ được anh về. Sau đó... tự mình ngồi ăn thức ăn nguội, cũng chẳng thèm hâm nóng lại, đến cơm cũng khô cứng khó nuốt.
Cái này dì Trương đã nhiều lần nói với anh nhưng anh đều chẳng thèm nghe, bây giờ đột nhiên lại cảm thấy bận tâm.
Anh còn nhớ có một hôm, anh về rất trễ nhưng cô vẫn thẫn thờ ngồi ở sofa, nhìn vào màn hình tivi nhấp nháy, không bật âm thanh.
Khi nhùn thấy anh về, cô liền vui mừng, hai mats sáng rực, cô giúp anh cởi áo vest, liên tục hỏi anh nào là:
"Hôm nay anh đi làm có mệt không?"
"Anh muốn ăn cơm trước hay tắm trước?"
"Anh có cần em mát xa không?"
"Có phải hôm nay tâm trạng anh không vui?"
Lúc đó anh chỉ cảm thấy cô phiền, nhàn nhạt nói một câu: "Tôi ở chỗ Chỉ Giai rất tốt, nếu cô chịu cút đi thì càng tốt hơn."
Lúc đó anh không để ý nhiều, chỉ thấy cô khựng lại, cơ thể cứng đờ, nụ cười dần trở nên vặn vẹo khó nhìn.
Anh còn nhớ có một lần, vào mùa đông giá rét, cô đến công ty để đưa cơm cho anh, khi đó công việc của anh vô cùng bận bịu, không có thời gian ăn cơm, cô vì lo cho dạ dày anh không chịu nổi nên mới bất chấp đến, mặc dù cô biết rõ anh không thích.
Khi nghe nhân viên thông báo, anh đã nói gì nhỉ?
À, nhớ ra rồi.
"Nói với cô ta, tôi không cần cơm của cô ta, kêu cô ta cút mẹ đi!"
Những lời này nhân viên cỏn con như bọn họ sao dám nói lại với thiếu phu nhân của tổng giám đóc, vì vậy đành nói là anh ra ngoài rồi, không có ở công ty.
Cứ nghĩ là cô nghe thấy vậy liền trở về, nhưng mọi chuyện lại nằm ngoài dự tính của họ, cô cười cười, nói với bọn họ sẽ chờ anh.
Bọn họ không làm gì được, chỉ đành bất lực thở dài, nếu chờ lâu quá, không chờ được nữa, cô sẽ tự khắc rời đi thôi, bì vậy bọn họ cứ mặc kệ cô.
Cô ngồi ở đó ôm hộp cơm trong lòng, luôn nhìn ra ngoài cửa ngóng trông anh, sau đó thì ngủ quên mất.
Mùa đông lạnh lẽo, cô mặc một chiếc váy mỏng manh, khoác bên ngoài một chiếc áo len mỏng, dựa vào sofa, yên tĩnh nhắm mắt, vẫn mà vẫn ôm khư khư họp cơm trong lòng, sợ cơm sẽ bị nguội mất.
Nhân viên bận nhiều việc, sau cùng vẫn mặc cô nằm đó, đến cả điều hoà cũng tiếc chút công sức, không chỉnh cao lên một chút.
Vài tiếng sau, anh có việc cần ra ngoài, vô tình nhìn thấy cô ngủ ở đó, vô cùng chướng mắt.
Anh đi đến, cau mày, giọng lạnh nhạt hơi cả tuyết rơi ngoài kia: "Cô còn chưa đi?"
Cô hơi giật mình, ngẩng đầu nhìn anh, dụi dụi mắt, sau đó vội vàng đứng dậy, dùng hai tay đưa hộp cơm cho anh.
Cô còn chưa kịp há miệng nói gì, anh đã cọc cằn hất đổ hộp cơm xuống đất, đồ ăn đều vương vãi trên sàn.
"Đừng khiến tôi thêm chán ghét cô." Anh gằn giọng, sau đó bước đi, để cô đứng ở đó, bị mọi người chế giễu.
Đến tột cùng, anh cũng không biết cô có cảm giác thế nào.
Nhưng anh nghe dì Trương kể, sau lần đó trở về, cô bệnh nặng đến mức không thể rời giường.
Mộc Phi hít vào một hơi thật sâu, đôi mắt dài hẹp khẽ mở, kết thúc hồi tưởng lại quá khứ.
Anh quay đầu lại nhìn cô gái đang ngủ say, bất giác không kiềm chế được, đi đến đứng cạnh giường, muốn nhìn kĩ gương mặt cô hơn.
Anh nuốt nước bọt, lén lén lút lút như một kẻ xấu xa làm chuyện bất chính, bàn ta anh vươn ra, chần chừ một lúc, sau đó vẫn không kìm lòng được, vuốt ve mái tóc cô.
Anh cúi người xuống, nhẹ hôn lên trán cô, cảm giá lưu luyến khiến lòng anh rạo rực.
Đột nhiên, Tình Xuyên mở mắt ra, mơ mơ màng màng nhìn anh.
hằng nguyễn
Cơ thể Mộc Phi cứng đờ, anh đứng yên bất động.
Tình Xuyên "ưm" một tiếng, sau đó thì xoay người đi ngủ tiếp, có lẽ là vẫn còn ngáy đang ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mộc Phi thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó thì vội vàng rời phòng, đến phòng làm việc.
Tay anh đặt lên n.g.ự.c trái của mình, nhất thời không hiểu vì sao lại loạn, cứ như một tên hèn nhát, chạy trốn rối riết khỏi cảm xúc kì lạ.
Anh cảm thấy bản thân mình điên rồi, vậy mà lại rung động với cô. Rõ ràng người anh yêu chỉ có một mình Từ Chỉ Giai.
...
Sáng hôm sau tỉnh lại, cô ngồi thẫn thờ trên giường một lúc, hình như là cô mơ thấy một giấc mơ, mơ thấy Mộc Phi rất dịu dàng, còn hôn lên trán của cô, vô cùng ngọt ngào.
Kì lạ thật, sao cô lại mơ giấc mơ như vậy? Một lúc sau, Tình Xuyên đi xuống lầu, nghe thấy vui thơm phức liền vui vẻ hỏi: "Hôm nay dì Trương lại nấu món ngon gì vậy? Thơm thật."
"Tôi phát hiện ra cô rất thích ăn nhỉ?" Anh đứng một bên, vừa cài tay áo, vừa nhìn cô nói.
Tình Xuyên quay đầu sang nhìn anh, thầm mắng một tiếng: "Sao anh còn chưa đi làm?"
"Dạo này tôi có cảm giác như cô đang trốn tránh tôi thì phải." Anh nheo mắt lại, từng bước từng bước đi đến chỗ cô.
"Tôi... tôi có gì mà phải trốn? Hơn nữa, anh ở bên bạch nguyệt quang của mình mà vẫn còn hơi sức để ý đến tôi sao?" Cô bị anh dồn vào đường cùng, không còn đường lùi, bị ngã xuống ghế.
Anh hơi cau mày, tring mắt hiện lên một tia tức giận: "Tôi ở bên cô ấy lúc nào? Con mắt nào của cô nhìn thấy?"
Cô trợn trắng mắt: "Tôi không nhìn thấy cũng biết."
Tay anh siết c.h.ặ.t trên thành ghế, cũn không biết vì sao bản thân lại nổi điên: "Không lẽ tôi phải ở bên cô ấy thì cô mới vui? Trước đây không phải cô luôn muốn tôi ở bên cô sao? Lúc đó cô còn nói "anh đừng đi", cô quên rồi à?"
Cô ngoảnh mặt đi chỗ khác, không muốn anh nhận ra bất kì cảm xúc gì của cô, vì khi nhận ra, anh nhất định sẽ cười nhạo cô.
Nhưng mà... khoan đã!
Cô trợn tròn mắt nhìn anh, miệng lắp bắp, cả kính nói, dường như là hét: "Anh từ khi nào mà nhớ lại rồi?"
Cơ thể sừng sững của anh khựng lại, hô hấp trở nên loạn nhịp, anh vội vàng đứng thẳng dậy, tay chân không biết phải đặt đâu cho đúng.
"Tôi... tại sao tôi phải nói cho cô biết?" Nói xong anh liền quay người bỏ đi.
Khi anh rời đi một hồi lâu, cô vẫn ngẩn ngơ ra đó, không ngờ... anh đã thật sự lấy lại trí nhớ.
Vậy... anh của trước kia... đã hoàn toàn biến mất rồi sao? Sự dịu dàng đó, ánh mắt đó, cái ôm đó... sẽ không còn dành cho cô nữa? Người mà anh muốn, đến tột cùng vẫn là Từ Chỉ Giai?
Nghĩ đến đây, lòng cô vô cùng nặng nề và đau nhói, hốc mắt hơi đỏ lên.
Cô vậy mà... yêu anh rồi?
Yêu người không nên yêu?
Rung động với một người vốn không bao giờ thuộc về mình?
Rồi cô lại nghĩ đến những bi kịch diễn ra trong cốt truyện, cô đúng là quá ngốc
Sau khi lấy lại được trí nhớ, Mộc Phi đã hẹn đám bạn của mình tụ tập, chời bời cho thật đã, quên hết phiền muộn.
"Hôm nay các cậu cứ chơi thoả thích, tôi mời." Mộc Phi hùng hổ nói, trên tay cầm ly rượu nâng lên, sau đó uống cạn.
Đám anh em của anh ồ lên, vui vẻ cười đùa.
"Mộc Phi, cậu được đó, rất hào phóng."
"Chắc chắn là có chuyện vui gì rồi. Kể cho bọn này nghe đi!"
"Hay là cậu mới trúng số độc đắc."
"Trúng số gì chứ? Mộc tổng đây cần phải trúng số với hào phóng sao?"
"Ha ha ha!"
Bọn họ cười ha hả, kề vai bá cổ, nâng ly lên uống, đã vậy còn trái ôm phải ấm, vô cùng sung sướng.
Mộc Phi không nói gì, anh chỉ im lặng quan sát bọn họ, cũng chẳng biết là có tâm tình gì.
Nhưng bọn kia là những kẻ ngu xuẩn không nhìn ra được, Hải Tấn Sang có thể không nhìn ra sao? Dù gì cũng là bạn thân bao nhiêu năm cơ mà.
Hải Tấn Sang đi đến, ngồi cạnh Mộc Phi, khoác tay lên vai anh, nửa đùa nửa thật nói: "Sao vậy? Lấy lại được trí nhớ rồi mà không vui à? Hay là cậu nhận ra... bấy lâu nay cậu ân ân ái ái với người mà cậu căm ghét nhất?"
Mộc Phi không nói, Hải Tấn Sang lại nói tiếp: "Cho dù là vậy thì có làm sao? Cậu cứ xem cô ấy là một món đồ chơi bình thường là được rồi. Không cần phải khó chịu như vậy làm gì."
Mộc Phi nâng ly rượu lên uống, nhàn nhạt nói: "Không phải tôi khó chịu vì chuyện đó. Tôi cảm thấy, dường như tôi không ghét cô ấy đến vậy."
Hải Tấn Sang chớp chớp mắt nhìn anh, sau đó bật cười thành tiếng: "Không ghét cũng đâu phải là thích, dù sao người trong lòng cậu vẫn là Từ Chỉ Giai. Nhưng nói gì thì nói, buông bỏ được thù hận cũng là chuyện tốt."
Mộc Phi không biết nói thế nào, há miệng rồi lại khép miệng, mở miệng rồi lại không nói được, đến một lúc lâu sau, anh mới cất giọng khàn khàn, ánh mắt m.ô.n.g lung nhìn về phía trước: "Tôi cảm thấy... dường như tôi không yêu Từ Chỉ Giai đến vậy, ngược lại là Tình Xuyên, hình như... trái tim tôi có cảm xúc rất mãnh liệt với cô ấy."
Hải Tấn Sang thở dài, rót một ly rượu đầy, chầm chầm đảo vài vòng, suy suy nghĩ nghĩ gì đó, sau đó mới nói: "Nhưng lúc trước, không phải cậu rất ghét Thương Tình Xuyên sao? Sao tự dưng lại có cảm xúc đặc biệt? Có khi nào là do mất trí nhớ, hình thành nên một con người khác của cậu không?"
Mộc Phi không tán thành với ý kiến này: "Cũng không hẳn là vậy."
Hải Tấn Sang mỉm cười, uống hết ly rượu trong tay, nhẹ nhàng đặt xuống bàn: "Nếu vậy thì chỉ có một khả năng, trước đó cậu đã yêu Tình Xuyên rồi nhưng chính bản thân cậu lại không biết điều đó."
Mộc Phi cau mày nhìn anh ta, đây là một chuyện không có khả năng, anh đời nào lại yêu cô? Làm sao có thể? Hải Tấn Sang nhìn thấy ánh mắt bài xích của anh liền nhún vai: "Tôi cũng chỉ đoán vậy thôi. Nhưng mà cậu nghĩ kĩ lại xem, cậu quen Tình Xuyên trước cả Từ Chỉ Giai, đã vậy cô ấy còn một lòng chờ đợi cậu. Cậu thật sự không bị sự chân thành đó làm rung động sao?"
Hải Tấn Sang nhớ ra gì đó, lại tiếp tục phân tích: "Với lại, bao nhiêu năm nay, nói đúng hơn là mười năm nay, cô ấy vẫn luôn yêu cậu, còn Từ Chỉ Giai, tôi không phải cố ý nói xấu gì cô ta, nhưng năm đó cô ta là hoa khôi của trường, có biết bao nhiêu người để ý, cậu cũng chỉ là một cái lốp dự phòng của cô ta mà thôi. Không nói đến, khi nghe tin cậu kết hôn, chỉ ba ngày sau, bên cạnh cô ta đã xuất hiện thêm nhiều người đàn ông khác. Đến khi cậu trở thành Mộc tổng của Mộc thị, nắm mọi quyền hành, trở thành một có đầy quyền lực cô ta mới hối hận, quay về tìm cậu, nói yêu cậu."