Mộc Phi nhìn chằm chằm vào ly rượu, mày nhíu c.h.ặ.t, đã khó chịu đến mức sắp phát điên, lòng nặng nề.
Hải Tấn Sang hít vào một hơi thật sâu, nhàn nhạt nói: "Để mà nhận xét một cách công tâm, cậu cảm thấy... Tình Xuyên cô ấy... thật sự là một kẻ xấu xa, giả vờ đáng thương, muốn lợi dụng tình yêu để tư lợi?"
Hải Tấn Sang thở dài, lại rót rượu: "Quyết định vẫn nằm ở chỗ cậu. Nhưng tôi không thể không nói, Tình Xuyên là một cô gái rất tốt, nhưng lại ngu ngốc chung tình với một người không bao giờ nhìn thấy tình cảm của cô ấy là cậu." Anh ta uống một ngụm rượu, hồi tưởng lại một đoạn kí ức nào đó: "Năm đó khi cậu công khai hẹn hò với Từ Chỉ Giai, cô ấy đã không còn bám theo cậu nữa, chỉ dám đứng xa xa nhìn cậu và cô ta. Đến cuối cùng cũng không bỏ được đoạn tình cảm đó, nên cô ấy đã âm thầm dõi theo cậu."
Hải Tấn Sang nhìn sang Mộc Phi, thấy anh vẫn đang chăm chú nghe nên mới nói tiếp: "Cậu còn nhớ lúc trước tôi luôn mua dư một phần cơm cho cậu không? Lúc đó cậu còn khen ngon. Thật ra đó là do Tình Xuyên chính tay làm, cô ấy nhờ tôi đưa cho cậu, vì cảm ơn nên tôi cũng có phần."
Mộc Phi hơi bất ngờ, anh quay sang nhìn Hải Tấn Sang, ánh mắt nghi hoặc.
Hải Tấn Sang mỉm cười: "Chưa hết đâu, còn rất nhiều chuyện mà cậu không biết nữa kìa, mỗi lần cậu bị bệnh, cô ấy đã nhờ tôi đưa t.h.u.ố.c cho cậu, mùa đông lạnh lẽo, cô ấy còn mua túi giữ nhiệt vì sợ cậu bị lạnh, nếu dự báo thời tiết nói trời mưa, cô ấy sẽ đem theo hai chiếc ô. Còn có một lần, cậu bị say nắng, ngất xỉu trên sân bóng, người chăm sóc cho cậu là Tình Xuyên, sau khi cô ấy rời đi, định lấy nước cho cậu thì Từ Chỉ Giai đến."
Mộc Phi ngẩn ra, cái này anh vẫn còn nhớ.
Khi ấy anh mơ hồ không tỉnh táo, đã nhìn thấy bên giường có một cô gái lo lắng, chăm sóc cho mình, cô giúp anh lau người, tay nắm c.h.ặ.t lấy tay anh, miệng lẩm bẩm: "Cũng may là chỉ bị sốt nhẹ, anh làm em lo muốn c.h.ế.t. Sao anh lại không biết quý trọng bản thân vậy?"
Sau đó cô thở dài, giọng buồn bã vô cùng: "Em rất thích anh."
Một hồi lâu sau, cô vẫn ngồi ở đó, cẩn thận quan sát anh, nhìn đến mức ngẩng người.
Cô mím môi, trong lòng rạo rực, hơi thở bị trì trệ. Cô nuốt nước bọt, miệng mấp máy: "Chỉ một lần thôi, chỉ một lần này thôi."
Sau đó cô cúi người xuống, sợ sệt đến phát run, cẩn thận nhắm mắt lại, lén hôn nhẹ lên môi anh, nụ hôn ấy cứ như chuồn chuồn lướt, chưa cảm nhận được gì đã vụt đi.
Khi ấy anh mơ màng, nghe thấy tiếng tim đập rộn ràng của cô, anh mỉm cười, vội kéo gáy cô lại, nắm c.h.ặ.t cô tay cô, trao cho cô một nụ hôn thật sâu, thật dịu dàng và ấm nóng.
Sau khi dứt ra, anh lại mệt mỏi ngã xuống giường, ngủ một giấc.
Còn Tình Xuyên, tay cô siết c.h.ặ.t vào váy, kích động đến mức trái tim sắp nổ tung, tay chân lúng túng, cô vội chạy đi.
Sau đó thì Từ Chỉ Giai đến, Tình Xuyên trở về nhìn thấy cô ta ở đó, không muốn quấy rầy nên chủ động lùi bước.
Khi Mộc Phi tỉnh lại, nhìn thấy Từ Chỉ Giai, anh cảm thấy có chút lạ: "Em luôn ở đây sao?"
Cô ta mỉm cười trả lời: "Em đã luôn ở đây chăm sóc cho anh, sao vậy?"
Mộc Phi có cảm giác gì đó không đúng nhưng lại không biết là sai ở đâu nên cho rằng người hôm đó là Từ Chỉ Giai.
Nhưng đến sau này anh vẫn không tìm lại được cảm giác khi đó, anh chưa bao giờ thấy Từ Chỉ Giai đỏ mặt, tim đập nhanh vì anh, sự quan tâm đó, cách mà cô ta nói thích anh cũng không giống.
Nhưng lâu dần, anh cũng chẳng còn để tâm chuyện đó nữa, bây giờ nghe Hải Tấn Sang kể lại, anh dường như nhận ra được... hình như bản thân đã thích Tình Xuyên từ khi đó.
Hải Tấn Sang lại nói, không phải bênh vực, chỉ là muốn nói ra cảm nhận của mình: "Cậu nói Tình Xuyên chia rẻ cậu và Từ Chỉ Giai, dùng Thương gia để chống lưng, ép cậu kết hôn, thật ra tôi luôn không tin. Tôi cảm thấy, nếu Tình Xuyên muốn làm thì đã làm từ lâu rồi, còn đằng này cô ấy luôn trốn tránh, cũng không dám ầm ĩ gây chuyện, không tranh giành, chỉ đứng nhìn hai người từ xa."
Chợt, cánh cửa mở ra, vì đây là phòng riêng để bọn họ tụ tập nên người ngoài không thể vào.
"Từ Chỉ Giai! Đến rồi! Đến rồi!"
Thì ra là có người gọi cô ta đến đây.
"Mộc Phi, xem tôi đưa ai đến cho cậu nè. Tôi biết cậu không thích mấy loại gái quán bar nên kêu chị dâu đến đây, không cần phải lẻ loi ngồi uống rượu một cách nhàn chán như vậy nữa."
Mộc Phi cau mày: "Chị dâu?"
"Đúng vậy, ai mà không biết cậu và Chỉ Giai ở bên nhau, sớm muộn gì cũng kết hôn, bây giờ tập gọi là chị dâu luôn cho sau này đỡ bỡ ngỡ."
Bọn họ cười rộ lên, liên tục bảo đúng.
Còn Từ Chỉ Giai thì giả vờ thẹn thùng, nhìn Mộc Phi cười cười, sau đó nói với bọn họ: "Đúng vậy, A Phi nhất định sẽ cưới tôi, đến lúc đó mọi người phải chuẩn bị phong bì thật to đấy nhé."
Sau khi Từ Chỉ Giai đến, đám bạn của Mộc Phi ai cũng trêu chọc bọn họ. Hơn nữa đám bạn đó của anh cảm thấy anh và Từ Chỉ Giai rất xứng đôi, kêu anh mau bỏ vợ danh chính ngôn thuận đưa cô ta về nhà.
Nếu là lúc trước, anh nhất định sẽ vui vẻ hùa theo, đắc đắc ý ý nâng ly rượu lên uống cạn.
Nhưng hiện tại, một chữ anh cũng khong nghe lọt, chỉ nhàn nhạt cười khẩy, sau đó nâng ly rượu của mình lên uống, chẳng nói lời nào.
Còn cô ta thì cười tít mắt, ôm lấy cánh tay Mộc Phi, tựa đầu vào vai anh, không hề cố tình che giấu sự đắc ý trên gương mặt, thậm chí còn khoa trương thân mật.
Chợt, có một người lên tiếng: "Hay là chúng ta chơi gì đó kích thích chút đi. Nói thật hay thử thách, được không?"
Cả bọn đều ồ lên đồng ý, gật đầu lia lịa: "Được đấy, được đấy."
Mọi người ngồi xung quanh chiếc bàn, lấy một chai rượu rỗng xoay một vòng.
Chai rượu xoay xoay xoay, cuối cùng chậm lại, mọi người đều căng thẳng, không biết người được chọn sẽ là ai. Không ngờ, chỉ ngay ván đầu đã xoay trúng Từ Chỉ Giai.
"A! Ý trời rồi! Cậu chọn nói thật hay thử thách đây?" Mọi người bắt đầu reo hò, bầu không khí dần troẻ nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Từ Chỉ Giai liếc nhìn sang anh, sau đó nói: "Thử thách đi!"
Cô ta chọn như vậy cadng đúng ý đám bạn anh, bọn họ lần lượt lên tiếng.
"Hay là cậu ngồi lên đùi Mộc Phi đi!"
"Chậc! Ngồi gì mà ngồi, cởi áo cậu ta thịt ngay tại chỗ luôn đi!"
"Điên à! Cậu biết thái vừa thôi. Hôn môi đi!"
Sau một hồi thảo luận thì bọn họ quyết định thử thách Từ Chỉ Giai hôn môi Mộc Phi.
Có người khóc thét: "Đây mà gọi là thử thấy à? Có cho bọn FA này sống không vậy?"
Bọn họ đồng thời vỗ tay reo hò: "Hôn đi! Hôn đi!"
Từ Chỉ Giai mím môi nhìn sang anh, nhẹ giọng gọi một tiếng: "A Phi!"
Cô ta nhoài người đến, tay đỡ lấy má anh, ép anh nhìn cô ta.
Từ nãy đến giờ anh vẫn không nói lời nào, trong ta vẫn còn cầm ly rượu, lòng anh đang rất khó chịu nhưng lại không hoàn toàn muốn cự tuyệt cô ta. Anh không tin, anh vậy mà lại yêu Thương Tình Xuyên.
Anh siết c.h.ặ.t ly rượu, mặc cho Từ Chỉ Giai đang đến gần, ánh mắt cô ta đầy mê hoặc, cô ta nghiêng đầu qua, chỉ cần một chút nữa là hôn được anh.
Nhưng anh đột nhiên lại đẩy cô ta ra, cảm giác ghê tởm lan ra khắp cơ thể khiến anh phải đứng bật dậy.
Cô ta trợn mắt nhìn anh rồi nhìn sang mọi người, cố gắng lấy lại bình tĩnh: "A... A Phi, anh sao vậy?"
Cô ta nắm lấy tay anh nhưng một lần nữa lại bị anh hất ra: "Đừng chạm vào tôi."
Đám bạn đó bị thái độ của anh làm cho phát sốc, vội bênh vực cho Từ Chỉ Giai.
"Cậu bị làm sao vậy?"
"Sao lại mạnh tay với cô ấy như vậy? Có gì thì từ từ nói."
"Cậu mau xin lỗi cô ấy đi!"
Mộc Phi đặt mạnh ly rượu xuống bàn, "xoảng" một tiếng, vỡ tan.
Ánh mắt anh lạnh lẽo, đáng siwj vô cùng, khiến mấy người kia liền câm miệng, anh khàn giọng nói: "Tôi về trước, các cậu chứ chơi đi, hết bao nhiêu cứ tính cho tôi."
Nói xong anh liền rời đi, cũng chẳng thèm liếc nhìn Từ Chỉ Giai một cái.
hằng nguyễn
Cô ta cúi gầm mặt, cảm giác vô cùng xấu hổ và nhục nhã, nhất thời cảm thấy vô cùng tức giận, cô ta cầm lấy chai rượu lên uống ừng ực.
"Đừng uống nữa." Có người lên tiếng ngăn cản.
Còn Hải Tấn Sang chỉ đứng một góc xem kịch, nhâm nhi ly rượu trong tay, anh ta cảm thấy, mối quan hệ tam giác này cũng nên chấm dứt rồi.
Vì anh ta biết rõ, Mộc Phi đã không còn là Mộc Phi của lúc trước.
...
Tối đó Mộc Phi không trở về nhà, anh đi tìm một cô tình nhân xinh đẹp, dáng người nuột nà, điện nước đầy đủ. Nam nhân mà nhìn thấy, chắc chắn không thể nào cưỡng lại mà thèm thuồng.
Anh đưa cô ta đến khách sạn thuê phòng.
Vừa vào trong đóng cửa lại, Mộc Phi đã đè cô ta xuống giường, ánh mắt lãnh đạm.
"Gấp gì chứ?" Cô ta khẽ mỉm cười, đẩy anh xuống giường, leo lên người anh.
"Cứ để em giúp anh." Cô ta ghé sát vào tai anh, phả hơi nóng vào tai anh, l.i.ế.m láp vành tai anh, vô cùng điêu luyện và dụ hoặc.
Mộc Phi siết c.h.ặ.t t.a.y, cố ghìm xuống cảm giác chán ghét, anh không tin, người con gái đó... thật sự có thể chiếm giữ trái tim anh, anh càng không tin, anh chỉ có phản ứng với cô.
Cô ta sờ mó trên n.g.ự.c anh, từ từ, chậm rãi cởi từng cúc áo của anh ra, sau đó... tay cô ta đã chạm đến thắt lưng của anh, ánh mắt nhìn anh vô cùng quyến rũ.
Anh nghiến răng nghiến lợi, anh đã chịu đựng đến cực hạn, không thể nào chịu thêm được nữa.
Anh nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô ta: "Đủ rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Sao?" Cô ta ngơ ngác.
Mộc Phi hất cô ta sang một bên, đứng dậy mặc áo lại, anh nhàn nhạt nói: "Tôi sẽ chuyển tiền cho cô."
Sau đó...
"Rầm!" Cánh cửa động lại.
"Bị điên à!!!" Cô ta mắng.
Sau khi Mộc Phi trở về nhà đã là ba giờ sáng, anh lập tức trở về phòng, nhân lúc cô đang ngủ say, anh đã trèo lên giường, nhẹ nhàng đặt nụ hôn nồng nặc mùi rượu lên môi cô.
Trong màn đêm tối, tay anh luồn vào trong váy ngủ của cô, nâng đùi cô lên, muốn cởi quần lót của cô ra.
Từ cơn mê man tỉnh dậy, cô nhận ra có điều gì đí không đúng, đây không phải là mơ.
Lúc này Tình Xuyên vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, cô ngơ ngác nhìn anh, trong lòng cảm thấy bất an.
"Anh... anh sao vậy?"
Vừa dứt câu, anh đã sợi dây của váy ngủ tuột xuống bả vai cô, anh cúi người xuống, dùng nụ hôn dẫn dụ cô, điêu luyện cởi chiếc váy của cô ra.
Anh vùi đầu vào cổ cô, dể lại dấu vết của riêng anh, tạo một ấn ký, sau đó lại c.ắ.n lên xương quay xanh của cô.
"Anh bị điên rồi sao?" Cô muốn đẩy anh ra nhưng lại bị anh đè c.h.ặ.t hai tay xuống giường, anh ghé sát vào tai cô.
Anh thì thầm: "Đúng, tôi điên rồi."
Hơi ấm phả vào tai cô khiến cô rùng mình, vùng vẫy muốn thoát ra.
Nhưng Mộc Phi lại nhanh ch.óng tháo dây thắt lưng ra, trói c.h.ặ.t hai tay của cô, đồng thời đưa lên đỉnh đầu: "Tôi muốn cô, rất muốn cô..."
Anh thở dốc, chưa gì đã bắt đầu lột sạch quần áo ra, cũng tiện tay giúp cô cởi quần lót.
"Anh... anh mau thả tôi ra!" Tình Xuyên hét lên, có chút sợ hãi với ánh mắt dã thú này.
Mộc Phi khẽ nhếch mép, anh không tức giận, anh gác chân của cô lên vai mình, nhẹ nhàng c.ắ.n một cái ở ngón chân cái cô, sau đó hôn dọc theo bàn chân đến bắp chân, đùi, rồi đến...
"Anh... không được... rốt cuộc là anh đang lên cơn gì vậy?"
Cô muốn dùng chân đá anh, nhưng chưa gì đã bị anh l.i.ế.m láp nơi nhạy cảm, toàn thân trơe nên rung rẩy, mềm nhũn, không thể phản kháng.
"Ưm... đừng... mau dừng lại."
Anh ngư không nghe thấy lời côz còn cô một ngón tay vào trong, khiến cô không chịu nổi mà cong eo.
"Đừng... xin anh đấy..."
"Bên trong cô... ướt rồi." Anh thấp giọng, mang theo một chút trêu ghẹo và sự quyến rũ c.h.ế.t người.
"Anh câm miệng!" Coi xấu hỏi hét lên, muốn khép chân lại nhưng bị anh ngăn cản.
Anh đè lên người cô, dịu ngọt hôn lên đôi môi mềm mại của cô, bên dưới, anh lại cho thêm một ngón tay vào, khuấy động bên trong cô, trêu đùa cô.
"Ưm... ư... đừ... đừng..."
Anh đưa lưỡi vào bên trong khoang miệng cô, để hai chiếc lưỡi quấn quýt lấy nhau.
Bên dưới, anh bắt đầu cho ngón tay cử động nhanh hơn, cướp mất lí trí của cô, khẽ c.ắ.n vào môi dưới của cô.
Anh di chuyển từ cằm xuống đến cổ, xuống xương quay xanh, sau đó gặm lấy nhũ hoa đang nhô lên của cô, điên cuồng **** ***.
Trong căn phòng vang lên âm thanh nhớp nháp âm muội, làm cho đầu óc cô trở nên mơ hồ.
"Không... mau dừng lại... đừng... đừng... á..."
Bên trong cô co giật, anh nhếch môi, tay lại cho cào và rút ra nhanh hơn, chỉ một giây sau, nước đã tràn bờ đê, làm ướt một mảng trên ga giường.
"Ư... không... không muốn." Cô thở dốc, ánh mắt nhìn anh ứa nước.
"Tôi muốn cô... muốn đến ohats điên luôn rồi." Anh vừa nói, vừa cầm thứ to lớn kia trong tay, vuốt vuốt vài cái.
Anh muốn làm gì? Giọng Tình Xuyên hơi nghẹn ngào, cô nói: "Anh... anh say rồi, anh nhìn cho kĩ xem tôi là ai?"
"Thương Tình Xuyên?" Anh nheo mắt nhìn cô.
"Đúng... tôi là Tình Xuyên, không phải Chỉ Giai của anh. Anh mau tỉnh táo lại đi " Cô nghĩ là anh say nên mới nhận nhầm người, nếu không, sao anh có thể chạm vào cô?
Mộc Phi cau mày: "Cô không nguyện ý?"
Cô ngoảnh mặt đi: "Tôi không phải là món đồ chơi để anh phát tiết."
Mộc Phi nghiến răng, anh bất đắc dĩ thở dài.
"Tôi không có xem cô là b.úp bê t.ì.n.h d.ụ.c, cũng không nhận ngầm cô với anh cả. Tôi muốn cô, Tình Xuyên, cô là của tôi, cô phải yêu tôi, ở bên tôi." Anh gặm lấy vành tai cô, liên tục thở dốc, hạ thân amh đã nóng như lửa đốt rồi, thật sự vô cùng khó chịu.
"Anh không yêu tôi, tại sao tôi phải yêu anh?" Cô tức giận, dưới ánh đèn ngủ, anh cí thể nhìn thấy đôi mắt ấy long lanh nước.
Anh nhẹ nhàng hôn vào mắt cô, hôn vào mũi rồi hôn lên bờ môi căng mọng của cô, nhẹ nhàng gặm c.ắ.n.
Anh thở hắt ra, vùi đầu vào hõm cổ cô: "Tôi yêu em, Tình Xuyên."
Tình Xuyên sững sốt, nhất thời cô không biết phải phản ứng như thế nào, chợt, cô bật cười thành tiếng: "Anh đang kể truyện cười cho tôi nghe sao? Đúng là rất buồn cười."
Mộc Phi nhếch môi, anh hỏi: "Buồn cười đến vậy sao?"
Cô hỏi ngược lại anh: "Không buồn cười à?"
Mộc Phi thở dốc, thứ phía dưới c.ư.ơ.n.g c.ứ.n.g đến đau nhói, anh ngặm lấy môi của cô: "Không buồn cười, tôi rất nghiêm túc."
Anh chiếm đoạt lấy đôi môi bị anh hôn đến mức sừn đỏ, đồng thời, anh chậm rãi cho thứ kia vào trong cô, tuy nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến cô rùng mình, khẽ rên một tiếng.
"Ưm... không... đừng... dừng lại đi." Ngón chân cô co quắp lại, cô có thể cảm nhận được thứ vừa to vừa dài đó đang ở bên trong cô.
"Tôi động đây."
"Không... ưm..."
Mộc Phi cử động eo một câch nhẹ nhàng, chậm rãi cho vào, chậm rãi rút ra, anh muốn để cái lỗ nhỏ của cô từ từ làm quen với d.ư.ơ.n.g v.ậ.t của anh, sợ sẽ làm cô đau.
Tình Xuyên mím c.h.ặ.t môi, hai tay bị tró không thể cử động, chỉ có thể bấu c.h.ặ.t vào cánh tay anh.
"Đừng mím môi... rên cho tôi nghe!" Anh cúi người xuống, thì thầm vào tai cô, lại c.ắ.n vành ray cô một cái.
"Tô không..."
"Ứm... a..." Đột nhiên anh lại thúc sâu vào, làm cô ngất thời không kiềm chế được, bật ra âm thanh kì lạ.
Mộc Phi ôm lấy eo cô, vùi đầu vào hõm cổ cô, bên dưới vẫn không ngừng nhấp vào bên trong cô, nhịp điệu không chậm cũng không nhanh nhưng đủ làm cô cảm thấy sung sướng.
"Tôi yêu em, Tình Xuyên."
Đầu óc cô như đang bay bỏng trên mây, đầu hơi ngửa về sau, mỗi lần thúc vào đều khiến cô đạt đến cao trào.
Anh lại nói: "Em cho tôi thêm một cơ hội, có được không? Đừng đẩy tôi cho người khác nữa?"
Tình Xuyên thở dốc: "Anh... hộc... anh... yêu tôi?"
Anh không vội trả lời, nhẹ nhàng hôn lên môi cô mới gật đầu: "Đúng vậy, tôi yêu em, tôi yêu em đến phát điên luôn rồi. Vì vậy... em không thể bỏ mặc tôi."
Tình Xuyên không biết trong lời nói của anh có mấy phần là thật có mất phần là giả, nhưng cô nguyện tin tất cả. Cho dù đây chỉ là một giấc mơ, cho dù sáng mai khi tỉnh dậy anh vẫn sẽ lạnh nhạt với cô, cô cũng không muốn từ chối tình cảm này.
"Mộc Phi... ưm... em cũng vậy. Em cũng yêu anh."
Tình Xuyên há miệng ra, chủ động hôn anh, còn vụng về cho lưỡi vào trong khoang miệng anh.
Anh như bị cô kích thích, anh đè cô xuống, hạ thân lại bắt đầu nóng như lửa đốt, thứ bên trong lại to thêm một chút.
Anh nắm cổ tay cô đưa lên đỉnh đầu, mạnh bạo đ.â.m sâu vào trong cô, điên cuồng như một con quái vật đói khát.
"Á! Chậm... chậm chút! Đừng... dừng lại! Xin anh đấy... không... không muốn..."
Mộc Phi căn bản không còn quan tâm đến lời cô nói nữa, anh nắm lấy eo cô kéo về phía mình, đ.â.m sâu lút cán.
"Tôi yêu em... Thương Tình Xuyên, tôi muốn em là của tôi, chỉ của một mình tôi. Nơi này của em... chỉ có thể chứa t.i n.h d.ị.c.h của tôi thôi."
"Á!!! Không được rồi... sướng quá... mau dừng lại đi mà!"