Một Kiếp Yêu Em, Vạn Kiếp Lỡ Làng

Chương 14



Tình Xuyên đã nghĩ chuyện của tôi qua chỉ là một giấc mơ hoan lạc, vì vậy cô không muốn tỉnh dậy, cũng không muốn mở mắt, cô trùm chăn lên kín đầu, muốn ngủ, cô muốn ngủ tiếp.

Mộc Phi nằm bên cạnh nhoẻn miệng cười, mèo xù lông của anh quả thật rất đáng yêu, sau trước đây anh lại không phát hiện ra điều này chứ.

Anh kéo chăn của cô ra: "Muốn ngộp c.h.ế.t à?"

Nghe thấy giọng anh, Tình Xuyên có hơi giật mình, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, ba phần kinh ngạc, bảy phần vui vẻ. Xem ra tối qua... không phải là mơ, anh nói yêu cô, muốn cô ở bên anh đều là thật.

Thấy cô ngơ ngơ ngác ngác, cả buổi cũng không nói chuyện, anh nhướng mày: "Làm sao vậy?"

Cô cười cười: "Em nghĩ anh lại mất trí nhớ rồi."

"Không hề." Anh lập tức trả lời.

Tình Xuyên lại nói: "Vậy thì chắc chắn người trước mặt em không phải là Mộc Phi. Anh mau nói đi, anh là ai? Tại sao lại giả dạng thành anh ấy?" Cô chỉ tay vào mặt anh, nheo mắt dò xét.

Mộc Phi nắm lấy cổ tay đặt xuống, sau đó nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay cô, tay kia ôm cô vào lòng, để cô tựa đầu vào n.g.ự.c mình.

"Anh xin lỗi, trước đây là anh sai rồi, đáng lẽ anh nên nhận ra tình cảm của em sớm hơn. Xin lỗi vì để em đợi lâu đến như vậy." Anh chân thành nói, từng câu từng chữ đều suy nghĩ rất kĩ càng.

Tình Xuyên bĩu môi, cô gật đầu: "Đúng vậy, rất lâu, năm năm lận đó. Đời người có bao nhiêu lần mười năm chứ? Vậy mà em lại thấy anh mười năm, chịu sự lạnh nhạt, chán ghét của anh mười năm."

Mộc Phi cúi đầu xuống hôn lên đôi môi hồng hào của cô, anh nhẹ giọng, như khẩn cầu, như hối hận, anh nói: "Em có thể cho anh một cơ hội không? Anh sẽ dù này bù đắp cho em, sẽ không để em đợi, sẽ không để em đau buồn vù anh nữa."

Cô suy nghĩ một lúc, cốt truyện này thật sự đã bị đảo lộn vì cô rồi, anh vậy mà yêu cô, nhận ra tình cảm của cô. Nhưng... trong lòng cô vẫn cảm thấy bất an, nhỡ đâu là nhất thời, nhỡ đâu một ngày nào đó...

Cô thật sự không dám nghĩ đến.

"Em dùng cả thanh xuân cuồng nhiệt của em để yêu anh, yêu đến mệt mỏi, yêu đến tuyệt vọng, cạn kiệt sinh lực. Nhưng nực cười là... khi em muốn từ bỏ thì anh lại yêu em? Em..." Cô hơi nghẹn ngào: "Em... không còn khả năng chống chọi với tổn thương nữa rồi, cho dù là một vết thương nhỏ, em cũng có thể gục ngã. Anh hiểu ý em không? Khi con người đã chờ đợi một thứ gì quá lâu, quá lâu rồi, thì họ sẽ không còn bất kì hy vọng gì nữa, cũng không còn cố gắng để tìm kiếm, chạy theo thứ ánh sáng mờ nhạt đó. Nhưng anh lại đột nhiên bước đến và nói với em, anh yêu em, em thật sự... không biết là nên cười hay nên khóc nữa. Bởi vì cảm xúc của em đối với anh, đã không còn như thuở ban đầu, đã không còn cuồng nhiệt và nổi loạn đến phát điên nữa."

Mộc Phi nghe xong, không có ý kiến, cũng không nói gì, đến một lúc sau, anh mới lên tiếng, phá tan bầu không khí im lặng: "Anh hiểu, anh biết là lâu nay anh đã tệ với em, khiến em đau lòng vì anh, khóc hết nước mắt vì anh. Anh cũng biết, là anh bạc em, anh nợ em mười năm. Nhưng lần này, anh thật sự rất nghiêm túc. Anh mong em có thể chấp nhận anh một lần nữa, đừng từ chối anh, được không?"

Đây là lần đầu tiên anh hạ thấp bản thân, nói lời cầu xin với một người phụ nữ, cũng là lần đầu tiên anh cảm thấy lo sợ và đau đớn đến vậy. Lúc trước khi tỏ tình với Từ Chỉ Giai, anh cũng không lo lắng bị cô ta từ chối đến mức này.

"Còn cô ta thì sao? Không phải anh rất yêu cô ta à?" Cô khẽ giọng, thứ tình yêu này thật sự có quá nhiều trắc trở. Không chỉ có mối quan hệ của cô và anh mà còn có sự chen chân của người thứ ba, mà người ấy lại từng là người mà anh một thời yêu điên cuồng.

"Anh... từ lâu đã không còn yêu cô ta nữa rồi. Ngay từ đầu người anh thích là em, chỉ tiếc là anh nhận ra quá muộn." Anh chầm chậm trả lời, ngay cả bản thân cũng thấy mình thật nực cười. Sao anh lại có thể hồ đồ đến vậy, đến cả người mình thích là ai cũng không biết.

Tình Xuyên ngẩng đầu lên nhìn anh, câu trả lời này khiến cô bị sốc, anh nói... ngay từ đầu đã thích cô? Ngay từ đầu đã thích, vậy mà anh lại chọn ở bên người phụ nữ khác? Nhưng trong đôi mắt anh, cô lại cảm nhận được sự chân thành chưa từng có.

"Tình Xuyên..." Anh gọi tên cô.

"Em không đồng ý nhưng cũng không từ chối. Anh đợi em suy nghĩ thêm đã. Em cần có thời gian để thích nghi với tình cảm này." Cô cúi đầu, ánh mắt suy tư, do dự.

Mộc Phi không nói, anh chỉ lẳng lặng ôm cô vào lòng, anh biết, là anh đã quá đường đột, nhất thời cô không thể tiếp nhận được.

Nhưng không sao cả, anh có thể chờ. Cô đã chờ mười năm, yêu anh mười anh, bây giờ anh chờ cô thêm một thời gian thì có là gì chứ.

Cho dù một tháng, một năm, mười năm,... anh cũng có thể chờ, vì trong tim anh, có cô

Ngày hôm sau, Mộc Phi đã hẹn Từ Chỉ Giai đén phòng trà để nói chuyện rõ ràng.

Trông anh có vẻ nghiêm túc, cô ta cũng căng thẳng theo: "A Phi, anh rốt cuộc muốn nói gì với em?"

Mộc Phi nâng tách trà lên uống một ngụm cho thông cổ, sau đó mới lên tiếng, vào thẳng vấn đề: "Chúng ta chấm dứt tại đây đi."

Từ Chỉ Giai trợn mắt, như là sét đ.á.n.h giữa trời quang, cô ta chưa từng nghĩ anh sẽ nói như vậy với cô ta.

"A Phi! Có phải là anh đang nói đùa không?" Cô ta cố nặn ra một nụ cười vô cùng khó coi, đồng thời nắm lấy tay anh.

Anh vội rút tay lại, nhàn nhạt nói: "Tôi nghĩ tôi giống đang nói đùa sao?"

Cô ta không chấp nhận được việc này, tức giận hét lên: "Tại sao chứ? Lúc trước anh đâu có như vậy, rõ ràng là anh têu em mà."

"Tôi đã có vợ rồi, tôi muốn gầy dựng gia đình của mình, không muốn tiếp tục dây dưa với cô thêm nữa." Anh nói.

Cô ta cười khẩy: "Vợ? Thương Tình Xuyên sao? Từ khi nào mà anh lại coi cô ta là vợ? Có phải là cô ta lợi dụng việc anh mất trí nhớ mà chia rẻ chúng ta không? Cô ta đã nói gì với anh? Rõ ràng người anh yêu là em mà."

"Trước kia là tôi có mắt như mù nên mới thích cô, còn bây giờ, tôi đã sáng mắt ra rồi. Tôi yêu Tình Xuyên, tôi muốn ở bên cô ấy, chăm sóc cô ấy cả đời. Vì vậy, tôi và cô kết thúc ngay tại đây đi." Anh lạnh nhạt nói, ánh mắt vô tình đến tột cùng.

"Nhưng mà em yêu anh." Cô ta đỏ mắt nhìn anh, muốn dùng nước mất để níu kéo anh lại, cô ta không tin anh sẽ không đau vì cô ta.

Anh nâng tâch trà lên, nheo mắt lại tự nhìn bóng hình mình trong tách trà, anh hững hờ nói nhưng lại giống như đang chất vấn hơn: "Cô là yêu tôi... hay yêu tiền của tôi?"

Từ Chỉ Giai sững sốt nhìn anh: "Anh... anh đang nói gì vậy?"

"Tôi nói gì không phải cô là người rõ nhất sao? Thứ cô muốn chính là cái danh Mộc thiếu phu nhân, tôi nói đúng chứ?" Anh đặt tách ra xuống bàn, tạo ra âm thanh lớn, nước trong tách trà cũng bị văng ra hết nửa.

"Sao anh có thể nói em như vậy? Anh không thể chà đạp tình yêu của em như vậy." Cô ta siết c.h.ặ.t t.a.y, ấm ức nói.

"Tôi chà đạp tình yêu của cô hay cô xem tôi là một tên ngốc? Không phải cô bị một người bạn trai giàu có đá rồi mới đến tìm tôi sao? Nếu như tôi không có tiền, không có quyền lực, chắc cô cũng chẳng thèm liếc nhìn một cái, đúng chứ?" Anh cười tự giễu, cười bản thân đã nhận ra được chuyện này quá muộn màng và làm tổn thương người con gái yêu anh thật lòng.

"Em... không phải... không phải như anh nghĩ đâu." Cơ thể cô ta run rẩy, đến nói chuyện cũng lắp bắp không rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đột nhiên, Mộc Phi đứng phắt dậy, nhìn cô ta bằng nửa con mắt: "Được rồi, điều cần nói tôi cũng đã nói xong rồi, tôi đi trước đây."

Anh xoay người bước đi, Từ Chỉ Giai vội vàng chạy theo anh, nắm lấy cánh tay anh, cô ta khóc lóc, đôi mắt đẫm lệ vô cùng động lòng người: "Không thể như vậy được. Em không muốn rời xa anh. Rõ ràng người anh yêu là em chứ không phải cô ta. Anh quên cô ta kết hôn với anh là vì tiền sao? Cô ta vốn không xứng với anh."

Anh hất tay cô ta ra, khiến cô ta ngã xuống sàn, ánh mắt cao lãnh, giọng nói trầm thấp đáng sợ: "Đủ rồi đấy! Nếu cô ấy không xứng thì cô nghĩ mình xứng sao?"

Nói xong anh luền rời đi, để lại cô ta một mình ngồi dưới sàn đất lạnh lẽo.

Cô ta siết c.h.ặ.t t.a.y, không cam tâm mà gào khóc như người phụ nữ điên: "Thương Tình Xuyên, mày dám cướp người đàn ông của tao, tao sẽ không tha cho mày đâu!!!"

Khi Mộc Phi trở về nhà, nhìn thấy cô đang cùng dì Trương nấu cơm tối, dáng người nhỏ nhắn mặc lên người chiếc tạp dề, tóc tết thành một chùm, miệng nở nụ cười ngọt ngào, đôi mắt cong cong, vô cùng xinh đẹp và dịu dàng.

Anh nhớ trước đây anh cũng đã từng nhìn thấy cảnh như vậy. Đó là lúc anh làm việc quá sức nên bị bệnh, phải ở nhà tịnh dưỡng vào ngày.

Khi đó cô đã chăm sóc cho anh, dỗ anh uống t.h.u.ố.c. Mà đặc biệt, khi Mộc Phi mà bị bệnh thì sẽ vô cùng bướng và khó chiều, trong lúc anh mơ màng vẫn thường như trẻ con, không chịu uống t.h.u.ố.c, cô phải tìm đủ một cách anh mới chịu uống, không hề dễ dàng.

Khi anh khoẻ hơn, anh đi xuống lầu thì vô tình nhìn thấy cô đang nấu cháo, lúc đó cô cũng mặc chiếc tạp dề này, tóc tết thành một bên, nhìn thấy anh, cô liền mỉm cười.

Anh dường như cảm nhận được cô cảm thấy rất may mắn khi anh đã khoẻ, nhưng lúc đó anh không để tâm lắm, thậm chí liếc nhìn cô một cái cũng lười.

Nhưng cô lại không bị sự hời hợt của anh làm ảnh hưởng, cô lấy cho anh một tô cháo, đem đến trước mặt anh: "Anh ăn cháo đi, em mới nấu xong, vẫn còn nóng."

Anh lạnh nhạt nói: "Tôi không ăn."

Nhưng cô vẫn mỉm cười, kiên trì năn nỉ anh: "Anh không ăn uống t.h.u.ố.c vào sẽ rất khó chịu, hay là ăn một ít thôi cũng được. Không phải anh thích ăn cháo thịt bằm sao?"

Mộc Phi cau mày, anh bực bội hất đổ tô cháo còn nghi ngút khói trên tay cô, anh quát: "Tôi không ăn, cô bị điếc à?"

"Xoảng" một tiếng, tô cháo bị đổ xuống sàn, vỡ vụn, mà tay cô cũng do đó mà bị bỏng.

Cả hai rơi vào trầm mặc, sau đó thì cô mỉm cười, ngồi xổm xuống dọn dẹp, cũng không quan tâm là tay bị bỏng, cô nói: "Nếu anh không thích ăn cháo do em nấu, vậy em nói dì Trương nấu cho anh có được không?"

Mộc Phi nhàn nhạt nói một câu: "Đừng khiến tôi thêm ghê tởm con người của cô nữa. Giả tạo."

Nói xong, anh liền đi lên lầu, một chút thương cảm cũng không có, vô cùng tuyệt tình.

Vậy là tối hôm đó cô sợ anh lại tức giận khi nhìn thấy mình nên cô không trở về phòng nữa mà lẳng lặng ngồi trên sofa ở phòng khách.

Đến khuya, anh xuống lầu uống nước thì nghe có tiếng thút thít, lúc đầu anh còn tưởng là ma nữ, nhưng đến gần sofa, anh mới nhận ra Tình Xuyên vẫn luôn ngồi ở đó, bờ vai nhỏ nhắn run run, cố gắng kiềm chế tiếng nức nở, ngay cả khíc lớn một trận cũng không dám.

Khi đó, anh mới ngộ ra, cô chưa bao giờ khóc trước mặt anh, lúc nào cùng lén lút trốn ở một góc mà khóc rồi bị anh phát hiện ra. Nếu anh không nhìn thấy, còn tưởng cô lúc nào cũng luôn vui vẻ, không biết buồn, không biết khóc. Đúng là nực cười, là con người, ai lại không có lúc buồn chứ, có ai bị đối xử thâm tệ mà lại vui vẻ? Bước ra khỏi hồi ức, trong lòng anh nặng trĩu nỗi đau đớn, cảm giác vô cùng xót xa. Anh không hiểu sao lúc trước mình có thể đối xử với cô như vậy.

Cũng may là anh đã kịp thời phát hiện ra tình cảm của bản thân, nếu không, anh đã đ.á.n.h mất một cô gái tốt đến như vậy, yêu anh đến như vậy, để rồi hối hận cả đời.

Mộc Phi nhẹ nhàng đi đến, dì Trương nhìn thấy anh, khoé môi cong lên, vui vẻ tránh mặt, để lại không gian cho anh và cô.

Anh tiến đến chỗ của cô, dịu dàng ôm cô từ phía sau, lúc đầu cô có hơ giật mình, nhưng sau đó lại mỉm cười: "Anh làm gì vậy? Mau buông ra đi."

"Không muốn, anh rất nhớ em." Anh vùi đầu vào cổ cô, tham luyến ngửi mùi hương quen thuộc, vòng tay lại càng siết c.h.ặ.t hơn.

"Nhớ? Không phải chỉ mới xa có vài tiếng thôi sao? Lúc sáng vẫn còn gặp nhau cơ mà." Cô không ngờ anh lại trẻ con như vậy, còn hơn cả lúc mất trí nhớ nữa. Xem ra mẹ anh nói đúng, tính cách của anh vốn không khó ưa như vậy, chỉ là do chưa mở lòng thôi. Với lại, người ta vẫn thường hay nói, không có người đàn ông nào bình thường khi yêu, lần này cô thật sự tin rồi.

"Như vậy cũng không được, thật muốn ở cạnh em hai mươi bốn trên hai mươi bốn, một giây cũng không muốn rời." Anh lướt nhẹ môi trên cái cần cổ trắng ngần của cô, khi anh nói chuyện, hơi nóng phả vào cổ cô, có chút ngứa.

"Anh... anh mau ra ngoài đi, đồ ăn sắp làm xong rồi. Nếu anh còn không chịu nghe lời, em sẽ không cho anh ăn, em nói được làm được." Tình Xuyên nghiêm túc nói.

Mộc Phi định nói là không ăn cũng được, nhưng anh lại nhớ đến đây là đồ ăn do chính tay cô làm, liền vui vàng buông ra, vẻ mặt ũ rũ như một chú cún: "Được thôi."

Tình Xuyên cảm thấy anh có chút buồn cười, một người đàn ông vai dài lưng rộng làm làm ra cái vẻ mặt đó, đúng là lần đầu tiên cô được thấy ngoại trừ ba của cô.

Cô nhẹ nhàng xoa đầu an ủi anh: "Em có làm món ăn thích, anh mau đi tắm đi, xíu nữa là xong rồi."

Anh vui vẻ gật đầu nghe theo lời cô.

...

Thật ra đây là lần đầu tiên cô vào bếp, mấy món này đều được dì Trương chỉ dạy, cô cảm thấy mình đúng là có thiên phú nấu nướng, làn đầu tiên nấu đã ngon như vậy, chỉ sợ là không hợp khẩu vị của anh.

"Anh ăn thử món xườn xào chua ngọt này xem sao." Cô gắp món xườn xào chua ngọt vào bát của anh, ánh mắt mong chờ, nín thở chờ đợi kết quả.

Anh c.ắ.n thử một cái, mày hơi nhíu lại, biểu tình này... là khó ăn lắm sao?

Cô hơi lo lắng: "Nếu... nếu không ăn được thì đừng cố, ở đây có vài món do dì Trương làm, hay là anh..."

Cô còn chưa nói xong thì anh đã phì cười: "Sao lại không ăn được? Rất ngon mà, anh đùa với em thôi."

Tình Xuyên thở phào nhẹ nhõm, cô còn tưởng là anh không thích: "Anh làm em tưởng là em nấu thất bại rồi chứ."

hằng nguyễn

"Tình Xuyên, anh muốn ngày nào cũng được ăn cơm của em nấu, được không?" Ánh mắt anh long lanh nhìn cô, như đang khẩn cầu.

Cô cười cười: "Dì nấu và dì Trương nấu thì có khác gì đâu."

Mộc Phi liền phản đối, gương mặt nghiêm túc: "Sao lại giống? Nếu được anh còn muốn em mang cơm trưa đến công ty của anh nữa cơ."

"Anh đừng mơ, mau ăn cơm của anh đi." Tuy ngoài miệng cô nói vậy nhưng trong lòng lại ngầm đồng ý. Cô cảm thấy như vầy cũng rất tốt, và đồng thời cô cũng hiểu tại sao nhiều phụ nữ lại chịu hi sinh, bỏ hết công việc để làm một người phụ nữ nội trợ rồi, vì đối với họ, chăm sóc chồng, nuôi dạy con cái chính là điều hạnh phúc nhất, tuy nói là hi sinh nhưng thực chất họ lại cam tâm tình nguyện, một chút oán trách cũng không có.