Sau bữa tối ấm áp đầy ắp tiếng cười, không gian trong căn biệt thự nhà họ Mộc dường như được bao phủ bởi một tầng mật ngọt. Sự xa cách, lạnh lùng suốt mười năm qua giống như một lớp băng dày, cuối cùng cũng bị sự chân thành và hối hận của Mộc Phi làm cho tan chảy.
Đêm hôm đó, Tình Xuyên nằm trong vòng tay vững chãi của anh. Tiếng nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ của Mộc Phi truyền qua lớp áo mỏng, mang lại cho cô một cảm giác an toàn chưa từng có. Cô khẽ ngước nhìn khuôn mặt góc cạnh khi đang ngủ của người đàn ông này. Ai mà ngờ được, một tổng tài cao cao tại thượng, từng nhìn cô bằng ánh mắt chán ghét thấu xương, giờ đây lại có thể vì sợ cô lạnh mà ôm c.h.ặ.t cô không buông, lông mày khẽ nhíu lại mỗi khi cô có ý định dịch ra xa.
"Mộc Phi... hy vọng lần này anh thực sự là bến đỗ, chứ không phải là một vực sâu khác," cô thầm nghĩ, một giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài nơi khóe mắt rồi nhanh ch.óng thấm vào n.g.ự.c áo anh.
Bước chuyển mình tại Mộc Thị
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng lọt qua khe cửa sổ. Tình Xuyên thức dậy từ sớm, nhìn vị trí trống trải bên cạnh liền biết Mộc Phi đã đến công ty. Nghĩ đến lời nói đùa nhưng đầy mong đợi của anh tối qua, cô mỉm cười, quyết định xuống bếp cùng dì Trương chuẩn bị cơm trưa.
"Phu nhân, người thật sự muốn mang cơm đến công ty cho thiếu gia sao?" Dì Trương vừa nhặt rau vừa cười híp cả mắt. Dì là người chứng kiến mọi đau khổ của Tình Xuyên, giờ thấy hai người hòa thuận, dì là người vui mừng nhất.
Tình Xuyên đỏ mặt, ngượng ngùng gật đầu: "Vâng, anh ấy nói dạo này bận rộn, hay bỏ bữa. Con nấu vài món thanh đạm mang qua."
Khoảng mười một giờ trưa, Tình Xuyên diện một chiếc váy hoa nhí đơn giản nhưng tôn lên vóc dáng mảnh mai, thanh tú. Cô xách theo hộp giữ nhiệt ba tầng, bắt taxi đến thẳng tập đoàn Mộc Thị.
Khi cô bước vào sảnh lớn, không ít nhân viên liền đổ dồn ánh mắt về phía cô. Họ biết cô là Mộc thiếu phu nhân trên danh nghĩa, nhưng cũng thừa biết trước đây cô chẳng hề có vị trí gì trong lòng tổng tài. Những tiếng xì xào bàn tán khẽ vang lên:
"Kìa, đó chẳng phải là Thương Tình Xuyên sao? Cô ta đến đây làm gì thế?"
"Chắc lại đến bám lấy Mộc tổng chứ gì. Ai mà chẳng biết Mộc tổng chỉ yêu Từ tiểu thư."
Tình Xuyên nghe thấy, bước chân khẽ khựng lại, l.ồ.ng n.g.ự.c hơi thắt. Nhưng nghĩ đến sự dịu dàng của Mộc Phi ngày hôm qua, cô lấy lại can đảm, ngẩng cao đầu đi vào thang máy chuyên dụng của chủ tịch.
Ở văn phòng tầng cao nhất, trợ lý Lý nhìn thấy Tình Xuyên thì vô cùng kinh ngạc, lập tức cung kính cúi chào: "Phu nhân, cô đến tìm Mộc tổng ạ? Ngài ấy đang họp, nhưng có dặn nếu cô đến thì cứ vào thẳng phòng làm việc đợi."
Thái độ của trợ lý Lý khiến Tình Xuyên bất ngờ. Hóa ra anh đã dặn trước từ sớm. Cô mỉm cười đi vào trong. Phòng làm việc của anh rộng lớn, tông màu xám đen chủ đạo đầy lạnh lùng y như tính cách trước kia của anh. Cô đặt hộp cơm lên bàn kính, tò mò đi vòng quanh, ánh mắt dừng lại ở một khung ảnh nhỏ đặt ngay góc bàn làm việc nơi trang trọng nhất.
Khi nhìn rõ bức ảnh, hơi thở của Tình Xuyên như ngừng lại. Đó là bức ảnh chụp nghiêng nụ cười của cô lúc hai người tham gia một bữa tiệc từ thiện ba năm trước. Khi đó, cô đứng ở góc tối, nhìn anh bằng ánh mắt đầy si mê nhưng cô độc. Không ngờ, anh lại chụp lại khoảnh khắc đó, còn đóng khung để ở đây.
"Đồ ngốc này... hóa ra anh đã chú ý đến em từ lúc đó sao?" Cô nghẹn ngào.
"Cạch" một tiếng, cửa phòng làm việc mở ra. Mộc Phi bước vào với gương mặt mệt mỏi sau cuộc họp kéo dài. Nhưng ngay khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng bên bàn làm việc, sự lạnh lùng trên mặt anh lập tức biến mất, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ như đứa trẻ nhặt được kẹo.
"Tình Xuyên! Em đến thật sao?" Anh bước nhanh tới, không màng đến hình tượng tổng tài mà ôm chầm lấy cô từ phía sau, tham lam hít hà mùi hương dầu gội dịu nhẹ trên tóc cô.
"Anh buông ra đã, đây là công ty đó, lỡ trợ lý vào thì sao," cô ngượng ngùng đẩy nhẹ.
"Vào thì sao chứ? Anh ôm vợ hợp pháp của anh, ai dám nói gì?" Anh bá đạo nói, nhưng tay vẫn lỏng ra một chút để cô quay lại đối diện với mình. Ánh mắt anh chạm vào hộp cơm trên bàn, sự ấm áp tràn ngập: "Em nấu cho anh thật sao? Anh đói sắp ngất rồi đây này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bữa trưa hôm đó trôi qua trong không khí vô cùng hòa hợp. Mộc Phi ăn rất ngon lành, ăn sạch sẽ không sót một hạt cơm nào khiến Tình Xuyên cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Nhìn người đàn ông quyền lực vì một hộp cơm của mình mà vui vẻ, cô thầm nghĩ, hạnh phúc đôi khi thật giản đơn.
Âm mưu đen tối của Từ Chỉ Giai
Trái ngược hoàn toàn với bầu không khí ngập tràn bong bóng màu hồng ở Mộc Thị, tại một căn hộ chung cư cao cấp ngoại ô, không gian lại u ám và nồng nặc mùi rượu.
Từ Chỉ Giai ngồi bệt dưới sàn nhà, xung quanh là những mảnh vỡ của bình hoa và ly thủy tinh. Gương mặt thanh tú, đáng thương ngày thường giờ đây vặn vẹo, méo mó vì hận thù. Đôi mắt cô ta đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào những bức ảnh chụp Mộc Phi và Tình Xuyên nắm tay nhau đi dạo được thám t.ử tư gửi tới.
"Mộc Phi, anh nói anh yêu tôi cơ mà? Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Tất cả là tại con khốn Thương Tình Xuyên đó!" Cô ta gào lên, móng tay bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay đến mức rỉ m.á.u.
Từ Chỉ Giai không cam tâm. Cô ta đã vất vả tính toán bao nhiêu năm để có thể bước chân vào hào môn nhà họ Mộc. Đúng là trước đây cô ta từng bỏ Mộc Phi để chạy theo một đại gia ngoại quốc giàu có hơn, nhưng sau khi bị gã đó đá và tịch thu hết tài sản, cô ta mới nhận ra Mộc Phi là chiếc phao cứu sinh tốt nhất. Anh chung tình, anh giàu có, và quan trọng là anh từng yêu cô ta đến c.h.ế.t đi sống lại.
Cô ta cứ nghĩ chỉ cần mình giả vờ đáng thương, khóc lóc vài câu là Mộc Phi sẽ lập tức đá bay Thương Tình Xuyên để rước cô ta về. Nhưng cô ta không ngờ, vụ t.a.i n.ạ.n mất trí nhớ tạm thời của Mộc Phi lại là bước ngoặt khiến anh nhìn thấu mọi chuyện, thậm chí còn điều tra ra quá khứ dơ bẩn của cô ta ở nước ngoài.
"Mộc thiếu phu nhân? Vị trí đó vốn dĩ phải là của tao!" Từ Chỉ Giai cười điên cuồng. "Thương Tình Xuyên, mày nghĩ mày có được trái tim của Mộc Phi thì sẽ được hạnh phúc sao? Mày nằm mơ đi! Tao có hủy hoại bản thân, cũng phải kéo mày xuống địa ngục cùng tao!"
Cô ta vớ lấy chiếc điện thoại trên bàn, bấm một dãy số quen thuộc. Đầu dây bên kia nhanh ch.óng bắt máy, giọng một người đàn ông khàn khàn, sặc mùi giang hồ vang lên: "Alo, Từ tiểu thư, lại có việc gì cho anh em sao?"
Gương mặt Từ Chỉ Giai hiện lên nụ cười độc ác, cô ta nghiến răng ra lệnh: "Tìm cho tôi vài đứa tay chân sạch sẽ, trung thành. Tôi muốn các anh bắt cóc một người."
hằng nguyễn
"Ai thế? Tiền nong thế nào?"
"Thương Tình Xuyên, vợ của Mộc Phi. Tiền bạc không thành vấn đề, tôi sẽ chuyển trước cho các anh một nửa. Yêu cầu của tôi rất đơn giản..." Ánh mắt Từ Chỉ Giai lóe lên tia nhìn tàn nhẫn, giọng nói run lên vì phấn khích: "Sau khi bắt được nó, cứ tùy ý xử lý. Tôi muốn nó phải thân bại danh liệt, muốn nó không còn mặt mũi nào để nhìn Mộc Phi nữa. Để xem, một món đồ chơi rách nát bị vứt bỏ, Mộc Phi còn thèm khát nâng niu nữa hay không!"
"Được, Từ tiểu thư cứ chuẩn bị tiền đi. Việc này cứ giao cho chúng tôi."
Cúp điện thoại, Từ Chỉ Giai ném mạnh chiếc điện thoại vào tường, vỡ tan tành. Cô ta đứng dậy, đi đến trước gương, dùng tay vuốt lại mái tóc rối bù, nở nụ cười ma mị: "Tình Xuyên ơi Tình Xuyên, trò hay chỉ mới bắt đầu thôi. Để xem thanh xuân mười năm của mày có gánh nổi cái giá của sự phản bội này không!"
Giông bão trước mắt
Tại văn phòng tổng tài, Mộc Phi đột nhiên rùng mình một cái, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an kỳ lạ. Anh nhìn sang Tình Xuyên đang ngồi trên sofa đọc sách, ánh nắng chiều tà nhuộm vàng góc nghiêng nhu hòa của cô.
Anh đi tới, ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay nhỏ bé có vết sẹo mờ do bị bỏng năm xưa - vết sẹo do chính sự khốn nạn của anh gây ra. Anh khẽ hôn lên đó, thì thầm: "Tình Xuyên, từ bây giờ, anh sẽ bảo vệ em thật tốt. Bất kể là ai, cũng không thể làm tổn thương em thêm một lần nào nữa."
Tình Xuyên ngước mắt nhìn anh, mỉm cười hạnh phúc mà không hề hay biết rằng, một âm mưu kinh hoàng đang âm thầm bủa vây, chực chờ nuốt chửng lấy hạnh phúc nhỏ nhoi vừa mới chớm nở của hai người. Giông bão thực sự, giờ mới bắt đầu nhen nhóm.