Một Kiếp Yêu Em, Vạn Kiếp Lỡ Làng

Chương 4



"Reng... reng... reng..."

Có tiếng điện thoại vang lên ch.ói tai đ.á.n.h thức giấc ngủ ngon của Thương Tình Xuyên, vì hôm qua uống rượu hơi nhiều nên bây giờ cô cảm thấy nhức đầu muốn c.h.ế.t.

"Mới sáng sớm mà ai gọi vậy chứ?" Cô vò đầu bứt tai, sau đó ngồi dậy với một cái đầu rối như ổ quà.

Cô vươn tay lấy chiếc điện thoại ở tủ đầu giường, nhìn nhìn rồi lại dụi mắt nhìn cho rõ.

"Mẹ chồng?"

Thấy hai chữ to đùng này cô như tỉnh ngủ luôn. Nhưng bây giờ phải gọi là mẹ chồng cũ chứ nhỉ? Không biết là bà ấy gọi cho cô có chuyện gì, nhưng mà theo như trong tiểu thuyết thì bà ấy vô cùng yêu thích cô, thậm chí sau khi ly hôn bà ấy còn đến tìm cô thay mặt Mộc Phi sinh lỗi cô về chuyện đứa bé và về tất cả những thương tổn mà anh gây ra cho cô.

Cô cũng không hiểu, tại sao ba mẹ anh là người tốt lại sinh ra một đứa con ch.ó má như anh, đúng là oan nghiệt.

Cô hắng giọng, sau đó vội vàng nhấn vào nút nghe: "Mẹ!"

Cô hơi ngượng ngùng, bình thường cô chỉ có người mẹ thôi, vậy mà ở thế giới này cô lại có đến hai người mẹ, vẫn có chút không thích nghi được.

"Hức... hức..." Vang lên bên tai cô là tiếng nức nở của mẹ chồng, sau một hồi lâu bình tĩnh, bà ấy mới nói, kèm theo là tiếng thút thít: "Tình Xuyên, con mau đến bệnh viện ngay đi, chồng con, chồng con nó bị t.a.i n.ạ.n rồi."

"Bị tai nạn?" Cô dường như là hét lên, cái tình tiết này làm gì có trong cốt truyện???

"Đúng vậy, mẹ cũng mới biết nên gọi cho con ngay. Con mau tới đó đi." Bà ấy cứ khóc, chắc chắn là đang rất hoang mang và lo lắng.

Cô trấn an mẹ chồng: "Mẹ đừng lo, anh ấy phúc lớn mạng lớn, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, bây giờ con đến đó ngay đây."

Nói xong, cô liền tắt máy, nếu không cứ tiếp tục nghe mẹ chồng khóc thì ngay cả cô cũng bắt đầu loạn.

"Sao lại bị t.a.i n.ạ.n đúng lúc vậy chứ? Còn chưa làm xong thủ tục ly hôn mà." Cô cũng không biết là nên vui mừng nói anh đáng đời, tự làm tự chịu hay là buồn bã, khóc lóc nữa. Vì tình tiết này đâu có trong cốt truyện, có vẻ như là nó đã rối tung lên hết rồi.

Cô lại vò đầu bứt tai, cơn nhức đầu cũng vì vậy mà biến đâu mất.

Nhưng mà nghĩ kĩ lại, hình như là mẹ chồng cô vẫn chưa biết cô và anh đã ký giấy ly hôn. Vậy là phải diễn vai dâu hiền vợ đảm à? Cơ mà... lỡ như... lỡ như anh tỉnh lại thấy cô ở đó liền nổi điên thì sao?

Ông trời ơi! Sao cô lại khổ như vậy chứ!!!

...

Lúc cô chạy đến bệnh viện thì mọi người đã có mặt đông đủ ở đó, mẹ chồng cô, ba chồng cô, còn cái người kia là bạn thân của anh, Hải Tấn Sang.

Cô hít một hơi thật sâu, sau đó bước vào phòng bệnh.

"Ba, mẹ!"

Mẹ chồng cô vẫn khốc t.h.ả.m thiết như là Mộc Phi sắp c.h.ế.t đến nơi, còn ba chồng cô thì dỗ dành mẹ chồng cô, nhốn nháo vô cùng.

Người không biết còn tưởng là anh bị bệnh nặng lắm nhưng cô nhìn sơ qua thì đầu chỉ khâu mấy mũi, bị gãy có cái tay trái, vẫn chưa c.h.ế.t được.

Mà cho dù anh có thật sự c.h.ế.t không không thể đền bù được những tội lỗi mà anh đã gây ra cho nữ chính trong nguyên tác. Nghĩ thôi là cô đã muốn cười nhưng cố c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nhịn cười đến nội thương.

"Anh ấy chưa tỉnh sao?" Cô nhẹ giọng hỏi bạn thân của anh - Hải Tấn Sang.

"Vẫn chưa." Anh ta đáp.

"Sao đang yên đang lành anh ấy lại bị t.a.i n.ạ.n vậy?"

Anh ta nhìn cô, sau đó lại lắc đầu, vì anh ta cũng chẳng rõ. Tối qua còn cùng nhau uống rượu mà sáng đã nghe tin anh bị tai nạn.

"Còn Từ Chỉ Giai, cô ta biết chưa? Sao không thấy cô ta đến?" Cô nhẹ giọng như là đang nói đến chuyện của người khác, một chút biểu cảm khổ sở hay bất đắc dĩ cũng không có.

Hải Tấn Sang cau mày nhìn cô không nói gì, lúc này cô mới ý thức được là mình nói sai rồi. Vì mẹ chồng và ba chồng của cô vẫn luôn không thích cô ta, chỉ có anh là yêu đến điên cuồng, hành hạ nữ chính lên bờ xuống ruộng.

Tình Xuyên ngượng ngùng cười cười, sau đó thì không nói gì nữa. Nếu còn nói nữa, cô sợ Tấn Sang sẽ nghĩ cô đang cố tình kiếm chuyện.

Chỉ một lúc sau, Mộc Phi đã bị tiếng khóc than làm cho bừng tỉnh, anh mở mắt ra, mơ hồ nhìn lên trần bệnh viện.

Giọng nói lạnh lùng, mang theo sự khó chịu, anh nói: "Ồn c.h.ế.t đi được."

Mẹ chồng cô ngừng khóc, vội vàng đi đến xem anh thế nào, nhìn là hiểu bà ấy cưng đứa con trai này thế nào.

"Con tỉnh rồi à? Còn đau ở đâu không? Hay là mẹ gọi bác sĩ?" Bà ấy cuống cuồng hết cả lên, cũng may là có ba chồng cô ngăn lại.

"Đủ rồi, bà bình tĩnh xíu đi, con nó không sao." Ông ấy thở dài, đã bắt đầu mệt mỏi.

Anh nheo mắt nhìn xung quanh, sau đó ngồi dậy, nói một câu hết mọi người đều đứng hình: "Các người là ai vậy?"

"Con... con nói gì vậy? Mẹ là mẹ của con mà." Sau đó bà ấy còn kéo cô đi đến trước mặt anh: "Còn đây là vợ con, con không nhớ sao?"

Anh ta nhíu c.h.ặ.t mày: "Vợ? Cô ta? Sao tôi lại có một cô vợ xấu như vậy?"

Cô tròn mắt nhìn anh, xém nữa thì những lời c.h.ử.i bậy đã được bật ra khỏi miệng, cũng may là cô kìm nén lại được.

"Mộc Phi, có phải là anh đang giả vờ không hả?" Cô gằn giọng, hai tay siết c.h.ặ.t, bực bội đến mức miệng giật giật.

Anh nghiêng đầu nhìn cô, lúc này ba mẹ chồng cô đã gọi bác sĩ, bọn họ vội vội vàng vàng, kiểm tra cho anh.

"Rốt cuộc là con tôi bị gì vậy bác sĩ, sao nó lại không nhớ chúng ta?" Mẹ cô dường như lại sắp khóc đến nơi.

"Do bị chấn động não nên bệnh nhân có thể là đã bị mất trí tạm thời." Bác sĩ nói.

"Vậy... vậy khi nào thì nó có thể nhớ lại được?" Ba chồng cô hỏi.

"Cái này... không thể nói chắc chắn, vẫn phải quan sát một thời gian." Nói xong, bác sĩ xin phép đi ra ngoài.

Còn mẹ chồng cô, bà ấy lại bắt đầu than trời trách đất.

Đến cuối cùng, mọi người về hết, chỉ còn lại cô và anh trong phòng bệnh. Hai người một câu cũng không chịu nói, chỉ nhìn nhau chằm chằm.

Nếu anh mất trí nhớ thì xem như tạm thời vẫn chưa thể ly hôn, vậy có nghĩ là cô và anh vẫn là vợ chồng hợp pháp, cũng có nghĩa là cô phải chăm sóc cho anh, chịu cái thái độ khó ưa này của anh? Tại sao chứ? Cô không muốn.

Một lúc lâu sau, anh mới cất giọng, vẫn là cái thái độ trên trời dưới đất này, anh nói: "Cô thật sự là vợ tôi?"

Cô lạnh nhạt, ừm một tiếng cho có lệ.

"Tại sao tôi lại cưới cô?" Anh lại tiếp tục hỏi. Bởi vì anh cảm thấy, với tính cách của anh, anh sẽ không bao giờ lấy một người vợ như cô, chuyện đó là chuyện không đời nào xảy ra.

"Liên hôn." Cô thành thật trả lời.

"Vậy tôi và cô có yêu nhau không?" Anh lại tò mò, nhưng anh vốn dĩ đã có câu trả lời.

"Đương nhiên là không rồi, tôi làm sao mà yêu anh được." Cô nhún vai, khinh thường ta mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mộc Phi trợn mắt nhìn cô, anh tức giận: "Cô là có ý gì đây? Tôi có cái gì không tốt? Là cô không xứng với tôi mới đúng."

Thương Tình Xuyên tức giận đến bạt cười, cô không ngờ anh lại mắc bệnh tự luyến nặng đến vậy.

"Anh bị điên à! Anh tưởng trên đời này chỉ có một mình anh là đàn ông sao? Tại sao tôi phải thích anh."

"Cô không thích tôi nhưng không phải cuối cùng cô vẫn làm vợ tôi hay sao?" Anh cười mỉa mai, rõ ràng là đang cố tình kiếm chuyện với cô.

"Vậy thì chúng ta ly hôn đi." Cô tức giận hét.

"Cô nỡ rời xa tôi sao?" Anh nhướng mày lên, trong mắt ẩn ẩn ý cười. Không ngờ khi anh mất trí nhớ còn đáng ghét hơn bình thường.

"Đúng là đồ bị thần kinh!" Cô không còn lời nào để nói với anh nữa, đành hậm hực bỏ đi ra ngoài.

Anh nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của cô khẽ mỉm cười: "Mèo xù lông, đúng là đáng yêu."

Tuy anh không nhớ ra cô, cũng không nhớ ra những chuyện trước kia, nhưng anh cảm thấy người con gái này khá thú vị, phồng mang trợn má, còn nhìn anh với vẻ ấm ức không nói nên lời, chỉ khiến anh muốn chọc ghẹo cô thêm.

Một cô gái dễ thương như vậy, ai lại nỡ ghét chứ?

Vậy là chưa được bao lâu, cô lại phải trở về căn biệt thự của Mộc Phi.

hằng nguyễn

Nhìn thấy cô, dì Trương liền vui mừng cười tít mắt, còn cô thì lại ngổn ngang nỗi buồn.

Cứ tưởng là có thể thoát khỏi tên đại ma đầu đó rồi, vậy mà lại đâu vào đấy, đúng là chẳng ra làm sao.

Tối hôm dì Trương nấu cho cô một ít cháo để cô đem đến bệnh viện.

Nói thật thì cô không muốn đi cho lắm, nhưng mà cuối cùng chỉ có thể thở dài, ngoan ngoãn đến bệnh viện chăm sóc cho anh ta.

...

Lúc này, ở bệnh viện, trợ lý đang kể lại những chuyện xảy ra trước đây với anh, nhưng quan trọng nhất vẫn là nói về chuyện công việc.

"Cạch!"

Nhìn thấy Tình Xuyên bước vào, anh liền để máy tính sang một bên: "Cậu trở về trước đi."

Cậu trợ lý kia kính cẩn cúi đầu sau đó đi ra ngoài.

Khi này cô mới lên tiếng: "Tôi đem cháo cho anh nè."

Cô đi đến lấy cháo ra cho anh, còn anh thì nhìn cô chăm chú, sau đó hỏi: "Là cô tự nấu à?"

Cô cười phì: "Đương nhiên là không phải rồi, tôi có biết nấu đâu. Cái này là dì Trương nấu đó, cực kì ngon."

Anh nheo mắt, có chút kinh ngạc: "Tôi còn tưởng cô là là một người vợ tốt thế nào, không ngờ ngay cả việc nấu ăn cũng không biết."

Cái này thì cô không có gì để cãi, chỉ thấy có chút xấu hổ. Vì cô so vớ nữ chính, cái gì cũng không bằng, chỉ được cái tính cách bộc trực, thẳng thắn, không sợ trời không sợ đất, nhưng nhiều khi vẫn không chạy khỏi việc rước hoạ vào thân.

"Nè! Ăn đi!" Cô đưa tô cháo đến trước mặt anh, không thể ngớ ngẩn hơn.

Anh trợn mắt, khoé miệng giương lên đầy bất lực: "Hình như tôi thấy đầu óc cô hơi không được bình thường thì phải."

Chợt, cô nhìn thấy tay trái anh bị băng bó, trên đỉnh đầu cô lúc này dường như có tiếng quạ kêu.

Cô bĩu môi: "Không lẽ tôi phải đút cho anh sao?"

Anh nhún vai: "Đương nhiên."

Cuối cùng cô vẫn phải chịu thua, đi đến ngồi cạnh giường anh, đút cháo cho anh, còn há miệng nói a, không khác gì đút em bé.

"Cô thật sự có biết chăm người bệnh không vậy? Định khiến tôi bỏng c.h.ế.t sao?" Anh cau mày, anh có cảm giác như là mình sắp phát điên lên vì cô rồi.

"Đúng là khó chiều." Cô tự lẩm bẩm, sau đó giúp anh thổi, lại đút cho anh: "A~"

"Rốt cuộc là cô bao nhiêu tuổi vậy? Vừa ngốc lại vừa trẻ con." Anh lại bắt đầu giở giọng chê bai.

"Kệ tôi, liên quan gì đến anh." Ngay cả cô cũng không biết là bản thân thật sự rất trẻ con, cô cứ tưởng, hai mươi tuổi là đã đủ trưởng thành, nếm trải hết cay đắng của cuộc đời rồi.

Sau khi đút anh cháo xong, cô bắt đầu dọn dẹp lại cho gọn gàng, trong đầu lại bắt đầu than thở, cô không muốn ở lại đây chú nào. Không ngủ lại có được không? "Tôi muốn đi vệ sinh." Anh cất giọng, thản nhiên nhìn cô.

Cô cũng nhìn anh, chớp chớp mắt rồi nhìn xuống chân anh: "Anh bị gãy tay chứ đâu có gãy chân, tự đi đi chứ."

"Cô làm vợ kiểu gì vậy? Ăn nói nhẹ nhàng một chút thì c.h.ế.t sao?" Anh bước xuống giường, đợi cô dẫn đi.

"Sẽ c.h.ế.t thật đấy!" Sau đó cô lại cười cười, cố tình châm chọc: "Mà cho dù có ăn nói nhẹ nhàng, không phải anh cũng ngoại tình đó sao?"

Mộc Phi cau mày nhìn cô, anh vốn dĩ không nhớ cái người kia là ai, cái tên Từ Chỉ Giai chỉ sau một đêm đã bị thổi bay mất rồi.

"Hừ!" Cô hừ lạnh, đồng thời vẫn đỡ anh đi đến nhà vệ sinh.

"Tôi ở ngoài chờ anh." Cô nói.

"Không được, cô phải giúp tôi chứ."

Cô trợn mắt nhìn anh, xém nữa thì hét lên: "Anh bị điên hả? Anh tự đi không được à?"

"Cô ngại cái gì? Làm như là chưa từng nhìn qua da thịt của nhau." Anh thản nhiên nói, một chút ngượng ngùng cũng không có, đúng là mặt dày.

Tình Xuyên đỏ mặt, cô thật sự là tức không nói nên lời, cô có từng nhìn thấy bao giờ?

"Anh... anh đừng có lộn xộn nữa, tự giải quyết đi." Cô dậm chân, không muốn vào trong cùng anh. Cô chỉ mới hai mươi tuổi thôi, còn trong sáng như vậy mà anh nỡ lòng nào...

"Nhanh lên đi, tôi không nhịn nổi nữa đâu." Anh bắt đầu lạnh giọng ra lệnh cho cô.

Cô trừng mắt nhìn anh, sau đó là bật cười. Sợ gì chứ, cũng đâu phải là chuyện gì to tát.

"Phiền c.h.ế.t đi được." Cô cùng anh vào trong.

Tình Xuyên hít một hơi thật sâu, mím c.h.ặ.t môi, nhắm c.h.ặ.t mắt, giúp anh cởi quần.

Sau khi âm thanh nước chảy dừng lại, cô ngượng ngùng hỏi: "Xong... xong chưa?"

"Ừm." Anh khẽ ừm một tiếng, bờ vai run run vì nhịn cười. Anh cảm thấy cô như đang làm trò hề.

Sau khi xong việc, cô nhanh ch.óng mở cửa bỏ chạy ra ngoài: "A, đầu óc của tôi."