Một Kiếp Yêu Em, Vạn Kiếp Lỡ Làng

Chương 5



Lúc này Tình Xuyên vẫn đang nằm ở sofa lướt lướt điện thoại, còn anh thì ôm mát tính làm việc.

Bỗng dưng cánh cửa lại được mở ra, bước vào là một người phụ nữ xinh đẹp với nốt ruồi lệ ở dưới mắt.

Tình Xuyên nhìn thấy cô ta liền đoán được là ai, Từ Chỉ Giai.

Cuối cùng thì nhân vật quan trọng nhất cũng đã xuất hiện rồi. Cô lại muốn xem xem, cô ta muốn làm gì.

"A Phi, anh sao rồi?" Cô ta dường như không thèm liếc nhìn cô dù chỉ một cái, cứ vậy mà bước đến chỗ của anh.

Mộc Phi cau mày, hất tay của cô ta ra: "Cô là ai?"

Từ Chỉ Giai đỏ mắt, nét mặt hiện lên sự đau khổ: "Em là Từ Chỉ Giai, anh không nhớ em sao?"

"Từ Chỉ Giai?" Anh quay sang nhìn cô, ý muốn hỏi cô ta là ai.

Nhưng cô lại nhún vai, không muốn tiếp tục nhìn đang cẩu nam nữ này tình tứ trước mặt mình nữa: "Tôi ra ngoài trước, trở lại không gian cho hai người."

Mộc Phi tặc lưỡi, anh đẩy cô ta ra, sau đó bước xuống giường, bước đến nắm lấy cổ tay cô: "Cô muốn đi đâu?"

"Anh buông tôi ra đi, anh làm vậy thì cô ta sẽ đau lòng lắm đó." Cô muốn rút tay lại nhưng anh lại càng nắm c.h.ặ.t hơn nữa.

"Nói rõ đi!" Anh nghiêm túc, ánh mắt lạnh lùng như băng sơn.

"Còn nói rõ gì nữa? Không lẽ anh chưa nhận ra sao? Cô ta chính là nhân tình của anh, à không, là người trong lòng của anh mới đúng." Cô nhìn cô ta, giọng nói đầy mùi châm chọc, một chút né tránh cũng không.

Anh nheo mắt: "Nhân tình? Người trong lòng?"

Mộc Phi không hiểu gì cả, đối với cô ta, anh một chút ấn tượng cũng không có, hơn nữa... anh cảm thấy người phụ nữ này cũng đáu có gì đặc biệt, sao anh lại yêu cô ta? "Mộc Phi , anh thật sự quên em rồi sao? Chúng ta đã ở bên nhau nhiêu năm như vậy kia mà, anh còn nói sẽ ly hôn với cô ta, sẽ cưới em, anh đều quên hết rồi sao?" Cô ta khóc nấc lên, dường như là không thể chấp nhận được.

Sau đó, cô ta lao đến, ôm chầm lấy anh, trong khi anh vẫn còn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tình Xuyên không buông. Khung cảnh này... đúng là chẳng ra làm sao.

Anh muốn đẩy cô ta ra, nhưng căn bản là không thể đẩy được, thậm chí vô ta còn không có ý định buông ra.

"A Phi! Anh đừng bỏ em mà, anh nhìn em đi, anh nhìn em đi, em là Chỉ Giai của anh đây." Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mất ứa lệ, thâm tình, vô cùng buồn nôn.

"Đủ rồi đó!" Cô đi đến đẩy cô ta ra, hung hăng đứng trước mặt anh, không cho cô ta tiếp tục có cơ hội đụng chạm: "Tôi không nói gì không phải là tôi sợ cô nên cô đừng có làm tới. Biết điều thì mau cút đi!"

Từ Chỉ Giai vội vàng lau nước mắt, trước mặt Mộc Phi, cô ta vẫn luôn tỏ ra đáng thương: "Thương Tình Xuyên, cô như vạy là sao? Sao cô lúc nào cũng phá đám chuyện của chúng tôi vậy? Rõ ràng là anh ấy đâu có yêu cô, có phải cô định nhân lúc anh ấy mất trí nhớ mà tẩy não anh ấy, nói anh ấy yêu cô không?"

hằng nguyễn

"Ha! Cô nghĩ ai cũng sẽ đê tiện như cô sao? Mặt dày qua lại với chồng của người khác?" Tình Xuyên lạnh nhạt, trên gương mặt còn hiện ra vẻ khinh bỉ khiến cô ta vô cùng kinh ngạc.

Từ khi nào mà Thương Tình Xuyên lại trở thành một người đáng sợ như vậy? Còn dám chất vấn cô ta? Đáng lẽ cô ta nên cúi đầu sợ hãi mới đúng chứ.

"A... A Phi, anh nhìn xem, cô ta... cô ta..." Cô chỉ chỉ trỏ trỏ vào mặt cô, tức nhưng lại không làm gì được, vì Mộc Phi vốn không nhớ ra cô ta.

"Tôi thế nào? Không lẽ tôi nói sai sao?"

"Thương Tình Xuyên, có phải là tôi ganh tị với tôi, vì người A Phi yêu là tôi không? Cô muốn nhân có hội này chia rẻ chúng tôi? Tôi không ngờ cô lại thâm độc đến mức đó đấy." Cô ta giỏi nhất là giả vờ, giả vờ thành một người bị hại, phải nói là vô cùng xuất sắc.

Tình Xuyên tiến lên một bước, cô há miệng định phun ra một tràng đạo lí, không ngờ Mộc Phi vậy mà kéo cô lại, anh bước lên chắn ở phía trước cho cô.

"Cô làm loạn như vậy là đủ chưa? Tôi không cần biết cô là ai, trước đây tôi và cô có quan hệ gì, nhưng hiện tại tôi đã có vợ rồi. Nên là... xin cô hãy tự trọng, sau này cũng đừng đến tìm tôi nữa." Anh lạnh mặt, nửa điểm nhân nhượng cũng không có.

Không chỉ Từ Chỉ Giai mà ngay cả Tình Xuyên cũng phải há hốc.

Cô không ngờ Mộc Phi khi mất trí nhớ lại được chuyện như vậy. Nhưng chỉ sợ... sau này anh sẽ hối hận.

Sau khi Mộc Phi chính tay đuổi người trong lòng của mình khóc lóc chạy đi, cô đã không kiềm chế được mà nằm lăn qua lộn lại trên sofa ôm bụng cười.

"Cô cười gì đó?" Anh cau mày, giọng điệu không mấy vui vẻ.

Cô ngồi dậy, vội vàng lau đi nước mắt do cười quá nhiều: "Không... không có gì."

Anh thở dài bất lực, sau đó lại nói: "Lại đây!"

Lúc này thì cô mới thật sự không cười nữa, thay vào đó là sự đề phòng: "Làm gì?"

"Nhanh lên!" Anh mất kiên nhẫn, không muốn phải nói lại lần nữa.

Tình Xuyên trừng mất nhìn anh, chậm chạp đi đến, còn đứng cách xa anh hai mét mới chịu.

"Lại gần một chút." Anh nghiến răng nghiến lợi, như là muốn lao đến đ.á.n.h cô một trận vậy.

Cô bước đến gần hơn, làm gì chỉ có anh mới biết không vui, lúc nào cũng sau khiến người khác: "Rốt cuộc là anh muốn làm gì?"

Đột nhiên, Mộc Phi ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng mình khiến cô không kịp trở tay.

Nhưng khi cô giãy dụa muốn thoát ra thì mới phát hiện là cô vốn dĩ không đẩy anh ra nổi, cô cũng không biết là tại sao tay trái của anh lại nhiều sức đến vậy.

"Bỏ ra coi!" Cô đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh.

Anh nhếch môi, kéo cô đến gần hơn nữa, ôm cô gái nhỏ nhắn vào lòng: "Đừng động, đau thật đấy."

Cô thì thầm: "Cho anh đau c.h.ế.t luôn."

"Cô tưởng tôi bị điếc à?" Anh nhẹ nhàng véo vào eo cô khiến cô liền ngoan ngoãn ngậm miệng.

Đây là lần đầu tiên cô được một người đàn ông ôm vào lòng, cảm giác rất ấm áp, đặc biệt là vô cùng an toàn. Nói không thích... chắc chắn là nói dối.

"Lúc nãy... cô ghen sao?" Ánh mắt anh nhìn cô ẩn ẩn ý cười, quả nhiên chọc ghẹo cô chính là thú vui hiện tại của anh.

Cô ngẩng đầu lên, phồng mang trợn má nhìn anh: "Tôi mới không có ghen."

Anh cười cười, rõ ràng là không tin: "Vậy à?"

Tình Xuyên ngồi bật dậy, vội vàng giải thích: "Tôi chỉ là cảm thấy cô ta không thuận mắt thôi. Đánh ch.ó thì cũng phải nể mặt chủ, rõ ràng tôi vẫn còn ở đây mà cô ta dám công khai ngoại tình. Cô ta xem tôi là cái gì? Không khí chắc?"

Mộc Phi thấy dáng vẻ tức giận của cô rất dễ thương, anh mân mê lọn tóc trên vai cô, khẽ ồ một tiếng, khoé môi cong lên.

"Anh ồ cái gì mà ồ? Anh đừng nghĩ anh mất trí rồi thì có thể chối bỏ mọi chuyện. Lúc trước anh và cô ta... ưm..."

Tình Xuyên còn chưa nói xong thì đã bị anh đặt lên môi một nụ hôn, khiến cô đứng hình, trợn tròn mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đến khi phát giác được điều không đúng, cô dơ tay lên muốn đ.á.n.h anh thì lại bị anh nắm c.h.ặ.t cổ tay, mạnh bạo chiếm lấy đôi môi mềm mại của cô.

"Ưm..."

Tình Xuyên ấm ức, cô hé miệng muốn c.ắ.n anh, không ngờ lại bị anh thừa cơ hội mà đưa lưỡi vào trong khoang miệng cô, làm cho cô toàn thân run rẩy, không có cách phản kháng.

Cứ như mọi hành vi của cô đều bị anh nắm trong bàn tay, nhưng đây là nụ hôn đầu của cô mà... sao cô có thể để anh dễ dàng có được như vậy!!!

Tình Xuyên bị anh hôn đến mức sắp nghẹt thở, tay trái của cô bấu vào áo anh, muốn anh dừng lại.

Sau khi dứt ra, vì thiếu không khí mà đầu óc cô trở nên choáng váng, liên tục thở dốc, tựa vào lòng n.g.ự.c anh.

Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, nở nụ cười toại nguyện: "Đồ ngốc này, cô không biết thở à!"

"Anh... cái đồ biến thái này."

Cô ấm ức muốn đ.á.n.h anh nhưng chưa gì đã bị anh trói c.h.ặ.t t.a.y đè xuống giường, dùng cả tay lẫn chân ôm cô lại.

"Á! Anh làm gì vậy?" Cô hét lên.

"Ngoan! Đừng nháo!" Anh khẽ thì thầm vào tai cô, phả hơi nóng khiến cô rùng mình.

"Ngoan cái đầu anh á!" Cô cố hết sức bình sinh để vùng dậy, nhưng mà bị cái chân của anh đè lại, không có ngồi dậy được.

"Chậc! Cô muốn người khác đi vào nhìn thấy vợ chồng chúng ta ân ái sao? Vậy thì tôi cũng không ngại mà tiếp tục đâu." Anh nghiêm túc nói, nhưng trên gương mặt lại hiện lên ý gian manh. Không lẽ trước đây anh và Từ Chỉ Giai cũng như vậy sao? Tình Xuyên da mặt mỏng, cô sợ nhất chính là bị nhục nên không la hét nữa, giả vờ ngoan ngoãn nằm trong lòng anh.

Chờ đến khi anh nhắm mắt ngủ say, cô lại bắt đầu có ý muốn trốn thoát.

Nhưng cô vừa cử động anh đã ôm c.h.ặ.t cô lại cứ như ôm cái gối ôm.

"Á! Anh muốn siết c.h.ế.t tôi đó à?"

"Ngủ đi!" Giọng anh ồm ồm như đang ngáy ngủ.

Cuối cùng cô vẫn không có cách nào thoát được, mệt mỏi mà ngủ thiếp đi trong vòng tay của anh.

Một ngày mới lại đến, mặt trời một lần nữa lại xuất hiện, khiến cho cây cối, chim ch.óc đều vui mừng hát ca, hoà vào âm thanh nhộn nhịp của thành phố.

Ở trong một phòng bệnh, có một người đàn ông đang chăm chú nhìn ngắm người phụ nữ bên cạnh, khoé chợt hiện lên nụ cười dịu dàng mà anh chưa bao giờ dành cho cô.

Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, lại dịu dàng mân mê bàn tay nhỏ xinh của cô. Nơi lòng n.g.ự.c của anh như có thứ gì đang tràn ra, là một thứ mật ngon mà ngay cả anh cũng không biết vì sao lại có.

Chợt, có tiếng mở vang kên, là ba mẹ của anh tới.

Anh vội vàng đưa ngón trỏ lên miệng, làm động tác giữ im lặng.

Ba mẹ anh lén nhìn lâu thêm một lát, sau đó thì cười cười, nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi đi ra ngoài.

Bọn họ chợt cảm thấy, anh mất trí nhớ cũng không phải là không tốt, biết đâu không bao lâu nữa bọn họ còn có cháu để ẵm bồng thì sao.

Tình Xuyên bị tiếng mở cửa làm quấy nhiễu, cô khẽ dụi đầu vào người anh, cứ như là một con mèo con ngoan ngoãn ngủ trong lòng n.g.ự.c của anh, đáng yêu vô cùng.

Mộc Phi không nhịn được, anh chọt chọt vào má cô, rồi lại sờ sờ vào cô cô gãi gãi. Anh thật sự xem cô là mèo đó à? Tình Xuyên bị anh chọc phá, một lúc sau thì tỉnh ngủ, cô mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn anh: "Anh bị rảnh à?"

Anh bật cười, ừm một tiếng, anh nói: "Dáng ngủ cô xấu thật đó, còn chảy nước miếng nữa kìa."

Tình Xuyên nghe anh nói vậy, vội vàng ngồi dậy lau miệng: "Làm gì có?"

"Không có mà cô lau làm gì?" Anh lại chọc cô, trên môi hiện lên nụ cười đắc ý.

"Anh... mệt anh thật đó." Cô bực bội đ.á.n.h vào cái tay không bị băng bó của anh.

Nhưng ngay sau đó, cô đã bị anh nắm c.h.ặ.t t.a.y, đè xuống giường, không cho cho tiếp tục tác oai tác quái nữa.

"Cạch!"

Nghe thấy tiếng ồn ào, mẹ anh đoán là cô đã thức rồi nên cùng ba của anh bước vào, không ngờ lại nhìn thấy cảnh này.

Mẹ anh nhìn ba của anh cười tủm tỉm, lại định đóng cửa ra ngoài thì cô hét lên: "Ba mẹ đừng đi!"

Sau đó, không có sau đó nữa, Tình Xuyên xấu hổ, vội vàng chạy đi mất.

Mẹ anh đi đến đặt giỏ tría cây lên bàn, hắng giọng rồi mới nói: "Vết thương của con còn chưa khỏi, đừng có cử động mạnh."

Anh không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý.

"Tình Xuyên là một cô gái tốt, cũng là một người vợ tốt, sau này con phải quan tâm đến con bé nhiều hơn, đừng để con bé phải tủi thân." Mẹ anh chính là nhân cơ hội anh mất trí nhớ, bổ cập cho anh một số tư tưởng tốt đẹp về vợ của mình, bà ấy mong anh không lạnh nhạt với cô như trước nữa.

Anh không phải kẻ ngốc, nghe bà ấy nói vậy liền đoán ra được gì đó, hơn nữa lúc tối anh cũng đã có hỏi qua trợ lý nhưng cậu ấy lại ấp úng không nói, lại cộng thêm việc người phụ nữ kia đến tùm anh thì anh càng thêm phần chắc chắn.

"Trước đây, có phải quan hệ giữa con và Tình Xuyên không được tốt không?" Anh nhẹ giọng hỏi.

Mẹ của anh hơi giật mình, và ấy nhìn ba anh rồi lại nhìn anh, không biết phải trả lời thế nào.

Nhưng không chờ câu trả lời của bà ấy, anh đã lên tiếng: "Con muốn ăn táo."

"À, được, để mẹ gọt cho con."

Anh không muốn cuộc trò chuyện trở nên khó xử nên anh mới không tiếp tục hỏi, dù sao thì chuyện này anh vẫn có thể từ từ điều tra.

Nhưng mà anh có điều không hiểu, anh thật sự vì cái người phụ nữ tên Từ Chỉ Giai đó mà lạnh nhạt với cô sao?

Cô nói cô ta là người trong lòng anh, nhưng khi cô ta chạm vào người anh, anh lại cảm thấy khó chịu, không được thoải mái, lắm chí là cảm thấy ghét bỏ cái mùi nước hoa nồng nặc trên người của cô ta.

Nếu như anh thật sự yêu cô ta, vậy tại sao anh lại có phản ứng bày xích, còn với Tình Xuyên thì anh lại... có cảm giác hứng thú?

Những điều này, chắc chắn không thể do mất trí nhớ mà thành được.

Hoặc là anh không yêu cô ta, hoặc là ngay cả bản thân anh cũng không biết là anh muốn gì.

Nhưng đó là trước kia, còn bây giờ, anh lại hiểu rất rõ bản thân mình, đối với cô ta, một chút cảm giác anh cũng không có.