Một Kiếp Yêu Em, Vạn Kiếp Lỡ Làng

Chương 6



Sau một tuần nằm viện thì cuối cùng bác sĩ cũng đã cho Mộc Phi xuất viện về nhà tịnh dưỡng.

Đồng thời cuộc sống của Tình Xuyên cũng bắt đầu sụp đổ từ đây, anh ỷ lại việc bản thân bị gãy tay mà xem cô như một kẻ sai vặt, hầu hạ anh hai mươi tư trên hai mươi tư.

Đúng là không thể nào chịu nổi với cái tính khí khó ưa này của của anh.

Khi chưa mất trí nhớ thì lạnh lùng, cao cao tại thượng, còn khi mất trí nhớ xong anh tưởng cô là vợ của anh thật hay sao á, tìm cách dày vò cô đủ kiểu, vô cùng gia trưởng.

Giống như hôm nay, vừa từ bệnh viện về đã bắt cô tắm cô anh, giúp anh gội đầu.

Cô vừa gội đầu cho anh vừa lèm bèm: "Đúng là đồ thần kinh."

"Cô đừng tưởng là tôi không nghe thấy cô đang nói gì." Anh nhắm mắt thư giãn, lạnh lùng nói.

"Tại sao tôi phải làm mấy việc này cho anh chứ?" Tình Xuyên vừa cảm thấy ấm ức lại vừa cảm thấy bực bội.

Anh nhàn nhạt trả lời: "Vì cô là vợ tôi."

Cô bị anh chọc tức đến bật cười: "Ha! Lúc trước anh có từng xem tôi là vợ của anh à? Sao anh không đi tìm Từ Chỉ Giai kìa? Anh yêu cô ta lắm mà?"

"Tôi không nhớ ra cô ta, cũng không quen cô ta, tôi chỉ biết rằng cô là vợ tôi, đây là nghĩa vụ của cô." Anh bá đạo nói, cứ như là kiếp trước cô nợ nần gì anh không bằng.

Tình Xuyên hít vào một hơi thật sâu, cuối cùng không nhìn được nữa, cô rửa tay đi ra ngoài: "Nghĩa vụ cái đầu anh! Tôi không làm nữa, anh tự làm đi."

Mộc Phi cau mày ngồi dậy, đầu vẫn còn xà bông chưa gội sạch: "Ai cho cô đi? Cô đứng lại đó."

Anh tức giận nghiến răng nghiến lợi, đây rõ ràng đâu phải là người vợ mà trợ lý của anh nói, chắc là nhầm lẫn ở đâu rồi.

Một lúc sau, Mộc Phi cộc cằn đi ra khỏi phòng tắm, còn cô thì ung dung ngồi trên sofa đọc sách, không thèm liếc nhìn anh dù một cái.

"Lúc trước tôi và cô làm sao mà sống chung vậy?" Anh cau mày, nghĩ nửa ngày cũng không nhớ ra gì.

Cô gấp sách lại, nở nụ cười giễu cợt: "Anh muốn biết không?" Không đợi anh trả lời, cô đã nói: "Lúc trước anh luôn xem tôi là không khí, vô cùng ghét bỏ, thậm chí còn không trở về nhà. Anh có biết cảm cảm giác bị chồng bỏ rơi, không quan tâm là như thế nào không?"

Nghĩ đến nữ chính, mắt cô lại hơi đỏ lên, cảm thấy số phận của nữ chính thật bi kịch.

Đột nhiên, anh nhẹ giọng: "Xin lỗi."

Tình Xuyên hơi bất ngờ, sau đó lại đen mặt: "Anh không cần phải xin lỗi."

Cô tự lẩm bẩm: "Người anh cần xin lỗi không phải là tôi."

Cả hai rơi vào im lặng, một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng: "Lại đây!"

"Tôi không đi, anh lại muốn giở trò gì?"

Thấy Tình Xuyên có vẻ không chịu nghe lời, anh thở dài, sau đó đi đến, dùng một tay ôm lấy eo cô, kéo cô lại giường.

"Anh... anh làm gì vậy?" Cô hét lên, muốn chạy lại bị anh dè xuống.

"Đi ngủ." Anh ôm cô từ phía sau, ngửi ngửi mùi thơm dịu nhẹ trên cổ cô: "Sau này cô không cần ngủ sofa nữa, ngủ chung với tôi đi."

Cô bị anh ôm đến độ không dám nhúc nhích: "Tại... tại sao?"

"Cái gì mà tại sao, cũng đâu phải là chưa từng ngủ chung. Không lẽ cô muốn tôi ngủ chung với người phụ nữ khác?" Anh nhướng mày đắc ý, anh nghĩ anh nói vậy thì cô sẽ sợ.

"Anh muốn ngủ với ai thì tùy, tôi đâu có cản." Cô hùng hồn nói, đồng thời đẩy anh ra nhưng lại bị anh ôm c.h.ặ.t hơn.

"Cô không yêu tôi à? Không phải trước kia cô rất yêu tôi sao?" Anh cảm thấy khó hiểu, sao có thể nói không yêu là không yêu nữa.

"Anh nghe ai nói vậy? Tôi mới không thèm yêu anh." Cô lầm bầm, bực bội không nói nên lời.

Sau một hồi không thoát được, cuối cùng cô đã mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

Còn anh thì vẫn ôm cô trong lòng, tâm trạng rối bời, anh muốn nhớ lại quá khứ, muốn biết xem trước kia anh và cô đã xảy chuyện gì, tại sao bản thân lại đối xử với cô như vậy.

Không hiểu sao khi mất trí nhớ, anh lại cảm thấy bản thân mình trước kia có hơi quá đáng.

Ngày hôm sau, Mộc Phi đã hẹn Hải Tấn Sang đến quán rượu, thật ra đối vợi cậu bạn thân này anh cũng không có ấn tượng gì nhiều, chủ yếu là có chuyện muốn hỏi.

"Tôi và cậu là bạn thân, vậy cậu có biết chuyện giữa tôi và Thương Tình Xuyên không?" Anh hỏi một cách rất nghiêm túc.

Hải Tấn Sang hơi bất ngờ, sau đó vẫn kể lại tận tình cho Mộc Phi nghe.

Cứ như là một vòng luẩn quẩn không hồi kết, từ lúc Tình Xuyên yêu thầm anh cho đến khi Từ Chỉ Giai xuất hiện rồi anh và Tình Xuyên kết hôn nhưng vẫn tiếp tục qua lại với Từ Chỉ Giai.

Dường như là một vòng xoáy không lối thoát, khi anh cà cô sắp ly hôn rồi thì anh lại gặp t.a.i n.ạ.n và mất trí nhớ. Có phải đây giống như là một trò đùa của số phận không? Mộc Phi nheo mắt nhìn về xa xăm, một lúc sau mới lên tiếng: "Vậy... người tôi yêu là Từ Chỉ Giai, còn người tôi hận là Thương Tình Xuyên sao?"

Hải Tấn Sang cũng không biết nói sao nhưng vậy gật đầu: "Trước khi cậu mất trí nhớ thì lạ vậy, còn bây giờ... thì tôi không biết. Dù sao Tình Xuyên cũng yêu thầm cậu nhiều năm như vậy, còn làm vợ cậu hai năm, cũng có khi cậu đã rung động nhưng chính cậu lại không biết."

Anh không nói gì, chỉ nâng ly rượu lên uống, trong lòng càng lúc càng rối.

...

Tối đó anh uống say, được Hải Tấn Sang đưa về, Tình Xuyên nhìn thấy vậy liền giúp anh ta một tay, đưa anh trở về phòng.

"Sao tự dưng hai người lại đi uống rượu vậy?" Cô hỏi.

"Không có gì, chỉ là cùng nhau tâm sự vài chuyện. Vậy tôi về trước." Sau khi xong việc, Tấn Sang đã nhanh ch.óng rời khỏi.

Tình Xuyên nhìn anh, xong lại thở dài, tay đã bị như vậy còn đi uống rượu, xem ra anh bị t.a.i n.ạ.n là đáng đời.

Cô đi lấy khăn ấm, giúp anh lau người, nhưng cô vừa cởi một cúc áo của anh ra thì đã bị anh nắm c.h.ặ.t cổ tay.

"Cô muốn làm gì?" Anh cau mày nhìn cô, chính là dáng vẻ lạnh lùng và đáng ghét này.

Trong chốc lát, cô tưởng là anh nhớ lại mọi chuyện rồi.

"Tôi... tôi giúp anh lau người." Cô lắp bắp nói, có chút bất an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh nhếch môi, trào phúng nhìn cô: "Cô muốn nhân lúc tôi uống say mà sàm sỡ tôi sao?"

Cô trợn mắt nhìn anh, sau đó thì bực bội đứng bật dậy, vốn dĩ có ý tốt giúp anh lau người mà anh lại nói cô muốn sàm sỡ?

"Vậy thì anh tự lau đi."

Tình Xuyên xoay người, định bỏ đi, không ngờ lại bị anh nắm lấy cổ tay, kéo cô giường, đè lên người của cô.

"Định bỏ chạy?" Hơi rượu nồng nặc trên người anh dần chiếm lấy trí óc cô, khiến cô cảm thấy có chút choáng váng, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh mạnh bạo hôn lên môi cô.

Khi cô định phản kháng, anh lập tức nắm c.h.ặ.t lấy hai tay cô đưa lên đỉnh đầu.

"Ưm..."

Chợt, cô nhớ ra gì đó. Theo như cốt truyện thì trong một lần anh uống say đã cùng cô ân ái, sau đó còn có thai, rồi một đống bi kịch bắt đầu diễn ra.

Cái này... không phải là anh định làm thiệt đó chứ?

Tình Xuyên bừng tỉnh, cô c.ắ.n vào môi anh, nhân lúc anh không để ý, muốn đẩy anh ra và bỏ chạy.

Nhưng sức lực của anh và cô chênh nhau quá lớn, cô không có cách nào trốn thoát.

"Cô dám c.ắ.n tôi?" Anh hơi tức giận, mày cau lại.

Tình Xuyên sợ hãi, anh rưng rưng nhìn anh: "Anh... anh không thể làm như vậy được."

Anh nheo mắt nhìn cô: "Chúng ta là vợ chồng hợp pháp."

"Nhưng anh không yêu tôi, lại sao còn... còn muốn làm chuyện đó với tôi chứ? Anh không cảm thấy... như vậy là quá bất công sao?" Giọng cô hơi run run, nếu anh mà muốn tiếp tục, cô chắc chắn không thể nào thoát được.

Anh chần chừ một lúc, sau thì thả cô ra: "Cô thật sự muốn ly hôn đến vậy?"

Cô ấm ức, vội vàng lùi về phía sau: "Đó không phải cũng là đều anh muốn sao? Báy giờ anh lại chất vấn tôi?" Cô cười tự giễu: "Không lẽ sau khi mất trí nhớ, anh phát hiện ra anh yêu tôi rồi?"

Mộc Phi im lặng, anh không biết nên nói gì.

"Hôn nhân vốn dĩ đến từ hai phía, nếu anh đã có lựa chọn của riêng mình, tại sao tôi phải chịu đựng chứ? Đợi sau khi anh nhớ ra rồi, anh vẫn sẽ chọn cô ta, chứ không phải tôi." Cô rũ mi mắt, cô biết rõ kết cục của câu chuyện này sẽ đi về đâu, cho dù có làm gì cũng không thể thay đổi được.

Anh day day trán, hé miệng muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Cuối cùng anh lại đi ra khỏi phòng: "Cô ngủ đi, tôi đến phòng làm việc."

"Cạch!"

Cánh cửa đóng lại, trong lòng cô cảm thấy rất nặng nề, cứ như là có một tảng đá đè lên.

Cô cảm thấy, anh của bây giờ... không giống với anh của lúc trước. Trong ánh mắt, dường như có một tia dịu dàng dành cho cô, là do mất trí nhớ hay là...

Hôm nay trời nắng đẹp nên cô muốn ra ngoài vườn chọn những bông hoa thật xinh để cấm vào một bình hoa.

Nhưng trong lúc cô đang có nhã hứng và vui vẻ lại có người gọi đến, giọng nói của người đó khá quen thuộc: "Chúng ta gặp nhau nói chuyện đi."

Cô biết kiểu gì cô ta cũng sẽ tìm đến cô, nhưng cũng đâu cần đúng lúc đến vậy, đáng lẽ cô đang cảm thấy vui, bây giờ thì không còn vui nổi nữa.

Cô ta hẹn cô đến một quán cà phê, khi cô đến thì cô ta đang nâng ly cà phê lên nhâm nhi, vô cùng nhã nhặn và thanh lịch.

Quả nhiên là người trong lòng của Mộc Phi, rất xinh đẹp cũng rất biết diễn. Rõ ràng người hôm trước ở bệnh viện và người của hôm nay khác một trời một vực.

Có lẽ là cô ta sẽ không bao giờ để cho anh nhìn thấy gương mặt đanh đá và rắn rết này của mình.

Tình Xuyên hít một hơi thật sâu, cô đi đến ngồi đối diện cô ta.

"Đến rồi à? Tôi gọi cho cô một ly cà phê?"

"Không cần, tôi không uống cà phê. Cô có gì cứ nói thẳng đi." Cô không muốn dài dòng, chỉ muốn ngắn gọn đi thẳng vào vấn đề.

"Được, vậy tôi nói thẳng, cô tự biết khó mà lui đi, đừng đeo bám theo A Phi nữa. Cô đừng nghĩ anh ấy mất trí nhớ rồi thì anh ấy sẽ yêu cô, không bao giờ có chuyện đó xảy ra đâu. Vì người anh ấy yêu là tôi." Từ Chỉ Giai lạnh mặt, vô cùng tự tin mà nói ra những lời này, chắc cô ta đã quên hôm đó ở bệnh viện cô ta đã bị Mộc Phi mở miệng đuổi.

hằng nguyễn

Tình Xuyên không có phản ứng gì, cô chỉ cười nhạt: "Ồ!"

Cô ta cau mày: "Cô ồ gì?"

"Nếu tôi cứ mặt dày đeo bám thì sao? Cô làm gì được tôi? Hiện tại tôi vẫn còn là vợ anh ấy, ba mẹ anh ấy cũng rất thích tôi. Tại sao tôi phải nhận thua trước cô?" Cô dừng một chút rồi nói tiếp: "Cô nói là anh ấy yêu cô, sao cô không trực tiếp gặp anh ấy bảo anh ấy ly hôn với tôi mà đến tìm tôi làm gì? Nó có ý nghĩa gì không? Hay là cô... sợ rồi?"

Từ Chỉ Giai trừng mắt về phía cô, cứ như là muốn đ.á.n.h cô tới nơi: "Cô đừng đắc ý, anh ấy sẽ sớm nhớ lại thôi."

Tình Xuyên bật cười: "Tôi không có đắc ý. Ngược lại là cô đó, cô quên rằng mình chỉ là một tiểu tam thôi sao? Cô nghĩ mình có tư cách gì mà tức giận với tôi? Trà xanh thì phải ra dáng trà xanh một chút chứ, mà cũng không đúng, thích tỏ ra ngây thơ vô tội như cô phải là bạch liên hoa mới đúng nhỉ?"

Cô ta tức giận đến đỏ mặt, cơ thể run rẩy.

Khi cô ta vừa đứng dậy định cầm ly cà phê lên thì cô đã nhanh tay hơn, tạt nguyên ly cà phê vào mặt của cô ta.

"Á! Cô bị điên sao?" Cô ta hét lên, khiến mọi người đều chú ý về phía này.

"Đúng vậy, tôi bị điên rồi. Vì vậy nên tránh xa tôi ra một chút, nếu không tôi sẽ c.ắ.n cô đấy." Cô nở nụ cười ma mị sau đó thì hiên ngang bước ra khỏi quán cà phê trước ánh mắt khó hiểu của mọi người.

Từ Chỉ Giai siết c.h.ặ.t t.a.y, hai mắt đỏ ngầu hằn chỉ m.á.u: "Thương Tình Xuyên, cô cứ chờ đó."

...

Sau khi bước ra khỏi quán cà phê được một đoạn, hai chân cô bắt đầu run lên, tim vẫn còn đập thình thịch.

Đây là lần đầu tiên trong đời cô gặp trường hợp này, cảm giác có chút gì đó hơi kích động nhưng cũng có chút sợ.

"Cũng may là mình nhanh tay, nếu không thì đã hưởng trọn ly cà phê đó rồi."

Cô cười cười, miệng lại tự lẩm bẩm: "Mình đúng là ngầu thật."