Một Kiếp Yêu Em, Vạn Kiếp Lỡ Làng

Chương 7



Ngày hôm sau, mẹ chồng cô đã gọi cô đến nhà chơi, nghe giọng bà có lẽ là đang vui chuyện gì đó.

Tình Xuyên vừa đến thì bà ấy đã vui mừng ra mặt, nhanh ch.óng kéo cô vào trong.

"Mẹ! Có chuyện gì mà mẹ vui vậy?" Cô chớp chớp mắt, hơi tò mò.

Bà ấy kéo cô ngồi xuống sofa, lấy ra một chiếc lắc tay, bà ấy hỏi: "Có đẹp không?"

Cô liên tục gật đầu, vì nó thật sự rất đẹp.

"Mẹ mưa tặng cho con đó." Bà ấy cười vui vẻ vì cô thật sự thích nó.

Nhưng mà cô có hơi giật mình: "Cái này... tặng con?"

"Đúng vậy, mẹ thấy con đeo nó sẽ rất đẹp." Bà nói.

"Nhưng mà, món quà này quý giá quá rồi, con thật sự không dám nhận đâu." Cô xua tay, có chút ngượng nghịu.

Nhưng mẹ chồng cô lại nâm lấy tay cô, giúp cô đeo vào: "Con đừng ngại, chúng ta là người một nhà, một chiếc lắc tay thôi thì có là gì."

Sau đó bà nắm lấy hai tay cô, ôn tồn nói: "Mẹ biết là hai năm nay Mộc Phi nó lạnh nhạt với con, nó đối với con không tốt, là do Mộc gia có lỗi với con. Nhưng mà con đừng lo, Mộc Phi nó sẽ sớm nhận ra tình cảm của con thôi."

Tình Xuyên cười cười nhưng không nói, nếu không có tình cảm thì làm sao mà nhận ra được. Huống hồ chi cô thích anh cũng đâu phải ngày một ngày hai. Bao nhiêu năm nay cô vẫn luôn một lòng hướng về anh, nhưng anh thì sao? Trong mắt anh chỉ có Từ Chỉ Giai.

Nói chuyện được một lúc thì đã đến giờ cơm trưa.

Bà nhìn đồng hồ xong lại nói với cô: "Chắc giờ này Mộc Phi vẫn chưa ăn cơm trưa, mẹ đã nói với người làm bỏ cơm vào hộp rồi, con giúp mẹ đem đến công ty cho Mộc Phi, hai vợ chồng cùng ăn được không?"

Mẹ chồng cô làm vậy là có dụng ý, muốn giúp cô và anh bồi đắp tình cảm. Thật ra cô cảm thấy không cần thiết cho lắm nhưng không tiện từ chối, chỉ đành gật đầu đầu ý.

...

Theo như cô nhớ thì trước đây nữ chính đến công ty đưa cơm cho anh rất nhiều lần rồi, nhưng lần nào họ cũng nói là anh không có ở công ty, rõ ràng là không muốn gặp lại viện cớ này nọ.

Quả nhiên lần này cũng không ngoại lệ, nhưng cô cũng không làm khó bọn họ làm gì, dù sao bọn cũng chỉ làm theo lệnh.

"Được, vậy tôi ngồi ở đây chờ, được chứ?"

Cô muốn chờ, bọn họ cũng không làm được gì cô.

Nhưng mà cô đã chờ được một lúc lâu nhưng vẫn không thấy anh, sau đó ngủ quên lúc nào cũng không hay.

Chỉ một lát sau, Mộc Phi từ thang máy bước ra, một nhân viên liền đi to gan đi đến thông báo.

Nói là to gan, bởi vì trước đây có người nói giúp cô đã bị anh mắng cho một trận, sau này cho dù cô có đến, có chờ bao lâu cũng có ai dám hó hé lời nào với anh, chỉ có thể mặc kệ cô, để cô tự trở về.

Nhưng lần này anh nghe xong lại không tức giận, chỉ nhàn nhạt ừm một tiếng rồi đi đến chỗ của cô.

Nhìn thấy cô đang ngủ, anh không nỡ gọi cô dậy, đành cởi áo vest ra đắp lên cho cô, nhưng chỉ một lúc sau cô đã tỉnh.

Cô dụi dụi mắt nhìn anh rồi nhìn thấy áo vest của anh đắp trên người mình, có chút bất ngờ.

"Cô đến đây làm gì? Sao không gọi điện cho tôi?" Anh hơi cau mày, nếu cô mà không biết trước được cốt truyện còn tưởng là anh đang đau lòng vì để cô ngủ ở đây.

"Anh đừng hiểu lầm, lúc nãy mẹ anh bảo tôi đến nhà chơi, sau đó thì kêu tôi đưa cơm trưa đến công ty cho anh." Cô đưa cơm cho anh và trả lại áo cho anh, sau đó thì định trở về.

Nhưng đột nhiên anh lại ngăn cô lại: "Đã đến rồi thì ở lại ăn cùng tôi đi."

"Hả?" Cô nghĩ là mình đã nghe nhầm.

"Ở đây có hai phần, một mình tôi không ăn hết."

Nói xong, anh kéo cô đến nhà ăn của công ty, nhưng mà vì đã quá giờ cơm nên chỉ có anh và cô.

Cả hai đều im lặng, sau đó cô là người lên tiếng trước: "Dạo này anh có nhớ ra gì chưa?"

Anh vừa ăn vừa nói: "Dường như là không, thỉnh thoảng chỉ hơi đau đầu. Sao vậy? Cô mong tôi hồi phục trí nhớ lắm à?"

"Không lẽ anh không muốn nhớ lại sao? Anh cứ như vậy thì ai kia sẽ đau lòng lắm đấy." Cô nói bóng nói gió, không muốn phải nhắc tên cô ta ra.

Mộc Phi hơi khựng lại, anh cau mày nhìn cô: "Rốt cuộc cô có phải là vợ tôi không vậy? Sao cô luôn đẩy tôi cho cô ta?"

"Tôi... tôi..." Cô nhất thời không nói nên lời nên cuối cùng vẫn không nói được gì.

"Nói chung là tôi cảm thấy hiện tại rất tốt, cho dù không nhớ ra cũng không sao."

Cô không hiểu anh nói như vậy là có ý gì, chỉ có thể ngơ ngác nhìn anh.

Không lẽ sau khi mất trí nhớ, anh muốn tiếp tục cùng cô chơi trò vợ chồng?

Hôm nay tâm trạng cô không được tốt lắm nên muốn ra ngoài tự mình đi dạo, sau đó thì ghé vào một quán nước, ngồi ở bàn cạnh cửa kính, nhìn ra ngoài đường phố tấp nập người qua lại.

Cô nhìn thấy có ông bà cụ nắm tay nhau, cùng dẫn nhau qua đường, tuy đã tuổi nhưng tình chồng ý thiếp còn mặn nồng hơn cả đôi trẻ.

Cô nhìn thấy một gia đình ba người hạnh phúc cùng nhau nắm tay nhau đi dạo, cười cười nói nói, nhìn thấy được đứa trẻ đó được ba mẹ nâng niu trong vòng tay, vui sướng như thế nào.

Cô còn nhìn thấy cảnh một cặp đôi cãi nhau, sau đó chàng trai ôm cô gái vào lòng vỗ về, còn coi gái sau một lúc giãy dụa lại khóc thút thít rồi tươi tắn, cuối cùng là làm lành.

Đó những sắc thái khác nhau của tình yêu, có thăng trầm, có đắng cay, có giận dỗi, nhưng những người vốn thuộc về nhau, nhất định sẽ có thế ở bên nhau, trải qua một còn đời hạnh phúc.

Còn cô thì sao!? Tình Xuyên thở dài, cảm thấy có chút tủi thân, bởi vì cô không thuộc về thế giới này, cũng không phải là một nhân vật chính có một cuộc tình ngọt ngào.

Không lẽ cô được đưa đến nơi này là để trải nghiệm cái gọi là "không phải mình thích họ thì họ sẽ thích mình"?

Chợt, bầu trời dần trở nên âm u, mây đen kéo đến, chỉ một lát sau, trời bắt đầu đổ một cơn mưa nặng hạt.

Mọi người xung quanh dần trở nên khẩn trương hơn, dưới cơn mưa, người thì tìm nơi trú, có người thì vội vội vàng vàng đội mưa mà chạy, có người thì che ô, còn có người không may bị té ngã. Một cảnh tượng nhốn nháo dần hiện ra trước mắt.

Tình Xuyên mỉm cười, cô nhìn ngắm những hạt mưa đang rơi, sau đó thì đi ra ngoài cửa, vươn tay ra hứng từng hạt mưa rơi xuống, mát lạnh.

Chợt cô nhận ra, không những chỉ có trời nắng mới đẹp, mà ngay cả trời mưa cũng có cái đẹp riêng của nó, bởi vì cơn mưa chính là một hy vọng, hy vọng sau cơn mưa sẽ có cầu vồng.

Tình Xuyên mím môi, cô nở một nụ cười tinh nghịch, sau đó thì chạy ra trời mưa, tung tăng chạy nhảy dưới ánh nhìn kì lạ của một người.

Cô muốn để cơn mưa này, giúp cô gột rửa hết những phiền muộn.

"Ha ha ha ha! Thích thật!"

Cô chạy nhảy dưới cơn mưa, biến bản thân thành một con chuột lột, đầu tóc, quần áo đều ướt sũng.

Có một bé trai nhìn thấy cô, cũng muốn rời khỏi vòng tay ba mẹ, học theo cô tắm mưa, nhưng đứa bé vừa bước ra một bước đã bị ba mẹ kéo tay lại.

Cô cười hì hì, làm mặt xấu chọc bé trai vì không được chơi vui giống như cô, sau đó thì đứa bé oà khóc, còn cô thì vẫn cười.

Một lúc sau, cơn mưa dần tạnh hẳn, để lại một khoảng trời ướt át. Dưới ánh sáng của thành phố trong đêm tối, lại càng thêm diễm lệ.

Cô cứ bước đi, nở nụ cười sáng lạn trong bộ dạng t.h.ả.m hại.

hằng nguyễn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khi trở về, dì Trương nhìn thấy cô liền hoảng hốt, giúp cô lấy khăn lau.

"Thiếu phu nhân, cô sao vậy? Sao lại để bản thân dầm mưa? Sẽ bị cảm đấy!"

Cô cười cười, nói là không sao, còn nói là rất vui.

Dì Trương thở dài, thật sự là không nói nổi cô.

Một lúc sau, Mộc Phi từ trên lầu bước xuống, nhìn thấy cô liền nhíu c.h.ặ.t mày: "Cô đi đâu vậy? Gọi điện cũng không nghe máy?"

Tình Xuyên sững sờ, lấy điện thoại ra xem thử, nhưng điện thoại hết pin rồi.

"Anh lo lắng cho tôi sao?" Cô nhướng mày, giọng chế giễu, làm sao mà anh lo lắng cho cô được.

Anh không nói gì, cứ vẫy bước đến chỗ cô, hơi cúi người xuống, sau đó vác cô lên vai.

"Á! Anh làm gì?" Cô hét lên, liên tục giãy dụa.

Anh tét vào m.ô.n.g cô: "Đừng lộn xộn! Đã lớn như vậy rồi còn không biết nghe lời."

"Anh... anh đang chạm vào đâu vậy? Mau bỏ tay ra!" Mặt cô đỏ bừng, đây là lần đầu tiên có người chạm vào m.ô.n.g cô, còn đ.á.n.h cô.

Anh mặc kệ cô, cứ vậy đưa cô trở về phòng, ném cô vào phòng tắm: "Bẩn c.h.ế.t đi được."

Một giờ sau, khi cô từ phòng tắm bước ra thì đã không nhìn thấy anh đâu, có lẽ là đến phòng làm việc rồi.

Cho đến khuya, anh mới từ phòng làm việc trở về phòng, lúc này cô đã ngủ rất say, cuộn mình trong chăn.

Nhưng thỉnh thoảng lại ho vài tiếng: "Khụ... khụ..."

Anh đi đến, nhẹ nhàng sờ lên trán cô, quả nhiên là có hơi nóng hơn bình thường.

Anh lẩm bẩm: "Xem sau này cô còn dám dầm mưa nữa không."

Sau đó thì anh đi lấy khăn ấm đến, giúp cô lau mồ hôi, đột nhiên, cô mơ màng mở mắt, cô nắn c.h.ặ.t lấy cánh tay anh, c.ắ.n vào tay anh một phát.

"Á! Cô là ch.ó sao?" Mộc Phi bị đau mà hét lên.

Tình Xuyên phồng mang trợn má: "Tôi c.ắ.n c.h.ế.t anh, ai bảo anh dám bắt nạt tôi chứ."

Nhìn thấy cô rưng rưng, lại còn không tỉnh táo nên anh cũng không muốn chấp nhất với cô, chỉ thở dài sau đó đi ra ngoài.

Tình Xuyên nghĩ, có lẽ là anh bị cô chọc tức rồi, sẽ không quay lại nữa nên cô cuộn mình trong chăn, đắp chăn kín mít, không thèm để ý đến anh nữa.

Nhưng chỉ một lúc sau anh đã trở lại, khi nãy anh chỉ đi lấy miếng dán hạ sốt và t.h.u.ố.c đến cho cô, không có ý định bỏ mặc cô tự sinh tự diệt.

Anh nhẹ giọng gọi cô: "Tình Xuyên!"

Cô khó chịu, mở chăn ra nhìn anh: "Lại làm sao?"

Anh giúp cô dán miếng dán hạ sốt lên trán rồi đưa t.h.u.ố.c đến trước mặt cô: "Uống t.h.u.ố.c."

Cô bĩu môi: "Không muốn uống, anh tự uống đi."

Bình thường cô đã bướng, khi bệnh lại càng bướng hơn, vô cùng khó hầu hạ. Nhưng không sao, anh nhịn: "Tôi không bị bệnh."

Tình Xuyên lại cuộn mình vào chăn: "Chỉ bị cảm nhẹ, cho dù không uống t.h.u.ố.c cũng có thể khỏi mà."

Mộc Phi kéo cô ngồi dậy cho bằng được, đưa ly nước và t.h.u.ố.c đến trước mặt cô: "Ngoan một chút đi."

Tình Xuyên lắc đầu, không muốn uống.

"Bây giờ cô có chuyện nghe lời không?" Anh bắt đầu phát cáu, đã không giữ được giọng dịu dàng như lúc đầu nữa.

Tình Xuyên cười cười, cô cố tình đến gần anh, giở giọng khiêu khích: "Tôi không nghe lời đấy, anh làm gì tôi? Có ngon thì anh dùng miệng đút t.h.u.ố.c cho tôi đi."

Cô biết anh cảm thấy cô ghê tởm nên chắc chắn anh sẽ không bao giờ làm vậy.

Ánh mắt Mộc Phi nhìn cô ẩn ẩn ý cười, khoé môi cong lên, anh cho t.h.u.ố.c vào miệng, uống một ngụm nước.

Tình Xuyên chớp chớp mắt, cô hơi sợ hãi, vội vàng lùi về sau, nhưng chưa gì cô đã bị anh nắm lấy gáy kéo lại phía mình, cưỡng ép cô nuốt hết số t.h.u.ố.c kia xuống mới chịu thả lỏng.

Nhưng sau đó anh lấy kéo lấy eo cô, gấp gáp gặm nhấm môi cô, l.i.ế.m đi những giọt nước bên khoé miệng cô.

"Ưm..."

Tình Xuyên bấu c.h.ặ.t vào áo của anh, cô sắp bị anh làm cho nghẹt thở đến nơi.

Khi dứt ra, anh và cô đều thở dốc, trong căn phòng bỗng chốc lại có cảm giác vô cùng ám muội.

"Anh... anh..." Cô thật sự là không nói nên lời, cũng không biết phải c.h.ử.i gì, đầu óc cứ vậy trở nên trống rỗng, khoé mắt đỏ hoe.

"Sau này còn dám bướng bỉnh nữa không?" Anh nở nụ cười đầy mùi đắc ý và thoả mãn.

Tình Xuyên không trả lời, cô cúi đầu, môi mím c.h.ặ.t.

Mộc Phi nhẹ nhàng sờ má cô, cúi đầu xuống muốn nhìn rõ biểu cảm hiện tại của cô, không ngờ cô lại khóc, khiến anh hơi lúng túng.

"Tôi... tôi làm đau cô rồi à?"

"Anh... hức... anh ức h.i.ế.p tôi, lúc nào anh cũng ức h.i.ế.p tôi hết." Tình Xuyên nhanh ch.óng lau đi nước mắt, cô ghét nhất là bị người khác nhìn thấy mình khóc.

"Tôi..." Mộc Phi thở dài, không biết phải làm sao, cuối cùng anh đành ôm cô vào lòng: "Đừng khóc, sao này tôi sẽ không như vậy nữa, không ức h.i.ế.p cô nữa."

Cô đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh một cái, sau đó thì nằm xuống giường, cô chỉ muốn ngủ một giấc cho tới sáng.

"Đừng đắp chăn." Anh kéo kéo chăn của cô ra.

"Anh lại ức h.i.ế.p tôi!" Cô bực bội hét lên, cảm thấy anh phiền c.h.ế.t đi được.

"Cô đang bị sốt, đắp chăn sẽ bị bí, như vậy bệnh sẽ càng nặng hơn." Anh vừa nói vừa lấy chăn của cô quăng sang một bên.

"Nhưng tôi lạnh."

"Chậc!" Anh tặc lưỡi, sau đó nằm xuống ôm cô vào lòng: "Hết lạnh chưa?"

Cô rúc vào lòng anh, còn anh thì ôm c.h.ặ.t cơ thể nhỏ nhắn của cô vào lòng, giúp cô sưởi ấm.

"Tình Xuyên?" Anh khẽ gọi tên cô.

Nhưng cô không đáp, chỉ có hơi thở đều đều của cô, cô đã mệt mỏi đến mức ngủ thiếp đi.

"Đồ mèo xù lông." Môi anh khẽ cong lên, cạ cạ chiếc cằm của mình trên đỉnh đầu cô, cảm giác vô cùng thích thú.