Một Kiếp Yêu Em, Vạn Kiếp Lỡ Làng

Chương 8



Sáng hôm sau, khi cô tỉnh dậy, đã là mười giờ sáng hơn, cô nghĩ Mộc Phi chắc cũng đã đi làm rồi.

Cô hớn hở đi xuống lầu: "Dì Trương, con muốn ăn mì xào hải sản."

"Sắp đến giờ cơm rồi còn muốn ăn mì?" Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Khi cô quay sang thì nhìn thấy anh đang ngồi ở thành sofa nhìn chằm chằm vào cô, làm cô giật b.ắ.n cả mình.

"Anh... Sao anh còn chưa đi làm?"

"Hôm nay tôi không cần đi làm." Anh nói.

Từ khi anh mất trí nhớ, anh đã bắt đầu thường xuyên ở nhà, thậm chí sau khi tan làm còn trở về sớm, đúng là đổi tính đổi nết.

...

Trong giờ cơm, Mộc Phi cứ nhìn Tình Xuyên chằm chằm, nhìn đến mức khiến cô mất tự nhiên.

"Anh... anh có cho người ta ăn không vậy?" Cô hơi ngượng ngùng, vành tai đã đỏ ửng.

Anh cười cười, sau đó gấp một ít thịt cho cô: "Ăn thêm đi, cô gầy lắm rồi."

Tình Xuyên khinh bỉ ra mặt, cảm thấy những việc anh làm là vô cùng nực cười: "Tôi gầy hay mập gì liên quan đến anh? Sao hồi trước không thấy anh quan tâm đến tôi vậy?"

"Không giống nhau." Anh nhàn nhạt nói, rồi lại tiếp tục gắp thức ăn cho cô.

Cô cũng chẳng thèm đôi co với anh làm gì, dù sao thì Mộc Phi trước kia và Mộc Phi khi mất trí nhất khác nhau thật. Mộc Phi khi mất trí sẽ không hận cô, cũng không căm ghét cô, ít ra vẫn có thể cùng nhau nói chuyện.

...

Tối hôm đó, khi cô đang ngồi xem tivi thì có người gọi cho cô, Mặc Chấn Huy , chính là cái người hôm trước Ngu Yến giới thiệu cho cô, cô cứ tưởng cô và anh ta sẽ không bao giờ liên lạc nữa, vậy mà hôm nay anh ta lại chủ động liên lạc.

"Anh gọi cho tôi là có chuyện gì sao?"

"Không có gì, anh muốn hỏi em là đã ly hôn với chồng chưa ấy mà." Giọng anh ta như đang cười cợt, không nghiêm túc khiến cho Tình Xuyên nhất thời không biết nên tiếp tục nói gì.

Nhưng không đợi cô lên tiếng, anh ta đã nói tiếp: "Anh đùa thôi. Em có rảnh không? Anh muốn mời em ăn bữa cơm."

"Sao lại tự nhiên lại muốn mời tôi ăn cơm?" Cô nghi hoặc hỏi.

"Anh nghe Ngu Yến nói dạo này tâm trạng em luôn không tốt. Không biết anh có vinh hạnh được cùng em tâm sự không? Em cứ xem anh như một cái thùng rác cũng được."

Cô cảm thấy anh ta cũng khá chân thành và thú vị nên đã đồng ý cùng anh ta ăn một bữa cơm.

Một lúc sau, Mộc Phi từ phòng làm việc bước xuống lầu, anh nhìn xung quanh, không thấy cô đâu, anh liền cất giọng hỏi dì Trương: "Tình Xuyên cô ấy đâu rồi?"

"Thiếu phu nhân vừa ra ngoài rồi thưa thiếu gia." Dì Trương nói.

Mộc Phi cau mày: "Ra ngoài? Cô ấy có nói là đi đâu không?"

"Thiếu phu nhân nói là đi ăn cùng bạn." Dì Trương thành thật trả lời.

Anh lại tiếp tục tra hỏi: "Là nam hay nữ?"

Lúc này trên trán dì Trương đã lấm tấm mồ hôi, dì ấy cảm nhận được là thiếu gia của dì ấy đang tức giận: "Tôi... không biết."

Anh không hỏi nữa, trực tiếp lấy điện thoại ra gọi cho cô, nhưng tiếng nhạc chuông lại vang lên ở sofa.

Là bạn nào lại quan trọng đến mức để quên luôn điện thoại ở nhà? ...

Mặc Chấn Huy đã đưa cô đến một nhà hàng vô cùng sang trọng và nổi tiếng, một bữa ăn ở đây, không phải là rẻ, xem ra anh ta cũng không phải là dạng tầm thường.

"Chúng chỉ gặp nhau có vào lần, không biết điểm gì ở tôi đã thu hút thiếu gia anh vậy? Hay là vì anh đang nhàm chán nên mới tìm đến tôi." Cô nâng ly rượu vang lên, uống một ngụm.

Anh ta vừa cắt thịt vừa nói: "Anh chỉ muốn cùng em tâm sự thôi. Nếu em không tin thì anh cũng chịu rồi."

Sau đó anh đưa dĩa thịt của mình qua cho cô, còn mình thì lấy dĩa của cô.

"Tâm sự cùng một người phụ nữ đã có chồng? Anh muốn cùng tôi chơi trò kích thích à?" Cô mỉm cười trêu chọc.

Không ngờ anh ta lại thật sự trả lời: "Nếu em không ngại, anh có thể chơi cùng em."

Cô chớp chớp mắt nhìn anh ta, trong lòng đã bắt đầu cảm thấy run sợ: "Tôi... tôi chỉ nói đùa thôi."

"Nhưng anh lại rất nghiêm túc." Mặc Chấn Huy ngẩng đầu lên nhìn cô, trong ánh mắt mang theo một tia thâm tình.

"Anh... anh đang nói gì vậy chứ? Nghiêm túc cái gì?" Cô cười trừ, rồi lại nâng ly rượu vang lên uống.

"Thật ra, chúng ta không chỉ mới gặp nhau vào lần trước đâu." Mặc Chấn Huy nói.

"Hả?" Cô không hiểu là anh ta đang nói gì, không lẽ anh ta và nữ chính còn có quan hệ gì? Nhưng mà, theo cô nhớ, trong cốt truyện không hề có nhân vật Mặc Chấn Huy này.

"Lúc trước chúng ta học chung trường, anh lớn hơn em một khoá, là đàn anh của em. Có lẽ là em không nhớ ra anh, nhưng anh lại nhớ em rất rõ." Trong giọng anh ta mang theo một chút chua xót lẫn hối tiếc.

Lần đầu tiên Mặc Chấn Huy gặp cô là vào mùa xuân của bảy năm trước, lúc đó anh ta hai mươi, còn cô thì mười chính.

Anh không biết vì lí do gì mà một cô gái xinh đẹp như cô lại ngồi khóc thút thít ở hàng ghế trong sân bóng rổ, một mình cô ngồi đó, vô cùng đáng thương.

Lúc đó cô khóc vì bị Mộc Phi mắng cô là đồ phiền phức, không cho cô tiếp tục bám lấy anh nữa, nói chỉ cần nhìn thấy cô là đã chướng mắt.

Đúng lúc, Mặc Chấn Huy đi ngang qua, nhìn thấy cô thì không đành lòng nên đã đến giúp cô lấy khăn giấy lau nước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh ta nói: "Em gái, ai bắt nạt em sao?"

Cô gật đầu rồi lại lắc đầu, từ đầu đến cuối đều không nhìn anh, chỉ cúi đầu khóc. Một lát sau, có bạn học gọi tên cô, Thương Tình Xuyên, thì cô vội vàng gật đầu cảm ơn rồi chạy mất.

Khi đó, anh ta mới biết cô tên Thương Tình Xuyên.

Sau đó thì tần suất anh ta nhìn thấy cô, vô tình gặp cô ngày càng nhiều hơn, lúc đầu anh ta không để ý lắm, nhưng sau đó thì bị thu hút.

Vài tháng sau trong một trận bóng rổ, cô cũng có mặt ở đó, nhưng người cô cổ vũ là Mộc Phi, cũng từ khi đó mà Mặc Chấn Huy biết cô đã có người mình thích.

Vì vậy nên anh ta chỉ âm thầm quan sát cô từ phía sau, nhìn cô vui vẻ đi bên cạnh Mộc Phi.

Không lâu sau đó, anh ta ra nước ngoài du học, khi trở về thì niết tin cô đã có chồng nên anh ta cũng không ôm hy vọng gì.

Nhưng không ngờ gần đây anh lại biết được cô sống không hạnh phúc, còn có ý định ly hôn nên mới muốn tiếp cận cô.

hằng nguyễn

Suy cho cùng, Mặc Chấn Huy là một kẻ nhát gan, nếu lúc đó, anh ta mạnh dạn theo đuổi Tình Xuyên, vậy thì kết cục có phải sẽ khác không?

"Vậy... ý anh là gì?" Cô không muốn đoán, cũng không dám đoán, chỉ có thể trực tiếp nghe câu trả lời từ anh ta.

"Nếu em đồng ý... anh nguyện chờ em, chờ em ly hôn với Mộc Phi. Anh nhất định sẽ đối tốt với em, trân trọng em, anh sẽ làm được những điều mà Mộc Phi không làm được." Anh ta vô cùng nghiêm túc, ánh mắt chất chứa thâm tình cùng sự chân thành.

Nhưng... có phải là đã quá muộn để thổ lộ rồi không?

"Vậy nếu tôi không đồng ý thì sao?" Cô cảm thấy không phải là Mộc Phi thì cũng không nên là anh ta, bởi vì chuyện này xảy ra quá đột ngột.

Anh ta hơi hụt hẫng, khoé môi cong lên một cách hời hợt: "Hắn đối với em như vậy mà em vẫn thích hắn sao?"

Tình Xuyên im lặng, một lúc sau mới lên tiếng: "Tình cảm... là thứ không thể cưỡng cầu được, nhưng đâu ai có thể tự lừa dối trái tim mình. Mặc dù anh ấy không yêu tôi, nhưng tôi lại không thể nào ngừng yêu anh ấy."

Cô bất giác nói ra những lời này, trái tim đau nhói khó tả.

Mặc Chấn Huy thở dài, anh thả lỏng, sau đó mới cất giọng trầm ổn: "Anh hiểu rồi, nhưng anh vẫn sẽ chờ em, anh sẽ luôn đứng ở đây chờ em, chỉ cần em quay đầu lại, chắc chắn có thể nhìn thấy anh. Chỉ cần em nói được, anh nhất định sẽ đưa em đi."

Sau bữa ăn tối và cuộc trò chuyện không mấy vui vẻ, Mặc Chấn Huy đã đưa Tình Xuyên trở về nhà với tâm trạng vô cùng lưu luyến. Anh ta vẫn luôn muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng cả chặn đường chẳng nói được lời nào.

"Cảm ơn anh đã đưa tôi về, cũng rất cảm ơn anh vì bữa tối." Cô vẫn cười vui vẻ, không muốn phải làm cả hai khó xử.

Khi cô định vào trong, Mặc Chấn Huy đã cất tiếng gọi: "Tình Xuyên!"

"Còn có việc gì sao?" Cô quay người lại, dưới ánh sáng mờ ảo, càng khiến người ta say mê không dứt.

"Nếu em có việc gì không vui có thể tìm đến anh, anh bằng lòng lắng nghe em nói." Dáng vẻ cười cợt của anh ta sớm đã biến mất, bây giờ cô chỉ nhìn thấy ở anh ta là một người đàn ông trưởng thành, chững chạc và si tình. Cũng là một người đáng thương như cô.

Cô mỉm cười, khẽ gật đầu một cái: "Được."

Dưới ánh sáng dịu nhẹ của mặt trăng, mái tóc cô tung bay trước làn gió nhẹ, nụ cười trên môi càng thêm rực rỡ và xinh đẹp.

Mặc Chấn Huy vẫn là có chút không cam tâm, người anh ta luôn muốn có được, nâng niu trong bàn tay, lại bị kẻ khác lạnh nhạt, đối xử tệ bạc như một món đồ bị vứt bỏ.

Chợt, anh ta nhìn về phía xa xa, có một người đàn ông đang đứng dựa vào cửa nhìn về phía này.

Tuy trong đêm tối, không thể nhìn rõ gương mặt và biểu cảm nhưng dáng vẻ đó mang theo một cơn thịnh nộ và sát khí vây quanh.

Anh ta dường như có thể cảm nhận được ánh mắt đó như một con sói đang nhìn chằm chằm vào anh ta, lãnh lẽo và dự tợn như một trận cuồng phong.

Cùng là đàn ông, Mặc Chấn Huy như nhận được một tín hiệu gì đó, anh ta khẽ cau may, sau đó thả lỏng, mỉm cười với cô.

Mặc Chấn Huy nhỏ giọng: "Em nói hắn không yêu em, hay là chúng ta thử một chút xem sao."

Tình Xuyên nghiêng đầu, ngơ ngác vẫn chưa hiểu chuyện chuyện gì thì anh ta đã vươn tay ra, một tay nắm lấy gáy cô, một tay ôm lấy eo cô.

Mặc Chấn Huy cúi đầu xuống, nhẹ nhàng đặt nụ hôn của mình lên môi cô, chỉ là một cái chạm môi, không phải hôn sâu nhưng tim của anh ta đã bắt đầu đập loạn, chỉ cần lơ là, anh ta sẽ không kiềm chế được mà gặm lấy môi của cô.

Từ trong bóng tối, có một người đàn ông lao ra như quỷ lệ, thân mang toàn sát khí và cơn thịnh nộ, anh kéo Tình Xuyên ra sau, sau đó...

"Bốp!"

Một cú đ.ấ.m như trời giáng lao thẳng vào má phải của Mặc Chấn Huy, khiến anh ta loạng choạng, xém nữa thì ngã.

"Mày đúng là to gan nhỉ? Còn dám động vào người của tao?" Anh vẫn cảm thấy chưa hả giận, muốn tiếp tục ra tay hung ác.

Nhưng lúc này Tình Xuyên đã phát hoảng, cô vội vàng đẩy anh ra: "Anh làm gì vậy?"

Sau đó thì vội vàng đến đỡ Mặc Chấn Huy: "Anh không sao chứ?"

Anh ta há miệng, định nói với cô là không sao, nhưng lời còn chưa nói ra thì cô đã bị Mộc Phi kéo về phía mình.

"Đừng để tao gặp lại mày lần nữa." Vừa dứt câu, anh đã kéo Tình Xuyên vào trong nhà.

"Á! Anh làm tôi đau."

Mặc Chấn Huy lo lắng tiến lên một bước, nhưng cánh cửa đóng sập lại, cơn gió lạnh hiu hiu thổi qua, chỉ còn một mình Mặc Chấn Huy ở đó.

Anh ta dựa vào xe, khẽ mỉm cười, xem như anh ta đã biết được đáp án của mình rồi, cũng biết rõ, bản thân không còn cơ hội nào nữa.

Anh ta ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng trên cao, dự vị trên môi vẫn còn nhưng trái tim đã thật sự héo úa, anh mấp máy môi: "Mong em sẽ được hạnh phúc."