Tỷ tỷ ta bất đắc dĩ trừng ta một cái.
Lão phu nhân lại tựa như rất thích ta, còn thưởng cho ta một đôi vòng ngọc.
Bà kéo tay ta, hiền hòa cười nói: “A Sênh, cứ xem nơi này như nhà mình, đừng quá gò bó. Nhìn căn cốt của con, hẳn là người giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Vừa hay mấy đứa cháu không nên thân của ta đều đang ở Bắc viện luyện cưỡi b.ắ.n, con đi thay ta diệt bớt uy phong của chúng đi.”
Tỷ tỷ dẫn ta đi thay y phục, dọc đường vừa vui vừa lo.
Nàng vui vì lão phu nhân thích ta, như vậy ta ở trong phủ cũng có thể có thêm chút tiền đồ tốt.
Nàng lo vì ta chắc chắn sẽ đắc tội mấy vị thiếu gia trong phủ.
Tỷ tỷ hạ thấp giọng dặn ta: “Nhất là tứ thiếu gia, hắn bị mẫu thân chiều đến không còn ra thể thống gì. Hạ nhân lại ai nấy đều nâng hắn, khiến hắn luôn cảm thấy mình vô cùng lợi hại. Lát nữa muội cứ hung hăng diệt uy phong của hắn, để hắn biết trời cao đất dày, cũng tránh ngày sau hắn gây họa bên ngoài rồi liên lụy cả hầu phủ.”
Ta hất cằm, tự tin vỗ n.g.ự.c: “Tỷ tỷ cứ yên tâm, muội nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ thật tốt.”
Triều ta dân phong cởi mở, nữ t.ử cũng có người tập võ, giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung chẳng thua nam nhi.
Bắc viện là diễn võ trường, các thiếu gia cô nương yêu thích cưỡi b.ắ.n đều tụ họp ở đó.
Nghe nói lão phu nhân hầu phủ phái ta tới khảo nghiệm công phu của các thiếu gia, ai nấy đều chẳng hề để vào mắt.
Ta vừa bước vào sân.
Liền nghe một giọng nói ngang ngược vang lên: “Tổ mẫu thật là, lại để một tiểu nha đầu tới làm nhục chúng ta. Các ngươi cứ nhìn cho kỹ đi, lát nữa ta sẽ b.ắ.n một mũi tên xuyên qua trâm đỏ của nàng, dọa nàng khóc lóc cầu xin tha mạng.”
Ta nghe xong, chẳng nói chẳng rằng, bước mấy bước giẫm lên cành cây rồi leo thẳng lên đầu tường.
Ta nhắm chuẩn kẻ vừa mạnh miệng kia, tay kéo cung tên, một mũi b.ắ.n xuyên qua kim quan bằng ngọc trên đỉnh đầu hắn.
Hắn lập tức tóc tai rũ rượi, sợ tới mức lớn tiếng hét lên: “Có thích khách! Có thích khách!”
Ta phi thân tới, một cước đá hắn ngã khỏi lưng ngựa, rồi ngồi lên chính con ngựa của hắn, dùng cung chống vào cổ hắn, cười hỏi: “Nào, khóc lóc cầu xin ta đi, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”
Tứ thiếu gia vén tóc ra, tức giận nói: “Ngươi chỉ là kẻ nghèo hèn tới ăn nhờ ở đậu, vậy mà cũng dám ra tay với ta!”
Ta nhìn dung mạo hắn, bỗng cảm thấy có chút quen mắt.
Nhìn kỹ một hồi, đây chẳng phải chính là vị quý công t.ử năm xưa ta từng cứu sao.
Ta đang định mở miệng nói, hắn bỗng phun ra một ngụm m.á.u đen rồi ngất đi.
Bắc viện nhất thời loạn thành một đoàn.
Đến lúc này ta mới biết, khi tứ thiếu gia gặp thủy phỉ, hắn đã trúng độc, thân thể đến nay vẫn chưa dưỡng khỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Triệu Dung Tĩnh lại kê phương t.h.u.ố.c, hòa nhã nói: “Độc này đến từ Thương Châu, ta là người quen thuộc nhất. Lý phu nhân cứ yên tâm, ta nhất định sẽ điều dưỡng thân thể cho tứ thiếu gia thật tốt.”
Ta nhìn Triệu Dung Tĩnh một cái.
Trong lòng thầm nghĩ, lúc trước tứ thiếu gia và ngũ thiếu gia rõ ràng chỉ trúng mê d.ư.ợ.c, lấy đâu ra độc gì chứ?
Lý phu nhân bị dọa đến mặt mũi trắng bệch, liên tục cảm tạ Triệu Dung Tĩnh hồi lâu.
Tứ thiếu gia tựa vào gối uống t.h.u.ố.c, còn la lối: “Mẫu thân, nếu không nhờ Dung biểu muội, con và ngũ đệ đã sớm c.h.ế.t trong tay thủy phỉ rồi. Con mặc kệ, người nhất định phải xem nàng ấy như con gái ruột mà đối đãi. Người nhìn nàng ấy ăn mặc đi, còn chẳng thể diện bằng hạ nhân trong phủ.”
Triệu Dung Tĩnh dịu dàng nói: “Phu nhân đã thưởng cho ta rất nhiều y phục đẹp, chỉ là hôm nay ta đến thiện đường phía tây thành khám bệnh cho trẻ nhỏ, sợ làm bẩn áo đẹp, cho nên mới không mặc.”
Lời này nàng ta nói rất tròn trịa, ngay cả Lý phu nhân xưa nay xoi mói cũng lộ ra chút ý cười.
Ngũ thiếu gia ngồi một bên cũng được bắt mạch, hắn may mắn hơn, không trúng độc.
Ta đứng ở một bên, ngược lại giống hệt tội nhân.
Tỷ tỷ nắm tay ta, cùng ta đứng đó chịu phạt.
Ta nhìn cái bụng đã nhô lên của nàng, liền kéo ghế cho nàng ngồi xuống, lại rót cho nàng một chén nước.
Lý phu nhân nghe thấy động tĩnh, lập tức cười lạnh: “Hai tỷ muội các ngươi đúng là ung dung tự tại. Hôm nay nếu con ta có mệnh hệ gì, ta nhất định khiến các ngươi đẹp mặt!”
Lý phu nhân xuất thân tốt, tính khí tự nhiên cũng lớn.
Tỷ tỷ ta bị bà mắng như vậy, cũng chỉ có thể sắc mặt trắng bệch mà nhẫn nhịn.
Ta chủ động đứng ra nhận lỗi: “Lão phu nhân bảo ta so tài võ nghệ với các thiếu gia, ta nghĩ các thiếu gia từ nhỏ được danh sư dạy dỗ, hẳn đều là cao thủ, nên mới dốc toàn lực ứng phó. Vì ra tay không biết nặng nhẹ, khiến tứ thiếu gia bị thương, là lỗi của ta.”
Lý phu nhân nghe xong, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, cuối cùng cũng thật sự chẳng còn mặt mũi nào tiếp tục mắng ta.
Dẫu sao, người không học vấn không nghề nghiệp chính là con trai bà.
Tứ thiếu gia tức tới mức chỉ vào mũi ta mà mắng: “Ý ngươi là ta tài nghệ không bằng người, cho nên ta đáng đời sao!”
Hắn là kẻ nóng tính, lập tức đứng dậy muốn so tài với ta thêm lần nữa.
Kết quả hầu gia lại phái thị tòng thân cận của chàng tới.
Thị tòng cung kính nói: “Thuộc hạ truyền lời của hầu gia, mời tứ thiếu gia đến từ đường quỳ một canh giờ.”
Tứ thiếu gia uất ức hỏi: “Dựa vào đâu chứ! Người bị thương rõ ràng là ta!”
Thị tòng lại nói: “Hầu gia còn nói, nếu tứ thiếu gia hỏi nguyên do, vậy thì phạt thêm một canh giờ nữa.”