Mưa Đến Đúng Lúc

Chương 10



Người ta mềm nhũn không nhấc nổi chút sức lực nào, trong lúc chờ đại phu, ta nói muốn ngủ một giấc. Cơn buồn ngủ ập đến dữ dội. Tạ Lễ đầy mắt lo âu, tay cũng run rẩy: "Ngủ đi, ta sẽ ở bên cạnh canh giữ, không đi đâu cả."

Ta yên tâm chìm vào giấc ngủ, vốn dĩ ta vạn sự đều dựa vào chính mình, chẳng biết từ bao giờ lại bắt đầu nảy sinh sự ỷ lại vào hắn, chỉ cần có hắn ở đây, ta sẽ cảm thấy vô cùng an tâm.

Khi ta tỉnh dậy, xung quanh có rất nhiều người vây quanh, khiến ta cứ ngỡ mình mắc phải chứng nan y gì đó.

Trương ma ma gạt đám đông chen vào: "Chúc mừng tiểu thư, người cuối cùng cũng hoài t.h.a.i rồi."

Mang t.h.a.i rồi, cái gì mà m.a.n.g t.h.a.i rồi?

Ta hậu tri hậu giác, cúi xuống nhìn bụng mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn Tạ Lễ bên cạnh, cùng với Tạ Hoài Ngọc đang chen chúc phía ngoài đám đông.

Ta thực sự đã có bảo bảo rồi sao?

Vậy... Tạ Lễ sẽ làm thế nào đây?

*

Buổi tối, Tạ Lễ bưng nước rửa chân cho ta, phàm là việc gì cũng đích thân làm, không để ta có cơ hội lao lực.

"Thái y nói nàng phải nằm giường dưỡng thai."

Ta nhìn dáng vẻ không chút ý cười của chàng, bèn nói: "Thực ra ta còn trẻ, cái t.h.a.i này không giữ cũng chẳng sao."

Tạ Lễ tức khắc ngước mắt, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.

"Nàng nói cái gì?"

"Thiếp nói chúng ta đều còn trẻ, đợi vài năm nữa mới có con cũng như nhau cả thôi."

"Nàng không muốn có con? Đây là con của nàng và ta cơ mà."

Biểu cảm của Tạ Lễ lại khiến ta cảm thấy mình đã hiểu sai ý chàng.

"Thiếp thấy Hoài Ngọc còn nhỏ, giờ chúng ta có con sẽ không công bằng với nó, vả lại chẳng phải chàng cũng không hy vọng ta có con lúc này sao?"

Tạ Lễ kinh ngạc nhìn ta, không thốt nên lời.

"Ta nói không hy vọng nàng có con từ bao giờ?"

"Thì lần trước đó, Trương ma ma bảo thiếp uống thang cầu tự bị chàng bắt quả tang, chàng không những không cho thiếp uống, còn đưa thái y đến bắt mạch cho thiếp, chẳng phải là sợ thiếp m.a.n.g t.h.a.i sao?"

Tạ Lễ cạn lời nhìn trời, rồi bật cười vì tức: "Ta là sợ nàng ăn phải thứ không rõ nguồn gốc làm hỏng thân thể. Ta tìm thái y kê đơn cho nàng cũng là để điều lý cơ thể cho sớm ngày có hỷ sự."

"Vậy... trước kia thì sao? Đừng nói là thiếp lại hiểu sai ý chàng, rằng chàng không muốn có con nhé."

"Ta thừa nhận, trước kia ta có tâm tư riêng, nhưng hơn nửa năm nay ta thật lòng muốn cùng nàng sống qua ngày."

Tạ Lễ thở dài: "Nàng lẽ nào không nhìn ra sao? Giờ ta trở về nội viện ngày một sớm hơn, lúc không thấy nàng thì nhớ nàng, lúc thấy nàng rồi lại muốn có được nàng. Nàng cùng Hoài Ngọc đi trang t.ử, đi một mạch mấy ngày liền, khi về đến nhà, ta luôn cảm thấy cả người mình đều không ổn, ăn cơm không ngon, uống trà không ngọt, ta..."

"Ta e là đã mắc bệnh tương tư, lại còn bệnh nặng luôn rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Lễ tự giễu cười một tiếng: "Nói ra chính mình cũng thấy nực cười, tuổi tác đã ngần này, vậy mà còn giống như một gã thiếu niên lỗ mãng."

Chàng nắm lấy tay ta, đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng của mình.

"Ôn Đình, nàng có cảm nhận được trái tim đang đập của ta không?"

Ta không cảm nhận được, ta chỉ thấy đầu ngón tay nóng bừng, cả vành tai cũng nóng ran. Ta định rụt tay lại, nhưng Tạ Lễ không cho.

"Ta thừa nhận, ban đầu đối với nàng không thuần túy, nhưng giờ đây ta muốn đối đãi tốt với nàng. Chúng ta bắt đầu lại từ tương thức, tương tri rồi đến tương hứa, có được không?"

"Vậy còn bảo bảo?"

"Giữ lại, nó sẽ là đứa trẻ mà ta mong đợi nhất."

Ta, ta còn có thể nói gì được nữa đây!

"Vậy còn Hoài Ngọc..."

Lời ta còn chưa dứt, bên ngoài Tạ Hoài Ngọc đã la hét om sòm xông vào.

"Đừng cản ta, để ta vào!"

Tạ Hoài Ngọc mặc kệ sự ngăn cản, xông thẳng đến trước giường ta. Nó xách theo một cái túi lớn, chạy đến mức thở không ra hơi.

Ta vội vàng đẩy Tạ Lễ ra, ngồi thẳng dậy, như muốn che giấu cái bụng còn chưa lộ rõ của mình. Nếu Tạ Hoài Ngọc không đồng ý, ta sẽ dọn ra trang t.ử ở, đời này không trở về nữa là xong.

Đang lúc dự tính điều tồi tệ nhất, không ngờ sau khi hơi thở đã bình ổn, Tạ Hoài Ngọc liền trút hết đồ trong túi lớn trên người xuống đất.

Chỉ thấy bên trong lăn ra một đống đồ vật, nào là ngọc thạch, kim khí, đồ trang trí, thậm chí còn có cả nghiên mực đá mà lần trước ta nhìn thêm vài mắt.

"Con làm gì vậy?" Ta khó hiểu hỏi.

Tạ Hoài Ngọc cười như dâng bảo vật, lộ ra hàm răng sún: "Chẳng phải người thích những thứ này sao? Đều cho người hết, con chỉ có một yêu cầu, sau này người sinh tiểu đệ đệ, có thể cho con nhìn thêm vài cái không?"

Ta đỏ mặt, ngượng ngùng mỉm cười.

Tạ Lễ trực tiếp bảo Tạ Hoài Ngọc: "Con đưa ngân phiếu cho nàng ấy, có khi còn hữu dụng hơn."

Ta vội vàng đưa tay nhéo vào thắt lưng Tạ Lễ một cái.

Ngày tháng dưỡng t.h.a.i vô cùng tẻ nhạt. Tạ Lễ gửi tin cho Ôn gia, mẫu thân đến thăm ta. Mẫu thân ngó chỗ này, sờ chỗ kia.

"Con còn chưa biết đâu, tẩu t.ử con cũng m.a.n.g t.h.a.i rồi."

Ta hỏi: "Chuyện từ khi nào vậy?"

Mẫu thân nói: "Sớm hơn con nửa tháng, t.h.a.i chưa đậu vững nên không dám đ.á.n.h tiếng."

Ta gật đầu: "Vậy lát nữa những thứ bổ dưỡng ở chỗ con ăn không hết, con sẽ sai người chở một xe về."