Mưa Đến Đúng Lúc

Chương 9



Tạ Lễ vô cùng tức giận, gọi gia chủ tổ chức yến tiệc đến, hỏi rằng mời người tới dự tiệc là để sỉ nhục phu nhân của hắn sao?

Mọi người vội vàng bồi tội xin lỗi, lửa giận của hắn vẫn không tan, gọi Khương thị đến trước mặt.

"Ngươi đúng là nguyên phối phu nhân thật đấy, nhưng ta nghe nói phu quân ngươi ngày ngày lưu luyến chốn lầu xanh, còn lập ngoại thất ở ngõ Tứ Liễu, con cái cũng đã sinh được hai đứa rồi. Khuyên ngươi nên để mắt đến chuyện trong nhà mình nhiều hơn, bớt đi khua môi múa mép chuyện nhà người khác."

Khương thị vốn định phản bác vài câu, nhưng vừa nghe phu quân nuôi ngoại thất lại có cả con, tin tức từ Khu mật viện không thể nào là giả, lập tức hùng hổ dẫn người đi bắt gian.

Tạ Lễ còn ở trước mặt mọi người đích thân khom lưng đỡ ta.

"Phu nhân ở ngoài chịu uỷ khuất, đều tại vi phu, hay là theo vi phu về nhà, vi phu tự khắc sẽ phụ kinh thỉnh tội."

Đêm đó, Tạ Lễ hết mực quấn quýt, khiến ta mệt rã rời, chìm sâu vào giấc ngủ trong vòng tay hắn, đến cả sức lực để nhấc mí mắt cũng chẳng còn. Ta nghĩ, lần sau, cái sự thỉnh tội này của hắn có thể đổi sang một phương thức thực tế nào đó khác được không.

Ngày thứ hai dậy muộn, Trương ma ma lại bưng bát canh t.h.u.ố.c đậm đặc đến bắt ta uống. Ta bịt mũi, trốn tránh khắp nơi. Trương ma ma khổ sở khuyên nhủ:

"Tiểu thư mau uống đi, hiệu nghiệm lắm đấy."

Ta nhíu mày: "Lần trước uống ròng rã nửa tháng, chẳng có chút tác dụng nào, ta không uống."

"Lần này là phương t.h.u.ố.c do Lý chân nhân kê, mọi người uống xong đều khen tốt."

Đang lúc ồn ào, Tạ Lễ từ phòng tắm bên trong bước ra. Trương ma ma giật nảy mình, tay run lên, canh t.h.u.ố.c đổ cả vào chân ta, thế là bà ấy luống cuống tay chân lau cho ta.

Tạ Lễ thấy vậy liền nhíu mày: "Uống cái gì đấy?"

Trương ma ma vội vàng giấu bát t.h.u.ố.c ra sau lưng.

"Ta hỏi ngươi uống cái gì?"

Tạ Lễ bày ra khí thế lúc phá án, Trương ma ma sợ tới mức quỳ sụp xuống tại chỗ: "Là... là t.h.u.ố.c cầu con."

Chân mày đang nhíu lại của Tạ Lễ chuyển thành kinh ngạc, hắn quay đầu nhìn ta. Ta cũng khá sợ hắn nổi giận. Ta biết hắn không muốn có con trước khi Tạ Hoài Ngọc trưởng thành, lén cầu con là điều đại kỵ nơi hậu trạch, ta định trượt xuống từ mép giường để quỳ xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Lễ tiến lên giữ lấy cánh tay ta, để ta ngồi xuống lần nữa, ta nhìn thấy trong mắt hắn thần sắc khó phân định.

Hắn nói: "Đám chân nhân trong thành kê đơn bừa bãi, gần đây có rất nhiều người ăn vào bị đau bụng, thang t.h.u.ố.c này vẫn nên dừng thì tốt hơn."

Hắn nghĩ một lát rồi lại nói: "Không vội nhất thời."

Ta nỗ lực nặn ra một nụ cười: "Được! Đều nghe theo phu quân."

Tạ Lễ đi rồi, lòng ta thấy buồn bực khôn nguôi. Nghe nói nữ t.ử sinh nở sớm sẽ không tốt cho cả t.h.a.i nhi và mẫu thân, vốn dĩ ta đã hạ quyết tâm không sinh, nhưng thái độ của Tạ Lễ vẫn khiến ta chẳng thể vui nổi.

Đêm đó, khi Tạ Lễ từ nha môn trở về, thế mà lại mang theo một vị thái y trong cung. Thái y giỏi về nội khoa tạp chứng, lúc bắt mạch cho ta, Tạ Lễ căng thẳng canh giữ một bên.

"Thế nào rồi?"

Thái y bắt mạch xong nói: "Phu nhân chỉ bị chứng thể hàn đôi chút."

Ta ngước mắt nhìn kỹ, Tạ Lễ lộ rõ vẻ mặt thả lỏng. Thái y kê lại đơn t.h.u.ố.c điều lý cho ta, phải uống đủ hai tháng. Hai tháng này, ta càng lúc càng trầm mặc. Luôn cảm thấy sự tốt đẹp Tạ Lễ dành cho ta là xây dựng trên cơ sở ta không sinh con, toàn tâm toàn ý hy sinh vì Tạ Hoài Ngọc.

Trẻ nhỏ vốn nhạy cảm, Tạ Hoài Ngọc có lẽ đã cảm nhận được tâm trạng của ta, gần đây thái độ đối với ta cũng trở nên dè dặt. Có một ngày, nó hỏi ta có thể cùng nó đến học đường không, phụ mẫu của những đứa trẻ khác đều đi.

Nhìn Tạ Hoài Ngọc cẩn trọng như thế, ta chợt nhận ra cảm xúc của mình không đúng. Là ta biết rõ sự tồn tại của Tạ Hoài Ngọc trước rồi mới gả vào Tạ phủ làm mẹ kế, ta có quyền lựa chọn, nhưng Tạ Hoài Ngọc thì không. Giờ đây sao ta có thể bắt đầu chán ghét "chủ nhân" vốn có của nơi này được chứ! Huống hồ nó cũng đã bầu bạn với ta những lúc cô độc.

Thế là, ta vô cùng nghiêm túc nói với Tạ Hoài Ngọc rằng ta có thể đi. Ngày hôm đó Tạ Hoài Ngọc vô cùng vui sướng.

Học đường chuẩn bị rất nhiều cuộc thi tài, mời phụ mẫu của học sinh đến xem, Tạ Hoài Ngọc vô cùng nỗ lực, trong đó còn có một hạng mục là hài t.ử và phụ mẫu buộc chung một cánh tay cùng hợp lực giương cung b.ắ.n tiễn, chúng ta đã giành hạng nhất, Tạ Hoài Ngọc vui lắm.

Lúc về, ta và Tạ Hoài Ngọc đi dạo chợ đêm, ăn rất nhiều món ăn vặt. Tối đến khi trở về, ta lại nôn thốc nôn tháo đến trời đất quay cuồng.

Tạ Lễ gọi Tạ Hoài Ngọc đến, bắt nó quỳ ở bên ngoài, nói đều tại nó nên ta mới ăn phải thứ không sạch sẽ. Tạ Hoài Ngọc quỳ cũng không yên phận, bò bên cửa sổ hỏi ta thế nào rồi?

Ta lớn tiếng bảo nó rằng không liên quan đến nó.

"Con cũng ăn mà, con có sao đâu, chắc chắn là di nương bị bệnh rồi."