Cuộc hôn nhân của ta và Tạ Lễ vốn chẳng hề thuần túy.
Khi ấy, cha ta đang kẹt giữa giai đoạn thăng quan tiến chức then chốt, thì đệ đệ ta lại đ.á.n.h gãy chân của một vị công t.ử con nhà quyền quý.
Tổ mẫu cùng mẫu thân bàn bạc, thấy Tạ gia đang chọn người tục huyền cho Tạ Lễ sau khi mãn tang ba năm, bèn muốn xem ta có thể lọt vào mắt xanh của Tạ gia hay không.
Tạ Lễ là bậc nhân trung long phụng, nắm giữ Xu Mật Viện, là gương mặt trẻ tuổi hiếm hoi giữa đám quan lại già nua trong triều. Theo lý mà nói, dù là nịnh bợ hay liên hôn, cũng chẳng đến lượt một gia đình ngũ phẩm như chúng ta.
Nào ngờ, dòng đời xô đẩy, vào ngày thọ đản của Tạ lão phu nhân, một đám quý nữ vì muốn Tạ Lễ chú ý mà xảy ra xô xát. Chẳng biết ai chen lấn ai, cũng chẳng rõ ai đụng chạm ai, trong lúc đẩy đưa đã đẩy một nha hoàn của Tạ gia xuống nước.
Ta vốn đang đứng xem náo nhiệt, cậy mình bơi giỏi nên đã cứu nha hoàn kia một mạng. Ai dè, hành động ấy lại lọt vào mắt Tạ Lễ.
"Đã nhất quyết phải tục huyền, vậy thì chọn người cứu người kia đi!"
Một câu nói của Tạ Lễ đã định đoạt mọi chuyện, thân phận của ta cũng theo đó mà nước lên thuyền lên.