Mưa Đến Đúng Lúc

Chương 5



Đúng lúc ta đang nhìn hắn lúng túng không biết làm sao, Tạ Lễ quay đầu dặn dò: "Mẫu thân, người và Hoài Ngọc về trước đi."

Lời của Tạ Lễ không ai dám không nghe, nhất là khi hắn dặn dò chuyện gì đó mà không cười.

Hắn vừa dứt lời, trong phòng yên tĩnh trong chốc lát, sau đó lão phu nhân và Tạ Hoài Ngọc liền lùi dần ra ngoài.

Xung quanh dần yên tĩnh lại, sự hiện diện của Tạ Lễ đạt đến đỉnh điểm.

Ta như ngồi trên đống lửa, quỳ trên bàn chông, khẽ nhấc mí mắt nhìn trộm hắn thì vừa vặn bị hắn bắt quả tang.

"Người đi hết rồi, còn không dậy?"

Ta thầm nghĩ thôi thì dậy vậy, không có bậc thang mà không xuống, ta sợ mình phải quỳ cả đêm thật mất.

Nào ngờ ta vừa cúi đầu định nhấc váy.

Tạ Lễ đột nhiên tiến lại gần, tay phải kéo cánh tay ta lên, tay trái luồn qua nách ôm ngang eo nhấc bổng ta dậy.

Giây tiếp theo, khoeo chân bị hắn đỡ lấy, chưa kịp để ta thốt lên tiếng kinh hô, cả người đã bị hắn bế ngang trong lòng.

Trong tầm mắt, góc nghiêng của Tạ Lễ phóng đại, sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt sắc sảo, làn da như lúa mạch vừa lột vỏ, trắng trẻo pha chút ửng hồng.

Sau đó, mặt ta từng chút từng chút đỏ bừng lên.

"Buông, buông ta xuống."

Dẫu nói thành thân hai năm, chuyện thân mật hơn cũng đã làm qua, nhưng được bế thế này, cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c và bụng dưới săn chắc của hắn, là cảm giác căng thẳng và thẹn thùng chưa từng có, nhưng cũng ẩn hiện một sự kích thích chưa từng thấy.

Nghe lời ta nói, Tạ Lễ chỉ hơi liếc mắt.

"Chân không tê, tự đi được?"

Hắn chẳng đợi ta trả lời, đã sải bước đi ra ngoài.

Bên cửa, gã sai vặt của hắn và nha hoàn của ta từ xa đi theo, ánh trăng mờ ảo nhưng soi rõ bóng hình đôi lứa. Đi ngang qua hoa viên, gã sai vặt đang quét dọn trông thấy liền vội vàng tránh đi từ xa.

Lần này ta thực sự biết thẹn, chỉ có thể cuộn tròn trong lòng Tạ Lễ, đóng vai một con tôm luộc.

"Hừ!"

Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ của Tạ Lễ.

Ta hậm hực siết c.h.ặ.t móng tay, bấm vào phần thịt mềm sau tai hắn.

"Hừ! Cho chàng cười nhạo thiếp này."

*

Tạ Lễ bế ta thẳng vào trong viện, ta từ trên người hắn nhảy xuống, chạy tót vào trong phòng.

Hắn thong thả bước vào, rửa tay xong, tựa vào bàn trang điểm của ta hỏi: "Chân không đau nữa à?"

Ta cúi đầu nhìn chân mình, vốn dĩ chỉ là giả vờ thôi, đau cái gì chứ.

Ta thẹn thùng ngẩng đầu: "Phu quân không trách thiếp gây họa sao?"

Tạ Lễ xoay người tự rót một chén nước uống.

"Khương thị hành sự kiêu ngạo, chẳng qua là do phu gia cho nàng ta dũng khí. Ta đã sai người suốt đêm dâng tấu chương luận tội Khương phủ với mười tám tội trạng, sáng sớm mai sẽ đặt trên bàn của bệ hạ. Khương gia tuy thế lớn nhưng bên trong đã rỗng tuếch, không đáng lo ngại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hơn nữa, Tạ gia chúng ta cũng không phải dễ bắt nạt như vậy."

Khi Tạ Lễ nói những lời này, giọng điệu nhàn nhạt nhưng đầy áp lực, ta gần như cảm nhận được ngay lập tức Khương gia sắp gặp vận rủi.

Nói Khương thị là do phu gia cho dũng khí, ta chẳng phải cũng vậy sao!

Tạ Lễ thở dài, nhắc đến chuyện của Tạ Hoài Ngọc.

"Có lẽ ta đã bỏ qua cảm nhận của Hoài Ngọc. Ta chỉ muốn nó ưu tú, tự nhận cũng đã làm tròn trách nhiệm của một người cha, nhưng chung quy vẫn không thể thay thế được mẫu thân của nó."

Ta khẽ gật đầu, cái đó là đương nhiên rồi, tục ngữ nói rất đúng: Có mẹ kế tất có cha dượng.

Cũng may ta không phải là một bà mẹ kế độc ác, Tạ Lễ vị "cha dượng" này cũng không để ta tùy ý xoay vần.

"Tổ mẫu lại một mực nuông chiều nó, lâu dần có lẽ đã hình thành nên tính cách tự ti, gặp chuyện không kiên định trong lòng nó."

Ta lại gật đầu.

Nếu là ta, chắc chắn hoặc là không đ.á.n.h, đã đ.á.n.h thì nhất định sẽ khiến Khương Tiểu Bàn không thể mở miệng được.

Tạ Lễ vẫn đang hồi tưởng, còn ta thì buồn ngủ đến mức chỉ muốn đi nằm.

"Ta nhớ lúc nó còn nhỏ hơn một chút, nửa đêm Hoài Ngọc sẽ đột nhiên leo lên giường ta, nói là sợ hãi muốn ngủ cùng ta.

Chẳng biết từ bao giờ chuyện đó không còn nữa, ta cứ ngỡ là nó đã lớn rồi, nào ngờ là nó đã giấu sự yếu đuối vào trong lòng.

Hiện giờ, phụ t.ử chúng ta ngoài chuyện học hành ra thì hầu như không có gì để nói.

Thực ra ta cũng lờ mờ đoán được một chút có lẽ nó đã chịu uất ức, nhưng ta nghĩ nó nên tự mình xử lý, giờ xem ra..."

Ánh mắt Tạ Lễ nhìn qua, lòng ta "thình thịch" một tiếng, luôn cảm thấy không có chuyện gì tốt.

Quả nhiên, câu tiếp theo hắn liền nói:

"Ôn Đình, nếu ta giao Hoài Ngọc cho nàng, nàng có nguyện ý dẫn dắt nó không?"

Ta, ta ta, bản thân ta vẫn còn là một đứa trẻ mà!

"Hì hì, phu quân nói gì vậy, đều là người một nhà, thiếp nhất định sẽ chăm sóc tốt cho tiểu thiếu gia mà."

"Không phải kiểu chăm sóc như hiện nay, mà là chăm sóc coi như con đẻ, đáng đ.á.n.h thì đ.á.n.h, đáng phạt thì phạt."

Trời đất ơi!

Lòng ta gào thét, chẳng phải nghe nói mẹ kế khó làm sao, đây là muốn bức c.h.ế.t ta à?

Gương mặt ta lộ rõ vẻ khó xử.

Tạ Lễ nhìn thấy nhưng càng thêm kiên định.

"Mỗi tháng ta sẽ trích riêng cho nàng năm trăm lượng từ tiền riêng của ta, còn nữa, nàng có yêu cầu gì cũng có thể tùy ý đề đạt."

Mắt ta lập tức sáng rực lên.

Bao nhiêu cơ?

Một tháng năm trăm lượng, một năm là sáu ngàn lượng, hai năm là ta có thể…