Đuôi lông mày từng chút từng chút nhếch lên, ta cố gắng kìm nén vẻ mặt hớn hở, quyết định tiếp nhận đống rắc rối này, dù sao thì ai mà nỡ từ chối tiền cơ chứ.
"Vậy thiếp xin thử xem sao, nhưng nếu quản không tốt, hoặc tiểu thiếu gia phản kháng, hay là bên ngoài có lời ra tiếng vào gì, phu quân chàng phải đứng về phía thiếp đấy."
"Được!"
Nghe thấy chữ này, ta vui mừng khôn xiết.
"Phu quân tối nay không bận sao? Là muốn về thư phòng, hay là ở chỗ thiếp dùng bữa đơn giản?"
"Không bận, hôm nay nàng chịu uất ức rồi, ta ở bên nàng nhiều hơn một chút."
Ánh mắt Tạ Lễ thiêu đốt mắt ta, thành hôn hai năm, hắn rất ít khi nhìn ta như vậy, cũng rất ít khi ở trong phòng vào giờ này.
Dùng bữa xong, sau khi tắm rửa, mục đích của Tạ Lễ rất rõ ràng, hắn bế ngang ta lên, đặt lên giường, đám nha hoàn đi lại bên ngoài đều nhẹ chân nhẹ tay lui ra hết.
Ánh trăng thậm chí còn chưa kịp treo giữa trời đêm.
Nụ hôn của Tạ Lễ đã phủ xuống cuồn cuộn như vũ bão.
Một phen ôn nhu, đôi bên tình nồng.
Tạ Lễ đè lên người ta không chịu dậy, hơi thở dồn dập ép sát vào bụng ta, thời gian dài khiến ta bắt đầu chịu không nổi.
Ta khẽ đẩy hắn, hắn vẫn bất động.
"Nặng, xuống đi."
Ta dùng đại lực đẩy hắn, nào ngờ khi hắn ngã sang một bên liền thuận thế ôm lấy eo ta, lật ta lên trên người hắn, biến thành ta đè lên hắn.
"Ta không chê nặng."
Ta ngây người nhìn Tạ Lễ đang nhắm mắt dưỡng thần, không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm vào làn môi mỏng của hắn, thật chẳng biết bốn chữ kia làm sao có thể thốt ra từ miệng hắn được.
Nhìn một hồi, ta liền phát hiện khóe môi người này khẽ nhếch lên, lộ ra vẻ mặt cười xấu xa.
Ta đưa tay véo nhẹ vào phần thịt mềm bên hông hắn, hắn né tránh một chút, mặt không đỏ, tim không loạn nhịp mà thốt lên:
"Ngứa!"
Cảm nhận được "bộ phận" nào đó của ai kia lại bắt đầu rục rịch, ta vội vàng lồm cồm bò dậy, tự mình chạy thẳng vào phòng tắm.
Còn đến nữa sao, náo ra "mạng người" thì chẳng vui vẻ gì đâu.
Đến khi ta trở ra, Tạ Lễ đã tắm rửa xong ở phòng tắm, còn thay cả chăn đệm mới.
Ta vừa lên giường, Tạ Lễ đã kéo chăn đắp lên người ta quá nửa, đồng thời cánh tay tự nhiên ôm lấy eo ta.
"Ngủ đi!"
Nóng quá đi mất!
Ta trằn trọc trở mình, Tạ Lễ liền lên tiếng: "Nàng mà còn xoay người nữa, có lẽ ta phải thêm một lần nữa đấy."
Dọa ta sợ tới mức tức khắc không dám động đậy thêm chút nào.
Dù vậy, ngày hôm sau ta vẫn thức dậy muộn, vừa mở mắt ra trời đã sáng choang.
Ta oán trách nha hoàn không gọi mình dậy sớm, nha hoàn cười nói là do thiếu gia không cho phép, đồng thời lão phu nhân cũng sai người tới truyền lời, bảo ta không cần qua thỉnh an.
Chuyện này...
Chẳng lẽ là họa đi phúc đến sao?
Ta cũng không dám cậy sủng mà kiêu, đứng dậy thu dọn một lát, dùng xong bữa sáng đơn giản liền đi tới viện của lão phu nhân.
Lão phu nhân đang cùng mấy vị ma ma đ.á.n.h bài diệp t.ử, thấy ta đến, bà bảo ta xem bài giúp bà.
"Con đến thật đúng lúc, Hoài Ngọc không muốn đi học, con đi khuyên nhủ nó đi."
Ta: "..."
Lão phu nhân lại quay sang nói với ma ma bên cạnh: "Đi, lấy chiếc vòng bích ngọc gia truyền của ta tới đây."
Đợi vòng được mang đến, lão phu nhân nắm lấy tay ta, đeo vào cổ tay cho ta.
"Màu sắc này quả nhiên vẫn hợp với người trẻ tuổi các con hơn, cho con đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
A!
Chiếc vòng bích ngọc này nước ngọc cực tốt, không nói là giá trị liên thành thì ít nhất cũng đổi được mấy cửa tiệm.
Ta lập tức vui mừng đáp: "Đa tạ nương."
"Người một nhà còn tạ ơn cái gì, mau đi đi."
"Dạ!" Ta hớn hở đáp lời.
Quả nhiên không có công việc nào là không muốn làm, chỉ có lãnh đạo không biết dỗ dành mà thôi.
Dưới ánh mặt trời, chiếc vòng bích ngọc phản chiếu ánh xanh thẫm, đẹp đẽ vô cùng.
Trong vườn, Tạ Hoài Ngọc đang đấu dế.
Ta không nhịn được, tiến lên khoe khoang: "Nhìn xem, tổ mẫu con cho đấy, đẹp không?"
Tạ Hoài Ngọc xì một tiếng khinh miệt: "Xì! Nhìn cái vẻ chưa thấy qua sự đời của người kìa."
Ta hạ tay xuống, thu lại nụ cười.
"Đừng quên, hôm qua ta vừa cứu mạng con đấy nhé."
Tạ Hoài Ngọc tuổi còn nhỏ, mặt đỏ cũng không biết giấu, cảm xúc đều viết hết lên mặt.
"Ý con là trong phòng con có một chiếc ngọc như ý, đẹp hơn cái vòng này của người nhiều, người muốn lấy thì cứ lấy đi."
Chuyện này...
Người đã gặp vận tài lộc thì quả nhiên là cản cũng không nổi mà!
*
"Tại sao con không muốn đi học?"
Tạ Hoài Ngọc lắc đầu: "Chỉ là không muốn đi thôi."
Được rồi!
Lại trở về cái vẻ bướng bỉnh, dầu muối không vào như trước kia rồi.
Ta thử giao tiếp: "Sợ bạn học cười nhạo con sao?"
"Không phải."
"Sợ phu t.ử đối xử không tốt với con?"
"Không phải."
"Vậy là..."
"Ôi chao, người đừng đoán nữa, không muốn đi là không muốn đi."
Ta sầu não, đứa trẻ này vấn đề cũng thật lớn.
Nhưng nghĩ đến năm trăm lạng bạc mỗi tháng cùng chiếc vòng trên tay, ta vẫn có thể thử một phen.
"Vậy con có muốn ra ngoài thành cưỡi ngựa không?"
"Có được không ạ?" Trong mắt nó tức khắc lộ ra vẻ vui mừng.
"Dĩ nhiên là được, giờ con thuộc quyền quản lý của ta rồi."
Trên mặt Tạ Hoài Ngọc lộ ra nụ cười.
Buổi chiều ánh nắng chan hòa, ta đưa Tạ Hoài Ngọc tới trang t.ử ở ngoại thành.
Ra khỏi cổng thành, mỗi người cưỡi một con ngựa mang theo.
Suốt dọc đường, Tạ Hoài Ngọc cùng ta đua ngựa đuổi bắt, vô cùng vui vẻ.
Nó nói nó cùng lắm chỉ chạy mười mấy vòng trên mã trường, chưa bao giờ cưỡi ngựa đi đường xa như thế này.
Ta nói ta không chỉ có thể đưa nó đi đường, mà còn có thể đưa nó ở lại trang t.ử vài ngày nữa kia!
Tạ Hoài Ngọc càng thêm vui mừng.