Lục Du sờ lên ch.óp mũi, ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng Hoắc Mạc.
“Du Du, mai gặp.”
Giọng cậu rất khẽ, vừa dứt lời đã xoay người rẽ vào đầu hẻm, để lại ánh đèn vàng nhàn nhạt phủ lên vai áo trắng.
Lục Du còn chưa kịp đáp lại.
Sau khi nghe con gái nói muốn học quyền anh, mẹ Lục gần như thức trắng cả một đêm.
Bà hiểu Lục Du hơn bất kỳ ai.
Con bé từ nhỏ đã bướng bỉnh, một khi đã quyết định chuyện gì thì sẽ không ai kéo nó quay đầu được nữa.
Sáng hôm sau, lúc ngồi xuống bàn ăn, Lục Du nhìn thấy một xấp tiền được đặt ngay ngắn bên cạnh bát cháo.
Cô sững người.
“Mẹ…”
Thật ra tối qua cô đã nghĩ kỹ rồi. Nếu ba mẹ không đồng ý, cô sẽ tìm cách vay tiền bạn bè trước.
Nhưng cô không ngờ mẹ mình lại chuẩn bị sẵn.
Mẹ Lục ngồi đối diện, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ.
Bà nhìn cô rất lâu rồi khẽ hỏi:
“Du Du, con có hối hận không?”
Lục Du ngẩn người.
“Con có hối hận vì chuyện thi đấu không?”
Bàn tay mẹ cô đang đặt trên mép bàn, run run rất nhẹ.
Lục Du bỗng thấy sống mũi cay xè.
“Con không hối hận.” Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ mình.
Mẹ Lục gật đầu, đẩy xấp tiền sang phía cô.
“Nếu đã không hối hận, vậy thì cứ thử tiếp đi.”
Lục Du cẩn thận ôm lấy xấp tiền.
Lúc cô chuẩn bị ra khỏi nhà, mẹ Lục lại đuổi theo tới đầu hẻm.
“Du Du.”
Lục Du quay đầu.
“Con đường này là do con tự chọn.” Bà dừng một chút, giọng nói rất khẽ: “Nhưng mẹ vẫn muốn đi xem thử.”
“Không cần ở gần đâu, mẹ chỉ đứng xa nhìn một chút thôi.”
Nghe đến đây, trong lòng Lục Du bỗng chua xót vô cùng.
Cô chạy ngược lại, ôm chầm lấy mẹ mình giữa đầu hẻm nhỏ.
“Mẹ…”
Mẹ Lục đưa tay vuốt lại mái tóc rối của cô.
Hai mẹ con đều không giỏi nói những lời tình cảm, cuối cùng chỉ lặng lẽ buông nhau ra.
Một người quay về nhà rủ bạn đi đ.á.n.h mạt chược.
Một người vừa kêu “muộn rồi muộn rồi” vừa thong thả đạp xe tới trường.
Lục Du chợt hiểu ra, cái gọi là gia đình có lẽ chính là như vậy.
Là khi cô mệt mỏi quay đầu lại, phía sau vẫn luôn có một ngọn núi âm thầm đứng đó chống đỡ cho cô.
Dạo gần đây Hứa Lộ hoàn toàn chìm trong chuyện theo đuổi Giang Nhược Trần.
Con gái ở tuổi mười lăm, một khi đã thích ai thì sẽ chẳng còn để tâm đến kết quả sau cùng ra sao nữa.
Hứa Lộ chính là kiểu người như vậy.
Còn Lục Du thì đang đau đầu nghĩ xem phải làm thế nào mới trốn được hai tiết tự học buổi tối của lão Tần.
Hứa Lộ ngồi bên cạnh lén nghịch một hộp socola.
Lục Du vừa nhìn thấy liền theo phản xạ chồm người qua cướp lấy.
“Này!”
Hứa Lộ tức đến bật hét.
Đúng lúc đó một viên phấn bay “cốp” trúng đầu Lục Du.
Giọng giáo viên toán lạnh tanh vang lên:
“Lục Du, em trả lời câu này xem.”
Cả lớp lập tức im thin thít.
Lục Du ôm đầu đứng dậy, tuyệt vọng nhìn quanh tìm cứu viện.
Đáng tiếc phần lớn bạn học đều đang mất hồn, chẳng ai biết đáp án là gì.
Ngay lúc cô chuẩn bị tự giác ôm sách ra ngoài đứng phạt thì bỗng nhìn thấy Hoắc Mạc đang nằm ngủ ở bàn đầu lười biếng giơ tay ra phía sau.
Hai ngón tay.
Lục Du như bắt được cọng rơm cứu mạng, lập tức hô lớn:
“Đáp án là hai!”
Giáo viên toán đẩy kính, lạnh lùng nói:
“Rất tốt. Hoắc Mạc với Lục Du cùng ra ngoài đứng.”
Cả lớp lập tức cười ầm.
Hứa Lộ cúi đầu nín cười đến run vai.
Bởi vì bài trên bảng là bài chứng minh hình học, hoàn toàn không có đáp án bằng số.
Hoắc Mạc bình thản đứng dậy, ôm sách đi ra ngoài như thể chuyện này chẳng liên quan gì tới mình.
Lục Du đi theo phía sau, trong lòng lại thấy hơi áy náy.
Dù sao người ta cũng vì cứu cô mới bị liên lụy.
Ngoài hành lang rất yên tĩnh.
hằng nguyễn
Lục Du quay đầu nhìn Hoắc Mạc thì phát hiện cậu lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Cô tò mò ghé sát lại.
Một ngón tay nhẹ nhàng đặt dưới mũi cậu.
Ừm, vẫn còn thở.
Sau đó ánh mắt cô dần dừng lại trên hàng mi của Hoắc Mạc.
Lông mi vừa dài vừa dày.
Lục Du đứng chán quá, bắt đầu đếm từng sợi.
“Một trăm lẻ tám…”
Đầu ngón tay cô vừa chạm lên mí mắt Hoắc Mạc thì cậu đột nhiên mở mắt.
“Một trăm lẻ chín.”
Lục Du giật b.ắ.n người, lập tức rụt tay về như phạm tội bị bắt tại trận.
Khóe môi Hoắc Mạc cong lên rất nhẹ.
Đúng lúc chuông tan học vang lên.
Lục Du lập tức quay người định chạy vào lớp.
“Du Du.”
Giọng Hoắc Mạc lười biếng vang lên phía sau.
“Cửa lớp ở bên kia.”
Lục Du cứng người vài giây rồi giả vờ như chưa có gì xảy ra, bình tĩnh xoay hướng.
Trên đường tới câu lạc bộ buổi tối, bầu không khí giữa hai người có chút kỳ lạ.
Lục Du vừa ăn kem vừa dắt xe đạp.
Hoắc Mạc ôm sách cờ vây lặng lẽ đi phía sau.
Đi được nửa đường, Lục Du mới đột nhiên phản ứng lại.
“Khoan đã, hôm nay cậu cũng trốn tự học mà?”
“Nhà tớ có việc.” Hoắc Mạc đáp rất hờ hững.
Đến ngã tư, cậu bỗng dừng lại.
Một chiếc taxi màu bạc đang đậu dưới ánh đèn đường.
Từ trên xe bước xuống là một người phụ nữ cao gầy, đội mũ lưỡi trai, khí chất vừa xinh đẹp vừa sắc sảo.
“Tiểu Mạc.”
Bà mỉm cười gọi cậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hoắc Mạc xem như không nghe thấy, bước chân còn nhanh hơn.
“Hoắc Mạc.”
Tiếng giày cao gót gõ xuống mặt đường vang lên từng nhịp.
Lục Du ngậm que kem đứng ngơ ngác ở giao lộ.
Hoắc Mạc liếc cô một cái rồi mới thấp giọng nói với người phụ nữ kia:
“Về nhà rồi nói.”
Người phụ nữ khẽ cười, ánh mắt vô tình lướt qua Lục Du đang cúi đầu l.i.ế.m que kem sắp chảy hết.
Sau đó bà xoay người lên xe.
Lần thứ hai nhìn thấy Lục Du xuất hiện ở sân tập với ba nghìn tệ trên tay, quản lý câu lạc bộ cuối cùng cũng hiểu cô bé này thật sự nghiêm túc.
Anh ta thu tiền, tiện tay ném cho cô bộ đồ bảo hộ cùng quả bóng tập đ.ấ.m rồi nói qua loa vài câu.
“Em tự luyện trước đi.”
Trong mắt anh ta, loại học sinh bốc đồng muốn học quyền anh vì thấy “ngầu” thật sự quá nhiều.
Chẳng ai kiên trì nổi quá vài ngày.
Lục Du cũng không để tâm thái độ qua loa của anh ta.
Mỗi ngày cô đều đúng giờ tới tập luyện.
Mẹ Lục đứng ở xa nhìn vài lần, xác định con gái không gặp nguy hiểm mới yên tâm rời đi.
“Du Du!”
Hứa Lộ chạy tới, cười tươi như hoa.
“Lại tới xem chú Giang à?” Lục Du uống nước, thuận miệng trêu.
“Chú cái gì mà chú!”
Hứa Lộ đỏ mặt phản bác.
Đúng lúc Giang Nhược Trần vừa tập xong.
Anh tháo đồ bảo hộ, tiện tay kéo áo qua đầu, để lộ nửa thân trên săn chắc phủ đầy mồ hôi.
Bước chân anh dừng lại trước mặt hai người.
“Giang Nhược Trần.” Hứa Lộ lập tức đưa chai nước qua.
Anh không nhận.
Ngược lại bạn tập phía sau đã nhanh tay cướp mất, ngửa đầu uống cạn.
Hứa Lộ tức đến trợn mắt.
Người kia cười khan rồi vội vàng nhét chai nước trở lại tay Giang Nhược Trần.
Giang Nhược Trần nhìn thoáng qua Lục Du đang đ.ấ.m bóng loạn xạ.
“Đóng tiền rồi?”
“Đóng rồi.”
Anh cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng.
“Ồ.”
Nói xong liền xoay người đi tiếp.
Lục Du nhìn theo bóng lưng anh, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Tính cách của chú Giang thật kỳ quái.”
Hứa Lộ lập tức phản bác:
“Rõ ràng là siêu cấp ngầu.”
Lục Du suy nghĩ hồi lâu mới nghẹn ra được một câu:
“Đúng là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.”
Hứa Lộ sửng sốt vài giây rồi kinh ngạc kêu lên:
“Lục Du! Cậu dám lén học bài sau lưng tớ!”
Lục Du lập tức giơ găng tay lên thề thốt:
“Tớ không học!”
Nói xong lại cảm thấy câu này quá ngu nên bổ sung:
“Là Hoắc Mạc nói cho tớ biết.”
Ánh mắt Hứa Lộ lập tức trở nên đầy ẩn ý.
Lục Du vội vàng chuồn đi:
“Tớ đi vứt chai nước!”
“Tớ không vứt.” Hứa Lộ ôm chai nước vào n.g.ự.c: “Bên trên vẫn còn nhiệt độ cơ thể của Giang Nhược Trần.”
Lục Du im lặng vài giây.
Con nhỏ này hết cứu thật rồi.
Cô tháo găng tay, chạy về phía nhà vệ sinh.
Ngoài cửa có hai người đàn ông đang đứng hút t.h.u.ố.c.
“Quản lý Vương cũng thú vị thật.” Một người cười nói. “Thu ba ngàn của con bé rồi mặc kệ nó tự tập.”
Người còn lại bật cười:
“Nhưng tôi thấy cô nhóc đó cũng lì thật. Ngày nào cũng tới.”
Lục Du đứng ngoài cửa, lặng lẽ siết c.h.ặ.t nắm tay.
Cô không nói gì, trực tiếp đi tới phòng làm việc của quản lý.
Ban đầu quản lý còn qua loa vài câu, nhưng thấy cô bướng bỉnh mãi không chịu đi thì mất kiên nhẫn.
“Dù sao em cũng bỏ cuộc thôi.”
“Ai nói tôi sẽ bỏ cuộc?”
Quản lý cười nhạt:
“Quyền anh cần thiên phú. Em có không?”
Lục Du ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Sao anh biết tôi không có?”
Quản lý bật cười, tiện tay chỉ về phía một tên mập bên cạnh võ đài.
“Cậu ta mười tám tuổi. Nếu em thắng được cậu ta…”
“Thì sao?”
“Nếu thắng.” Quản lý nhếch môi: “Tôi sẽ để người giỏi nhất chỗ này làm huấn luyện viên cho em.”
“Ai?”
“Giang Nhược Trần.”
Phía xa xa, Giang Nhược Trần vừa uống nước nghe vậy liền phun thẳng lên mặt đồng đội.
Người kia lau mặt cười trừ.
“Được.”
Lục Du đeo balo lên vai, xoay người rời đi.
Ngoài cửa, Hoắc Mạc đang đứng dưới ánh đèn đọc sách cờ vây.
Vừa nhìn thấy cậu, Lục Du đã ngoan ngoãn khai báo:
“Tiểu Miêu, hôm nay tớ lại làm chuyện ngu ngốc rồi.”
Hoắc Mạc gấp sách lại, vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh.
“Ừ.”
“Tớ phải đấu với tên mập kia.”
Hoắc Mạc liếc cô.
“Tớ sẽ gọi xe cứu thương giúp cậu.”
Lục Du lập tức trợn mắt.
Có kiểu bạn thân như vậy sao?
Đi được một đoạn, Hoắc Mạc mới lơ đãng hỏi:
“Khi nào đấu?”
“Ngày kia.”
Lục Du vừa đi vừa đ.ấ.m vào không khí, nghiêm túc luyện động tác.
Ánh đèn đường kéo dài bóng hai người trên con hẻm nhỏ.
Mùa hè năm đó dường như cũng bắt đầu từ khoảnh khắc ấy.