Mùa Hè Có Chàng Trúc Mã Của Em

Chương 9



 

Khi Lục Du tỉnh dậy, kim đồng hồ đã chỉ đúng tám giờ.

Trong đầu cô trống rỗng mất vài giây, sau đó cả người bật dậy như bị điện giật. Cô vơ đại chiếc áo khoác, lao ra khỏi cửa.

Không thể muộn được.

Tuyệt đối không thể.

Đó là trận đấu cô đã chuẩn bị suốt một thời gian dài, là cơ hội mà cô mong chờ biết bao lâu nay. Cô không thể để tất cả kết thúc chỉ vì ngủ quên.

Trên xe buýt đông nghịt người, Lục Du đứng vịn vào cột sắt, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn đồng hồ. Gương mặt cô trắng bệch, mái tóc ướt đẫm mồ hôi, trông giống như vừa được kéo lên từ dưới nước.

Một người đứng cạnh không nhịn được lên tiếng:

“Bạn học, cậu không sao chứ?”

Lục Du lắc đầu, môi mím c.h.ặ.t.

Loa phát thanh trên xe bắt đầu phát tin tức thể thao của tỉnh. Lễ khai mạc đã kết thúc, các trận điền kinh đang lần lượt diễn ra.

Cô biết mình sắp không kịp rồi.

Vào những lúc như thế này, con người luôn muốn bấu víu vào một thứ gì đó.

Người đầu tiên Lục Du nghĩ tới là Hoắc Mạc.

Cô tưởng tượng khi xe dừng lại, cậu sẽ đứng ở trạm chờ mình, đạp chiếc xe đạp thể thao cũ chở cô đến sân vận động.

Nhưng khi cửa xe mở ra, bến xe lại trống rỗng.

Không có ai cả.

Lục Du siết c.h.ặ.t quai balo rồi lao đi như điên giữa tiếng người phía sau gọi với:

“Cô bé, chạy chậm thôi!”

Khi cô tới nơi, nhóm thi chạy vượt rào đầu tiên vừa bắt đầu.

Huấn luyện viên vừa nhìn thấy cô đã vội chạy tới:

“Lục Du, con đi đâu vậy? Con có biết suýt chút nữa là bỏ lỡ thi đấu rồi không?”

Nói được vài câu, ông mới nhận ra sắc mặt cô không đúng.

“Con bị sao vậy?”

Lục Du chỉ im lặng dùng khăn lau mái tóc ướt đẫm.

Trong phòng nghỉ yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng quạt trần quay vù vù trên đầu.

Huấn luyện viên ngồi xổm trước mặt cô, cau mày quan sát hồi lâu rồi khẽ thở dài:

“Lần sau còn thi đấu thì đừng ép bản thân thế này nữa. Rất dễ bị thương.”

Lục Du không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt đồng hồ trên tay.

Ông hiểu rõ tính cách của cô hơn bất kỳ ai. Đứa trẻ này từ nhỏ đã cố chấp đến đáng sợ. Một khi đã quyết định chuyện gì thì chẳng ai khuyên nổi.

Đúng lúc ấy, cửa phòng nghỉ bị đẩy ra.

“Nhóm B chuẩn bị.”

Lục Du đặt khăn xuống rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Bên trong phòng nghỉ và bên ngoài sân vận động giống như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Tiếng chiêng trống vang dội, khán đài chật kín người, tiếng hò hét cổ vũ như sóng biển cuồn cuộn ập tới.

Lục Du chống tay lên đầu gối, cố điều chỉnh hơi thở. Có lẽ do vừa rồi chạy quá gấp nên bụng dưới cô đau âm ỉ.

Trước khi trọng tài phát lệnh, cô vô thức quay đầu nhìn lên khán đài.

Sau đó cô nhìn thấy Hoắc Mạc.

Cậu ngồi ở hàng ghế đầu tiên, mặc bộ vest trắng sạch sẽ, trong tay còn cầm một tấm bảng màu sắc sặc sỡ.

Trên đó viết bốn chữ:

“Lục Du cố lên.”

Chữ viết thanh tú, sạch sẽ hệt như con người cậu.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa biển người ồn ào.

Hoắc Mạc không nói gì, chỉ giơ tấm bảng lên lắc nhẹ.

Lục Du bỗng bật cười.

Giây tiếp theo, tiếng s.ú.n.g vang lên.

Cô lao ra ngoài.

Cuối cùng, Lục Du chỉ đứng hạng ba vòng bảng.

Khả năng vượt qua vòng loại gần như bằng không.

Khi cán đích, cô quay đầu nhìn bảng thành tích thật lâu, sau đó cố nuốt nước mắt xuống, chịu đựng cơn đau chạy thẳng tới khán đài.

“Hoắc Mạc!”

Giữa đám đông, Hoắc Mạc đưa tay xoa đầu cô như dỗ dành một đứa trẻ.

“Không sao đâu.”

Giọng cậu vẫn nhẹ và trong như mọi khi.

Thế rồi Lục Du bật khóc ngay giữa sân vận động đông nghịt người.

Khóc đến mức vai run lên.

Khóc như thể muốn trút hết mọi uất ức trong lòng.

Đó là mùa đông lạnh nhất trong cuộc đời cô.

Tháng mười năm 2001.

Sau trận đấu ấy, Lục Du bị chẩn đoán gãy xương hông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ không bao giờ có thể quay lại đường chạy vượt rào nữa.

Giấc mơ vận động viên của cô kết thúc ở tuổi mười lăm.

Ba mẹ Lục nhìn con gái nằm trên giường bệnh mà đau lòng đến nghẹt thở, nhưng sâu trong lòng lại có cảm giác nhẹ nhõm khó nói thành lời.

Con đường vận động viên quá cực khổ.

Họ không cần cô phải tỏa sáng rực rỡ.

Họ chỉ mong cô bình an trưởng thành.

Từ đó về sau, Lục Du trở thành một nữ sinh bình thường.

Sáng đi học, tối tự học, lo lắng cho kỳ thi chuyển cấp giống bao người khác.

hằng nguyễn

Không ai nhắc lại chuyện điền kinh nữa.

Ngay cả chính cô cũng dần quên mất mình từng đứng trên bục nhận huy chương, từng là niềm hy vọng của đội tuyển.

Chỉ có Hoắc Mạc vẫn như cũ.

Vẫn ngủ gật trong lớp mỗi ngày.

Vẫn lười biếng chống cằm đọc sách cờ vây.

Mà Hứa Lộ thì ngày càng nổi loạn hơn. Tóc cô ấy cắt ngắn, trên tai đeo đầy khuyên bạc lấp lánh, lúc nào cũng trang điểm đậm đến mức chẳng ai tin mới mười lăm tuổi.

Một hôm, Lục Du cầm bài tiếng Anh ngồi xuống trước mặt Hoắc Mạc.

“Hoắc Tiểu Miêu, cậu làm bài chưa?”

Hoắc Mạc chậm rãi ngẩng đầu:

“Bài gì?”

Lục Du nghẹn lời.

Sau đó cậu liếc đề thi một cái rồi lười nhác đọc đáp án:

“ACCDA...”

Lục Du vội vàng chép lấy chép để.

Chép xong còn không quên cảm thán:

“Tiểu Miêu, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Tiếng Anh của cậu tốt thật đấy.”

Hoắc Mạc bình tĩnh đáp:

“Tớ đọc bừa thôi.”

Nhìn vẻ mặt tức giận của cô, cậu còn vô tội hỏi ngược lại:

“Không phải cậu làm xong bài rồi à?”

Nếu hôm đó Hứa Lộ không xuất hiện đúng lúc thì có lẽ Hoắc Mạc đã c.h.ế.t dưới tay Lục Du thật rồi.

Buổi tối hôm ấy, Hứa Lộ dẫn cô tới câu lạc bộ nơi mình làm thêm.

Phía trước là bàn bida, phía sau là võ đài quyền anh.

Cũng chính tại nơi đầy mùi khói t.h.u.ố.c và mồ hôi ấy, Lục Du gặp Giang Nhược Trần.

Người đàn ông cao lớn mặc giày quân đội, cơ bắp săn chắc, đứng dưới ánh đèn vàng mờ nhạt quấn băng vải lên tay.

Chỉ một cú đ.ấ.m đã hạ gục đối thủ trên võ đài.

Tiếng chuông vang lên giữa tiếng reo hò của đám đàn ông xung quanh.

Lục Du đứng dưới võ đài, ánh mắt chưa từng rời khỏi người anh.

Lần đầu tiên kể từ sau chấn thương, cô lại cảm thấy m.á.u trong người mình nóng lên như vậy.

Sau trận đấu, cô ngẩng đầu hỏi:

“Tôi có thể học quyền anh không?”

Cả đám người lập tức bật cười.

“Ba nghìn.”

Quản lý thuận miệng báo giá.

Lục Du nghe xong chỉ muốn bán luôn bản thân mình.

Một gói sợi cay cô còn tiếc năm hào, lấy đâu ra ba nghìn học quyền anh?

Đêm hôm đó, trên đường về nhà, Hoắc Mạc đưa cho cô một bịch sữa nóng.

Cô vừa uống vừa kể cho cậu nghe chuyện ngu ngốc mình đã làm.

“Nếu không thì chắc tớ nên nghe lời ba mẹ, ngoan ngoãn học hành thôi.”

Hoắc Mạc khẽ cười.

Sau đó cậu bước tới gần cô.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi vết bẩn trên ch.óp mũi cô.

“Rất ít người sinh ra đã là thiên tài.”

“Nhưng cũng không ai sinh ra đã bị định sẵn là bình thường.”

“Du Du.”

“Cậu muốn làm gì thì cứ làm.”

“Cho dù thất bại...”

“Phía sau cậu vẫn còn có chúng tớ.”

Mũi Lục Du bỗng chua xót.

Cô nhìn đôi mắt của Hoắc Mạc, cảm giác như mùa đông lạnh lẽo nhất năm ấy cuối cùng cũng bắt đầu tan chảy.