Trận đấu giữa Lục Du và tên mập vốn dĩ chẳng cân sức chút nào.
Trong mắt mọi người ở câu lạc bộ, đây chỉ là một trò cười.
Tên mập dựa vào dây đài, hai bàn tay béo múp đan vào nhau, vẻ mặt đầy khó chịu.
“Tại sao tôi phải đấu với con bé đó chứ?”
Ai có mắt cũng nhìn ra thực lực hai người chênh lệch lớn thế nào.
Quản lý vỗ vai cậu ta dỗ dành: “Có bắt cậu đ.á.n.h nghiêm túc đâu. Chỉ cần dọa con bé đó sợ, để nó tự nhận thua rồi ngoan ngoãn rời đi là được.”
Tên mập khinh khỉnh nhổ bã kẹo cao su xuống đất.
“Có khi còn chưa đ.á.n.h nó đã khóc rồi.”
Nói xong, cả hai nhìn nhau cười lớn.
“Chưa chắc.”
Tên mập quay đầu nhìn về phía Giang Nhược Trần.
Anh đang đứng cạnh võ đài, cúi đầu tháo băng quấn tay. Nghe thấy cuộc trò chuyện, anh chỉ lạnh nhạt ngước mắt lên.
“Cô ấy chưa chắc sẽ thua.”
Tên mập bật cười.
“Anh Trần, chẳng lẽ anh thật sự muốn làm huấn luyện viên cho con nhỏ đó?”
Giang Nhược Trần hờ hững vắt áo lên vai.
“Cho nên cậu mới phải cố lên.”
Hoắc Mạc biết chuyện Lục Du sắp lên đài từ miệng Hứa Lộ.
Lúc ấy cậu đang ngồi trong căn tin, lười biếng dùng đũa đảo cơm chiên trong khay, kiên nhẫn gắp hết đậu Hà Lan sang một bên.
“Khi nào?” Cậu khẽ hỏi.
“Tớ thấy Du Du điên rồi.” Hứa Lộ chống cằm than thở.
“Điên cái gì?”
Lục Du bưng khay cơm chen vào giữa hai người, tự nhiên ngồi xuống cạnh Hoắc Mạc.
Gần như theo phản xạ, Hoắc Mạc dịch sang bên cạnh chừa chỗ cho cô.
“Tự dưng lại đi đấu với tên mập đó.” Hứa Lộ dùng đũa chọc chọc cơm. “Cậu có biết mình đang làm gì không vậy?”
“Yên tâm.” Lục Du thần thần bí bí rút từ trong cặp ra một cuốn sổ nhỏ. “Mấy ngày nay tớ quan sát kỹ cách hắn đ.á.n.h quyền rồi.”
Hứa Lộ tò mò mở ra xem, kết quả vừa nhìn thấy trang đầu đã nhăn mặt.
Toàn chữ như gà bới.
“Hay là cậu ăn nhiều thêm chút đi.” Hứa Lộ gắp cho cô một miếng thịt kho tàu.
Ngược lại, Hoắc Mạc nhận lấy cuốn sổ, nghiêm túc lật xem từng trang.
Sau một lúc, cậu trả lại cho Lục Du.
“Cậu thật sự muốn đấu?”
“Cậu có đến xem không?”
“Có thể không có thời gian.”
Lục Du lập tức xụ mặt.
“Tớ sẽ cổ vũ cho cậu.” Hứa Lộ nhanh nhảu chen vào. “Nhớ tranh thủ kéo Giang Nhược Trần về làm huấn luyện viên nhé.”
Ngày thi đấu, Lục Du đã chuẩn bị sẵn tinh thần cúp tiết tự học buổi tối.
Trước khi đi, cô vòng xuống bàn đầu tiên.
Hoắc Mạc đang ngủ gục sau cuốn sách toán dựng đứng.
“Hoắc Tiểu Miêu.” Cô cúi người nói nhỏ. “Tớ đi thi đấu đây.”
Cậu không nhúc nhích.
Lục Du đeo cặp lên vai, rón rén rời khỏi lớp.
Đợi bóng dáng cô khuất hẳn ngoài cửa, Hoắc Mạc mới chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt cậu dừng trên trang sách chi chít thế cờ, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh Lục Du khóc đỏ hoe mắt sau trận chạy vượt rào ngày trước.
“Hoắc Mạc.” Bạn cùng bàn quay sang nhắc. “Tối nay kiểm tra tự học đấy.”
“Tớ không thi.”
Cậu thu dọn sách vở, đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
Câu lạc bộ hôm nay đông hơn thường lệ rất nhiều.
Những trận đấu chênh lệch thực lực luôn dễ khiến người ta hưng phấn.
Quản lý kéo tên mập sang một bên, thấp giọng dặn dò.
“Ra tay có chừng mực thôi. Dù sao nó cũng là con gái.”
Tên mập qua loa gật đầu.
“Yên tâm.”
Lục Du còn chưa hiểu rõ luật đã bị đẩy lên võ đài.
Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ đơn giản.
Đánh ngã đối phương là được.
Nhưng khi tên mập tung cú đ.ấ.m đầu tiên, cô mới biết mình đã nghĩ quá dễ dàng.
Một quyền kia nện mạnh vào vai khiến cả nửa người cô tê rần.
Đau đến mức như xương sắp vỡ vụn.
Lục Du lùi mạnh về phía sau, bàn tay bám c.h.ặ.t dây đài.
Tiếng reo hò bên dưới càng lúc càng lớn.
Cô quay đầu nhìn xuống.
Quản lý đang sốt ruột ra hiệu cho tên mập đ.á.n.h chậm lại.
Hứa Lộ đứng dưới võ đài, hai mắt đỏ hoe.
Còn Giang Nhược Trần chỉ khoanh tay dựa tường, vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ.
Lục Du hít sâu một hơi rồi lại đứng dậy.
Tên mập tuy mạnh nhưng động tác vẫn đầy sơ hở.
Cô nhớ lại những gì mình đã quan sát suốt mấy ngày qua, nhân lúc hắn mất thăng bằng liền lao lên tung một quyền vào eo hắn.
Tên mập bị đ.á.n.h lui mấy bước.
Đám đông lập tức bùng nổ.
Mặt hắn đỏ bừng.
Bị một cô gái đ.á.n.h lui ngay trước mặt bao nhiêu người khiến hắn mất sạch bình tĩnh.
Tiếng hò hét càng lúc càng lớn.
Cảm xúc của hắn cũng càng lúc càng mất kiểm soát.
Ngay khoảnh khắc Lục Du xoay người, hắn hung hăng tung một cú đ.ấ.m thẳng vào mặt cô.
Cả người cô ngã mạnh xuống sàn.
Trọng tài bắt đầu đếm số.
“Mười.”
“Chín.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tám.”
“Du Du, đủ rồi.” Hứa Lộ khóc òa.
Máu chảy dọc theo khóe bảo hộ, nhỏ từng giọt xuống sàn đấu.
“Lục Du.” Quản lý cũng bắt đầu hoảng.
Nhưng cô như không nghe thấy gì.
Lục Du chống tay xuống sàn, chậm chạp quỳ gối rồi đứng dậy lần nữa.
Cuối cùng, trước tiếng đếm cuối cùng, cô thật sự đứng lên được.
Cô nhìn tên mập, khóe môi nhếch lên.
Kiêu ngạo đến mức khiến người khác phát điên.
Tên mập hoàn toàn mất lý trí.
Hắn mặc kệ tiếng ngăn cản của quản lý, lao thẳng tới.
Sau đó mọi thứ hoàn toàn hỗn loạn.
Trước mắt Lục Du tối sầm.
Trong cơn choáng váng, cô chỉ muốn bám lấy thứ gì đó để đứng vững.
Rồi cô thật sự chạm được một cổ tay lạnh lạnh.
Một bàn tay che mắt cô lại.
“Du Du.” Giọng Hoắc Mạc vang lên bên tai. “Tớ ở đây.”
Cả người cô run nhẹ.
“Cậu ta bị kéo xuống rồi.”
“Tớ thắng chưa?”
Hoắc Mạc cúi xuống, hơi thở khẽ lướt qua vành tai cô.
“Ừ.” Cậu nói rất nhẹ. “Cậu thắng rồi.”
Lục Du lập tức cười ngốc nghếch.
“Vậy huấn luyện viên đâu?”
Hoắc Mạc đỡ cô bước xuống võ đài rồi ngẩng đầu nhìn Giang Nhược Trần.
hằng nguyễn
Ánh mắt Giang Nhược Trần sâu đến đáng sợ.
Quản lý xoa trán thở dài.
“Được rồi được rồi, tôi nhớ lời hứa.”
Lúc tỉnh táo lại, Lục Du mới phát hiện mình đang ngồi trên bậc thềm ngoài câu lạc bộ.
Hoắc Mạc ngồi bên cạnh, lấy từ trong cặp ra hai quả trứng luộc.
“Ừm.” Cậu vừa đáp vừa lăn trứng lên mắt cô. “Quản lý đồng ý rồi.”
Lục Du híp mắt nhìn cậu.
Ánh đèn vàng nhạt phủ lên gương mặt trắng trẻo của Hoắc Mạc khiến cậu trông càng dịu dàng hơn bình thường.
Lông mày cậu nhíu c.h.ặ.t.
Biểu cảm nghiêm túc như thể người bị đ.á.n.h là cậu chứ không phải cô.
“Tớ bây giờ trông xấu lắm à?”
Động tác của Hoắc Mạc dừng lại.
Cậu nhìn khuôn mặt bầm tím của cô một hồi rồi thành thật đáp:
“Ừ.”
Lục Du lập tức giật luôn hai quả trứng khỏi tay cậu.
Một quả tiếp tục chườm mắt, quả còn lại cô gõ nhẹ lên đầu Hoắc Mạc.
Hoắc Mạc bật cười.
Lục Du ngồi bóc trứng từng chút một, mới c.ắ.n được một miếng thì thấy Giang Nhược Trần từ trong câu lạc bộ bước ra.
“Chú Giang.”
Cô vội vàng đuổi theo.
“Ngày mai chú sẽ dạy cháu quyền anh đúng không?”
Giang Nhược Trần dừng bước quay đầu nhìn cô.
Trán cô vẫn còn rỉ m.á.u, mặt mũi sưng húp đến mức chẳng còn ra hình dạng gì.
Nhưng đôi mắt ấy lại sáng đến lạ.
“Nghe mẹ em nói.” Anh trầm giọng. “Ước mơ của em là vô địch Olympic.”
“Trước đây thôi.”
“Nếu vậy thì đừng học nữa.” Anh lạnh nhạt nói. “Olympic chưa có quyền anh nữ.”
Lục Du đứng sững vài giây rồi lại chạy theo anh.
“Cháu không còn nghĩ đến Olympic nữa.”
Giang Nhược Trần khựng lại.
“Cháu chỉ muốn học quyền anh.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt rực rỡ như lửa.
“Sau đó đứng trên bục vô địch của quyền anh nữ.”
Giang Nhược Trần im lặng nhìn cô thật lâu.
Cuối cùng anh vẫn quay người bước đi.
“Em tìm người khác đi.”
Xe buýt dần khuất xa.
Lục Du đứng tại chỗ thở dài rồi chậm rãi quay về.
Hoắc Mạc đã đứng đợi dưới cột đèn đường.
Ánh đèn kéo cái bóng cao gầy của cậu thật dài.
Phía sau, tên mập cúi gằm mặt bước ra khỏi câu lạc bộ.
Không biết vì sao, hắn vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt của Hoắc Mạc.
Thiếu niên kia khẽ cong môi.
“Xin chào.”
Nụ cười dịu dàng ấy chẳng hiểu sao lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Tên mập nuốt nước bọt.
“Xin… xin chào.”
Đúng lúc đó, phía bên kia đường vang lên giọng Lục Du.
“Tiểu Miêu, ở đây có bánh mận này.”
Cô gái mặt mũi sưng húp đứng dưới ánh đèn, hai tay cầm đầy đồ ăn vẫy loạn xạ.
Hoắc Mạc thu hồi ánh mắt, lễ phép gật đầu với tên mập.
“Vậy nhé, hẹn gặp lại.”
Rồi cậu xoay người đi về phía ánh đèn sáng nhất.