Mùa Hè Có Chàng Trúc Mã Của Em

Chương 12



 

Rio tháng tám, không khí mang theo hơi nóng ẩm của biển nhưng đêm vẫn đủ dịu để người ta nghe rõ tiếng hò reo từ sân vận động Olympic.

Một giờ sáng theo giờ Bắc Kinh, vòng sơ loại quyền anh nữ hạng cân 51kg bắt đầu.

Lục Du mặc đồng phục đội tuyển quốc gia, đeo tai nghe, chậm rãi bước vào võ đài. Tiếng reo hò xung quanh dường như không liên quan đến cô. Ánh mắt cô chỉ dừng lại trên bảng điểm điện t.ử phía trước.

Đối thủ của cô là vận động viên người Mông Cổ Tư Nhĩ Cát Mã, lần đầu tham dự Olympic nên rõ ràng vô cùng căng thẳng. Cô gái trẻ liên tục nhún chân khởi động, còn Lục Du chỉ yên lặng uống hai ngụm nước rồi bước lên sàn đấu.

Khán đài vang lên tiếng cổ vũ bằng tiếng Trung:

“Lục Du cố lên!”

“Lục Du!”

Cô cúi đầu chào khán giả, sau đó giơ nắm đ.ấ.m trái lên, ánh mắt kiên định như năm mười lăm tuổi lần đầu đứng trên võ đài quyền anh của tỉnh.

Trận đấu kết thúc không có nhiều bất ngờ. Lục Du thắng áp đảo.

Khi cô chuẩn bị lên xe cùng đội tuyển thì đồng đội bỗng huých vai cô:

“Du Du, kỳ thủ Hoắc nhà cậu tới kìa.”

Lục Du sửng sốt ngẩng đầu.

Giữa con phố Rio đông nghịt người đang ăn mừng Olympic, Hoắc Mạc mặc áo len tối màu, đội mũ đen kéo thấp, đứng dưới ánh đèn rực rỡ nhìn cô.

“Du Du.” Anh cười, khẽ vẫy tay.

Cô lập tức chạy tới, ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.

“Tiểu Miêu, sao anh tới mà không nói trước?”

Hoắc Mạc ôm eo cô, vùi đầu vào vai cô như thở phào nhẹ nhõm:

“Nhớ em.”

Lục Du bật cười, đôi mắt cong lên như vầng trăng nhỏ:

“Không sao đâu, anh vẫn còn được xem tứ kết, bán kết với chung kết mà.”

Huấn luyện viên thấy vậy chỉ cười rồi ra dấu cho cô đi theo Hoắc Mạc.

Đêm Rio yên tĩnh hơn tưởng tượng.

Sau khi tắm xong, Lục Du mặc áo ngủ lụa ngồi bên cửa sổ sấy tóc. Hơi nước còn đọng trên vai, mái tóc dài đen nhánh phủ xuống lưng.

Hoắc Mạc ngồi cạnh giường, cố giả vờ bình tĩnh đọc sách tiếng Anh.

“Tiểu Miêu, anh mua vé về chưa?”

“Chưa.”

Lục Du còn chưa nói hết câu thì chiếc chăn đã bị Hoắc Mạc phủ kín lên người cô.

“Anh làm gì vậy?”

“Anh sợ em lạnh.”

Cô ôm eo anh cười nghiêng ngả:

“Rio nóng muốn c.h.ế.t còn lạnh gì nữa.”

Hoắc Mạc im lặng, trong lòng chỉ lặp đi lặp lại một câu: Du Du còn phải thi đấu.

Một lúc sau, cô bỗng nhỏ giọng:

“Năm nay em sẽ giải nghệ.”

Động tác của anh khựng lại.

“Không đ.á.n.h nữa sao?”

“Ừ.” Cô tựa cằm lên vai anh. “Vai với chân đều không chịu nổi nữa.”

Giọng cô rất nhẹ nhưng Hoắc Mạc vẫn nghe ra sự mỏi mệt đã tích tụ suốt nhiều năm.

Từ cô bé mười lăm tuổi liều mạng đ.á.n.h nhau với tên mập trong câu lạc bộ cũ, đến tuyển thủ quốc gia đứng trên võ đài Olympic hôm nay, Lục Du đã đi quá xa rồi.

Ngày diễn ra chung kết là ngày nóng nhất ở Rio.

Khán đài chật kín người.

Lục Du bước lên võ đài với đầu gối và bả vai dán đầy cao t.h.u.ố.c màu vàng. Dẫu vậy ánh mắt cô vẫn sáng rực như ngày còn trẻ.

Khán giả Trung Quốc hô vang tên cô.

Có người đã theo dõi cô từ khi còn là vận động viên vô danh của đội tuyển tỉnh, chứng kiến cô từng bước tiến vào đội tuyển quốc gia, giành chức vô địch thế giới rồi đứng ở sân khấu Olympic hôm nay.

Năm nay cô vừa tròn ba mươi tuổi.

Tiếng chuông vang lên.

Lục Du chủ động tấn công trước.

Một quyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hai quyền.

Phòng thủ, phản công, né tránh.

hằng nguyễn

Mỗi động tác đều dứt khoát như đã khắc sâu vào xương m.á.u.

Hoắc Mạc ngồi hàng ghế đầu, ánh mắt chưa từng rời khỏi cô.

Giữa lúc đó, anh chợt nhìn thấy một bóng người quen thuộc giữa khán đài.

Giang Nhược Trần.

Người đàn ông từng đứng trên võ đài năm xưa giờ ngồi trên xe lăn, thân hình gầy gò, hai ống quần trống rỗng.

Nhưng ánh mắt anh vẫn sắc bén như cũ.

Anh chăm chú nhìn Lục Du giống như đang nhìn thấy chính tuổi trẻ của mình.

Hoắc Mạc nhớ lại ngày xưa, cô bé mặt mũi bầm tím từng đứng trước Giang Nhược Trần nói:

“Cháu sẽ đứng trên bục vô địch quyền anh nữ.”

Khi ấy anh chỉ lạnh nhạt đáp:

“Olympic còn chưa có quyền anh nữ.”

Nhưng Lục Du chưa bao giờ chịu cúi đầu.

Trên võ đài, trọng tài bắt đầu công bố điểm số.

“9:10.”

“9:10.”

Bình luận viên gần như hét lên:

“Lục Du thắng rồi!”

“Huy chương vàng đầu tiên của Trung Quốc ở quyền anh nữ thuộc về tuyển thủ Lục Du!”

Trong khoảnh khắc ấy, nước mắt cô lập tức rơi xuống.

Cô chạy tới bên dây đài, nhìn về phía khán đài đỏ rực màu cờ tổ quốc.

Cô nhìn thấy Hoắc Mạc.

Cũng nhìn thấy Giang Nhược Trần đang lặng lẽ rơi nước mắt.

“Huấn luyện viên Giang.” Cô nghẹn giọng cười: “Cháu thắng rồi.”

Giang Nhược Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ quay xe rời khỏi đám đông.

Sau này Lục Du không còn gặp lại anh nữa.

Huấn luyện viên nói cả đời Giang Nhược Trần chỉ theo đuổi một điều duy nhất: quán quân.

Mà hôm nay, giấc mơ ấy cuối cùng cũng được hoàn thành theo cách khác.

Lá cờ đỏ năm sao từ từ kéo lên.

Quốc ca vang khắp sân vận động.

Lục Du đứng trên bục cao nhất, cúi đầu nhìn tấm huy chương vàng trong tay rồi quay sang tìm Hoắc Mạc giữa biển người.

Anh vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn cô cười.

Huấn luyện viên đứng cạnh khẽ nói:

“Con bé này rất giống Giang Nhược Trần, cực kỳ cứng đầu.”

“Nhưng nếu không có sự cứng đầu ấy thì cũng không đi được đến hôm nay.”

Hoắc Mạc dựa vào tường, ánh mắt dịu dàng:

“Từ nhỏ cô ấy đã như vậy rồi.”

Sau lễ trao giải, phóng viên lập tức vây quanh Lục Du.

“Tuyển thủ Lục, sau khi vô địch Olympic cô định làm gì tiếp theo?”

Cô dựa vào vai Hoắc Mạc, mệt mỏi nhưng rất thoải mái.

“Mùa đông năm nay tôi sẽ giải nghệ.”

“Sau khi giải nghệ thì sao?”

Lục Du im lặng rất lâu.

Rồi cô cười.

“Tôi vẫn chưa nghĩ ra.”

Nhưng lần này, cô không còn sợ tương lai nữa.