Mùa Hè Có Chàng Trúc Mã Của Em

Chương 5



 

Lục Du lè lưỡi l.i.ế.m sạch phần kẹo cao su dính nơi khóe môi, tức tối nhìn theo bóng lưng Hoắc Mạc.

Hoắc Tiểu Miêu à Hoắc Tiểu Miêu, bây giờ cánh cậu cứng rồi đúng không?

Ngay từ lúc bước chân vào nhà, Hoắc Mạc đã cảm thấy trong lòng nặng trĩu.

Ba Hoắc đang ngồi bên bàn trà đọc báo, nhấp một ngụm trà rồi nói với cậu: “Lần thi đấu tranh giải thanh thiếu niên vừa rồi, biểu hiện của con không tệ.”

Hoắc Mạc không đáp, đặt cặp xuống rồi thay dép đi trong nhà.

“Trận đấu ba tháng sau, con chuẩn bị đến đâu rồi?” Ông tiếp tục hỏi.

Hoắc Mạc lê dép đi về phía phòng ngủ.

“Ba đang hỏi con đó.” Giọng ông vẫn bình thản, không mang theo chút cảm xúc nào.

Hoắc Mạc dừng bước: “Con sẽ giành hạng nhất.” Tay cậu siết c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, cảm giác như toàn thân đều bị rút sạch sức lực.

Hai người im lặng vài giây, cả phòng khách yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường.

hằng nguyễn

Một lúc sau, ba Hoắc mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt ấy.

“Mẹ con từ Nhật Bản về…”

“Không gặp.”

“Rầm!”

Cánh cửa gỗ bị đóng mạnh lại.

Lục Du điền xong phiếu báo danh thì đưa cho huấn luyện viên. Ông nhanh ch.óng chuẩn bị cho cô một bảng kế hoạch huấn luyện. Lục Du nhìn lướt từ trên xuống dưới, cảm thấy cường độ tập luyện quả thật rất lớn.

Huấn luyện viên nói: “Khoảng thời gian này con cứ tạm gác việc học sang một bên, tập trung chuẩn bị cho thi đấu.”

Lục Du cầm bịch sữa Vệ Cương, thản nhiên đáp: “Vâng ạ.”

Gần đến giờ tan học, hoàng hôn cũng dần buông xuống.

Trước cửa cung thiếu niên chỉ còn lác đác vài phụ huynh đứng đón con. Lục Du nghển cổ nhìn mãi vẫn không thấy bóng dáng Hoắc Mạc đâu.

Một ngày, hai ngày… suốt cả tuần Hoắc Mạc đều không xuất hiện.

Tên nhóc này tìm được chỗ dựa mới rồi à?

Lục Du bực bội đá cục đá dưới chân.

Chẳng lẽ lần trước cô hung dữ với Tiểu Miêu quá, làm tổn thương trái tim thiếu nam yếu đuối của cậu rồi? Nếu thật vậy thì Tiểu Miêu đúng là quá nhỏ nhen!

Hứa Lộ từ đầu hẻm chạy tới, dáng vẻ vẫn kiêu ngạo như thường ngày.

Cô vẫy tay gọi Lục Du từ xa: “Này, Lục Du.”

Tâm trạng bực bội của Lục Du lập tức tan biến: “Lấy được đĩa Sakura Thủ lĩnh thẻ bài chưa?”

Hứa Lộ thò tay vào túi áo khoác, lấy ra một hộp đĩa CD, nhướng đuôi mắt: “Đây này.”

Thời điểm ấy, đầu DVD vẫn còn là món đồ điện t.ử xa xỉ, chỉ có gia đình Lục Du mới đủ điều kiện mua nổi.

Vì vậy hai người phân công rất rõ ràng, một người phụ trách tìm phim, một người phụ trách địa điểm xem.

Lục Du cầm hộp đĩa lật qua lật lại xem, Hứa Lộ đảo mắt nhìn quanh: “Hoắc Mạc đâu rồi?”

“Cả tuần nay không thấy tới.” Lục Du hỏi: “Cậu ấy có đi học không?”

Hứa Lộ nhún vai: “Tớ không biết.”

Lục Du: “…”

“Hai người cãi nhau à?” Hứa Lộ đưa bao t.h.u.ố.c lên trước mặt trời, nheo mắt tìm điếu cuối cùng bên trong.

“Không biết.”

Hứa Lộ kéo tay Lục Du: “Du Du bé nhỏ à, cậu vẫn còn có tớ mà. Tớ sẽ không bỏ rơi cậu đâu.”

Lục Du rút tay về: “Ghê c.h.ế.t đi được.”

“Đồ bạc tình.” Hứa Lộ khoác tay cô, cười híp mắt: “Đi thôi, tập này là Sakura với Lee Syaoran…”

Cô còn chưa nói hết thì một đám con trai đạp xe từ trong cung thiếu niên lao ra.

Người dẫn đầu là một thiếu niên mặc áo thun trắng, vạt áo tung bay trong gió, mái tóc gọn gàng, gương mặt sáng sủa nổi bật dưới ánh đèn đường.

Lục Du và Hứa Lộ cầm đĩa CD đứng ngây người dưới cột đèn.

Khi cậu thiếu niên kia lướt ngang qua hai người, khóe môi bỗng cong lên.

“Tớ biết cậu ấy.” Hứa Lộ khép miệng lại: “Từ Đông lớp 1.”

“Từ Đông là ai?” Câu hỏi của Lục Du khiến Hứa Lộ có chút sững sờ.

“Chính là người đứng hạng nhất đó.”

Hạng nhất.

Từ bé Lục Du đã có thiện cảm đặc biệt với hai chữ này.

Hứa Lộ và Lục Du cũng giống phần lớn nữ sinh ở Giang Trung, ở cái tuổi còn non nớt ấy đều dễ rung động với những người nổi bật trong trường.

Mà Từ Đông vừa hay chính là kiểu nhân vật như vậy.

Lục Du bắt đầu học theo phim truyền hình, mua một đống giấy viết thư hoa hòe rồi vắt óc dùng vốn từ nghèo nàn của mình để viết thư bày tỏ sự ngưỡng mộ với Từ Đông.

Ngày thường Hứa Lộ rất gan dạ, nhưng nhắc tới chuyện nam nữ lại đỏ mặt không dám làm gì.

Lục Du ngẩng đầu: “Có gì mà sợ chứ?” Cô vuốt phẳng lá thư trong tay: “Hai ngày nữa cậu ấy đến lớp Olympic Toán, tớ sẽ chặn cậu ấy lại rồi nói tớ thích cậu ấy.”

“Hả?” Hứa Lộ vỗ nhẹ khuôn mặt đỏ bừng: “Tớ đi cùng cậu.”

Lục Du còn nghiêm túc lên kế hoạch: “Nếu thành công thì thứ ba, năm, bảy là của cậu. Thứ hai, tư, sáu là của tớ.”

“Chủ nhật cho cậu ấy nghỉ.”

Hứa Lộ nhìn Lục Du, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều.

Dù sao hai người cũng hẹn nhau thứ bảy sẽ đến lớp Olympic Toán tìm Từ Đông.

Có chuyện để mong chờ, khoảng thời gian tập luyện vất vả cũng trôi qua nhanh hơn nhiều.

Gần tới thứ bảy, huấn luyện viên có tiệc ở nhà nên cho cả nhóm nghỉ sớm.

Lục Du cầm ba tệ định đến quầy điện thoại gọi cho Hứa Lộ bàn chiến thuật lần nữa.

Vừa bước ra khỏi cổng, cô đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc đứng dưới tàng cây.

Là Hoắc Mạc.

Cậu gầy đi thấy rõ.

Lục Du nghĩ tới câu “Lãng t.ử quay đầu quý hơn vàng”, trong lòng cũng nguôi giận. Cô chạy tới trước mặt cậu, gọi một tiếng: “Hoắc Tiểu Miêu.”

Hoắc Mạc nhìn vào mắt cô, giây tiếp theo liền ôm lấy cô, cằm đặt lên hõm vai nhỏ.

Cậu cao hơn cô một chút, mùi bạc hà nhàn nhạt trên tóc thoảng vào mũi cô.

Lục Du nhất thời hô hấp khó khăn, đầu óc trống rỗng.

Hai tay cô không biết đặt đâu, đành giơ lên lúng túng.

“Tớ mệt quá.” Giọng cậu trầm thấp, mang theo vẻ mỏi mệt.

Lục Du nghiêng đầu nhìn Hoắc Mạc. Cả người cậu đều toát ra vẻ chán chường.

“Cậu… đi đâu vậy?”

“Bắc Kinh.” Hàng mi cậu rủ xuống, khẽ chớp hai cái.

Lúc này Lục Du mới nhận ra đường nét gương mặt Hoắc Mạc có đôi phần giống người nước ngoài trên TV.

“Đi Bắc Kinh du lịch à?”

Hoắc Mạc buông cô ra: “Đi thôi.”

Lục Du cũng không hỏi thêm nữa, lấy chìa khóa xe đạp trong túi ra.

Trên đường về, cô vừa đạp xe vừa kể cho cậu nghe đủ chuyện xảy ra trong tuần qua, nói nhiều nhất vẫn là chuyện muốn đưa thư tình cho Từ Đông.

Hoắc Mạc không đáp, chỉ lặng im ngồi sau nghe cô ríu rít mãi không ngừng.

Một lúc sau cậu mới chậm rãi nói: “Thứ bảy tớ cũng đi.”

“Cậu đi làm gì?”

Cậu nhảy xuống xe, ánh mắt tối đi: “Đi xem náo nhiệt.”

Xem náo nhiệt?!

Quả nhiên Hoắc Mạc nhìn xa trông rộng. Chuyện Lục Du tỏ tình với Từ Đông cuối cùng thật sự trở thành trò cười.

Thứ bảy hôm ấy mưa lớn kéo dài không dứt.

Hứa Lộ cầm chiếc ô đen cũ kỹ, gương mặt thanh tú không trang điểm.

Hôm nay cô còn đặc biệt mặc váy trắng, nhìn cực kỳ giống học sinh ngoan ngoãn.

Cùng mặc váy trắng, nhưng Hứa Lộ trông như nữ sinh ngoan hiền, còn Lục Du lại giống một nữ lưu manh vừa hoàn lương.

Đôi mắt hồ ly linh động, hàng mi cong nhẹ khép hờ, chỉ cần liếc qua cũng đủ khiến người khác rung động.

Hứa Lộ có chút ghen tị.

Lục Du thật sự được ông trời ưu ái quá nhiều.

Phía sau cô, Hoắc Mạc lười biếng tựa vào cửa, ánh mắt không hề che giấu mà dừng trên người cô.

Hứa Lộ vô tình nhìn sang cậu, lại bắt gặp ánh mắt Hoắc Mạc đang nhìn chiếc ô đen trong tay mình.

Cậu đột nhiên cong môi cười.

Hứa Lộ khẽ giật mình.

Đây thật sự là Hoắc Tiểu Miêu gầy yếu mà Lục Du hay nhắc tới sao?

“Này, Hứa Lộ.” Lục Du nhảy xuống bậc thềm.

Hứa Lộ hoàn hồn đã bị cô kéo mạnh lên cầu thang.

“Xem thư của tớ này.” Lục Du lắc phong thư trong tay, phía trên còn vẽ một trái tim đỏ nguệch ngoạc cực kỳ ngốc.

Tiếng chuông vang lên, Hoắc Mạc đứng thẳng người, tay đút túi bước vào cung thiếu niên. Lục Du và Hứa Lộ cũng vội vàng theo sau.

Đúng lúc lớp Olympic Toán của Từ Đông tan học, học sinh ùa ra như ong vỡ tổ.

Lục Du chỉ liếc mắt đã nhìn thấy Từ Đông cao gầy giữa đám đông.

Cô chen ngược dòng người, cuối cùng cũng giữ được cánh tay cậu ta.

“Từ Đông, đợi chút.”

Từ Đông dừng bước, lạnh nhạt nhìn cô.

“Cho cậu.” Lục Du nhét phong thư vào tay cậu ta.

Từ Đông không nhận.

Lục Du hơi sững người.

Một cậu bạn bên cạnh lên tiếng với Từ Đông: “Người đó là Lục Du, cậu nể mặt chút đi.”

Từ Đông nhếch môi: “Đây là cậu định tỏ tình với tôi à?”

Lục Du đứng thẳng lưng, đảo mắt: “Đúng vậy.”

Từ Đông nhìn cô rồi lại nhìn Hứa Lộ đứng phía sau.

Xung quanh chẳng biết từ lúc nào đã tụ tập đầy người xem náo nhiệt.

Từ Đông mở thư ra.

“Từ Đông thân mến, tớ và Hứa Lộ đã thích cậu rất lâu rồi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cậu ta đọc thành tiếng từng chữ một.

Mỗi câu đọc ra, xung quanh lại vang lên một tràng cười ầm ĩ.

Tiếng cười ấy giẫm nát lòng tự trọng của Lục Du, giống như từng bước đẩy cô xuống hồ băng lạnh lẽo.

Hứa Lộ kéo tay cô, mắt đã đỏ hoe.

“Từ Đông, cậu không thích thì thôi, đọc ra làm gì?” Lục Du tiến lên túm cổ áo cậu ta: “Cậu bị điên à?”

Cô giật lại lá thư, mặt đỏ bừng vì giận dữ.

Từ Đông vẫn lạnh nhạt như cũ: “Tại sao tôi phải để ý đến các cậu?”

Lời nói của cậu ta càng lúc càng sắc bén.

“Một đứa là con gái của gái điếm, một đứa là con ông chủ lớn nhưng ngu ngốc.”

Cậu ta liếc sang Hoắc Mạc đứng ở góc tường.

“Còn có một thằng suốt ngày chỉ biết ngủ.”

Đám người xung quanh lập tức hiểu ba người họ là ai, tiếng cười càng lớn hơn.

Từ Đông cũng bật cười.

“Lục Du, cậu nghĩ mình có tư cách thi đấu sao? Chẳng qua là nhờ ba cậu có tiền thôi.”

“Thích tôi? Hai người các cậu cũng xứng à?”

Lục Du buông lỏng tay, hô hấp càng lúc càng gấp gáp.

Từ Đông cúi đầu nhìn cô như nhìn một kẻ vô lý.

“Đồ ngu.”

Bạn bè cậu ta cũng cười hùa theo.

Ánh mắt mọi người đều chuyển sang Lục Du và Hứa Lộ.

Những kẻ hùa theo đám đông ấy chỉ bằng vài câu nói đã tùy tiện đ.á.n.h giá người khác.

Hứa Lộ đã quen với điều đó từ lâu.

Ngay từ khi sinh ra, cô đã luôn bị người khác nhìn bằng ánh mắt như thế.

Nhưng Lục Du thì khác.

Cô lớn lên trong sự yêu thương chiều chuộng của cha mẹ. Đây là lần đầu tiên lòng tự trọng của cô bị người mình từng thích giẫm đạp không thương tiếc.

Trong khoảnh khắc ấy, cô không biết phải làm sao, thậm chí không còn dũng khí phản bác.

“Từ Đông.”

Thiếu niên đứng ở góc tường lạnh lùng lên tiếng.

Từ Đông dừng bước, cười nhạt: “Sao?”

“Hạng nhất Giang Trung?”

Đôi môi tái nhợt của Hoắc Mạc khẽ động.

“Ừ.” Từ Đông quay người định đi.

“Cho nên cậu nghĩ mình có tư cách đứng trên cao phán xét người khác có xứng hay không?”

“Hạng nhất Giang Trung…”

Hoắc Mạc lặp lại một lần nữa, ánh mắt nhìn thẳng vào Từ Đông.

“Sau này sẽ không còn là cậu nữa.”

Từ Đông vẫn kiêu ngạo như cũ: “Không phải tôi thì còn ai?”

Hoắc Mạc chậm rãi đáp: “Là tôi.”

Từ Đông khựng lại.

Ngược lại, bạn học bên cạnh cậu ta bật cười mỉa mai: “Chỉ bằng cậu?”

Hoắc Mạc dựa lưng vào tường, lười nhác đáp: “Ừ.”

Cậu bạn kia còn định nói tiếp nhưng bị Từ Đông ngăn lại.

Từ Đông nhìn thẳng Hoắc Mạc.

Đôi mắt lạnh lẽo đối diện với đôi mắt mơ màng buồn ngủ.

Từ Đông rất giỏi nhìn thấu lòng người.

Ít nhất lúc này, cậu ta biết Hoắc Mạc không hề nói đùa.

Một lát sau, Từ Đông hỏi: “Nếu cậu không lấy được hạng nhất thì sao?”

Đám học sinh đứng xem đều tò mò nhìn Hoắc Mạc.

Lục Du lúc này mới hoàn hồn, vội chen qua đám đông đứng chắn trước mặt Hoắc Mạc.

Hiển nhiên cô không tin cậu có thể giành hạng nhất.

Khoảng cách giữa Từ Đông và Hoắc Mạc quá xa.

Một người đứng đầu lớp 1, một người xếp thứ 73 lớp 10.

Khoảng cách ấy xa đến mức không thể tưởng tượng nổi.

“Được rồi Hoắc Mạc, đừng đ.á.n.h cược với loại người này.” Lục Du nắm c.h.ặ.t cổ tay cậu, lòng bàn tay lạnh buốt.

Hoắc Mạc không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn nghiêng gương mặt cô.

Tâm tư cô rất đơn giản, mọi cảm xúc đều hiện rõ trên mặt.

Lúc này trong mắt cô là sự tức giận cùng lo lắng.

“Nếu cậu không lấy được hạng nhất thì sao?”

Hoắc Mạc nhìn lại Từ Đông, hỏi ngược.

Từ Đông im lặng.

“Quỳ xuống xin lỗi?”

Giọng Hoắc Mạc dịu dàng đến lạ.

Từ Đông sững lại.

Hoắc Mạc chớp mắt: “Hình như hơi quá đáng.”

Rồi cậu tiếp tục: “Vậy thì cúi đầu xin lỗi Lục Du và Hứa Lộ đi.”

Lục Du ở bên cạnh ra sức nháy mắt với Hoắc Mạc, muốn cậu đừng tiếp tục đ.á.n.h cược nữa.

Nhưng Hoắc Mạc chỉ ngáp một cái, giả vờ như không thấy.

“Được.” Trên mặt Từ Đông cuối cùng cũng xuất hiện cảm xúc: “Đến lúc thua rồi thì đừng khóc lóc tìm hai cô em này than thở.”

Lục Du giơ nắm đ.ấ.m về phía cậu ta.

Từ Đông khinh khỉnh liếc cô một cái.

Cứ như vậy, mối tình đầu của bạn học Lục Du kết thúc đầy lãng xẹt.

Sau đó, ba người ngồi xổm dưới gốc cây cổ thụ chia nhau ăn một ly kem ba màu.

Họ nhìn nhau vài giây, rồi đồng loạt dùng muỗng gỗ cắm vào phần vị socola.

Hoắc Mạc rút muỗng ra trước, yên lặng ăn phần vị ô mai khó ăn nhất.

Hứa Lộ cảm thán: “Hoắc Tiểu Miêu, lúc nãy cậu ngầu thật đó. Tớ thấy Từ Đông cũng bị cậu dọa rồi.”

Hoắc Mạc chăm chú ăn kem: “Tớ chỉ nói bừa thôi.”

“Nếu cậu không lấy được hạng nhất thì sao?” Lục Du vẫn rất lo.

Nếu thua chẳng phải sẽ bị Từ Đông cười nhạo t.h.ả.m hơn sao?

Hứa Lộ còn tưởng Hoắc Mạc sẽ nói ra câu gì cực kỳ khí phách.

Ai ngờ cậu chỉ yếu ớt đáp: “Vậy thì… mất mặt thôi.”

Trên đường về nhà, Hoắc Mạc đi bên trái Lục Du.

Suốt dọc đường, Lục Du đều không nói gì.

Đến lúc chia tay, cô mới ngẩng đầu hỏi: “Hoắc Tiểu Miêu, cậu thấy tớ có nên tham gia thi đấu không?”

Hoắc Mạc đứng ở ngã tư.

Tiếng chuông xe đạp leng keng cùng tiếng người đi đường cãi vã át mất giọng cậu.

Lục Du chỉ nhìn thấy khẩu hình miệng cậu hình như đang nói: “Đi đi.”

Trong lòng cô bỗng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Giống như chỉ cần nghe câu ấy của Hoắc Mạc, mọi cảm giác khó chịu đều tan biến hết.

Cô cười vẫy tay với cậu: “Mai gặp lại.”

Hoắc Mạc đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Lục Du đạp xe khuất dần cuối con hẻm.

Đợi đến khi cô hoàn toàn biến mất, cậu mới xoay người, khẽ cong môi cười.

Đêm hôm đó, Lục Du mơ một giấc mơ rất dài.

Trong mơ có hai con quái vật chín đầu chín tay kéo hai cánh tay cô sang hai bên.

Cô bị giằng xé ở giữa, đau đến không thở nổi.

Sáng hôm sau, cả người Lục Du lăn thẳng từ trên giường xuống đất.

Cái cổ lệch khỏi gối, phát ra tiếng “bịch”.

Mẹ Lục đẩy cửa bước vào, nhìn cô chật vật bò dậy ôm cổ kêu khóc, không nhịn được bật cười.

Đúng là mẹ ruột!

“Đây, súp Hồ cay với bánh quẩy.” Mẹ Lục nhịn cười đặt bữa sáng lên bàn.

Lục Du đau khổ lê bước đến bên cửa sổ, hé mở để hít chút không khí.

Trong cuốn Tạp chí văn học cô thường đọc có viết, sáng ngủ dậy mà tay chân đau nhức thì hơn nửa là do đêm bị bóng đè.

Hiện tại cô hoàn toàn tin mình đã gặp ma.

Nếu không thì mới sáng sớm làm sao cô có thể nhìn thấy Hoắc Mạc được?

Cô lập tức kéo rèm lại, dụi mắt.

Rồi lại mở ra lần nữa để xác nhận.

Hình như… thật sự là cậu.

Dưới lầu, Hoắc Mạc đứng dưới gốc cây khô, ngẩng đầu nhìn lên phòng cô.

Không khí buổi sớm lạnh buốt.

Lục Du chỉ mở hé cửa sổ một chút đã thấy rét run.

Vậy mà Hoắc Mạc chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng.

Cậu gầy đến mức trơ cả xương, giống như chỉ cần một cơn gió mạnh là có thể thổi bay.

Khoảng cách xa như vậy, hai người chỉ lặng lẽ nhìn nhau, không ai lên tiếng.

Đến lúc Lục Du định chào cậu thì dưới lầu đã không còn ai nữa.

Cô cảm thấy đây hẳn chỉ là một giấc mơ khác.

Một giấc mơ kỳ lạ nhưng lại vô cùng ấm áp.