Lục Du lùi ra xa Hứa Lộ, ánh mắt đảo lung tung.
“Sao… sao có thể chứ?”
Hứa Lộ nheo mắt, áp sát lại gần cô như đang tra hỏi phạm nhân.
“Du Du, cậu chột dạ cái gì vậy?”
Lục Du ấp úng, giọng nhỏ đi rất nhiều.
“Không có chuyện đó đâu.”
hằng nguyễn
Cô tiện tay rút đại một cuốn sách trên kệ rồi ôm chạy ra quầy tính tiền.
Bà chủ tiệm sách đang cúi đầu đan len, không buồn ngẩng lên, chỉ thuận miệng nói:
“Năm hào.”
Lục Du lục lọi trong túi, rút ra mấy tờ tiền lẻ.
“Hai cuốn tính chung luôn ạ.”
Hứa Lộ vẫn không chịu buông tha, bám sát bên cạnh cô, ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Không phải là Hoắc Tiểu Miêu đó chứ?”
Lục Du suýt nữa bị sặc nước miếng.
“… Làm sao có thể.”
Toàn bộ kết quả thi cuối kỳ của khối sơ nhất được dán ở cửa nhà ăn tầng một.
Sáng sớm trường vừa mở cửa, một đám học sinh đã chen chúc chạy tới xem bảng xếp hạng.
Từ trước đến nay Lục Du chưa bao giờ hứng thú với thứ này.
Dù sao thành tích của cô cũng ổn định đến đáng sợ, luôn luôn nằm ở khu vực từ dưới đếm lên.
Nhưng lần này lúc đi ngang qua nhà ăn, cô lại vô thức dừng chân.
Bên trong đông nghịt người, tiếng bàn tán xì xào vang lên không ngớt.
Lục Du nhón chân nửa ngày cũng không nhìn thấy bảng điểm.
Thật là.
Rốt cuộc cô đang mong chờ cái gì chứ?
Cô xoay người định đi thì đúng lúc nghe thấy một tiếng hét từ phía cửa:
“Mẹ nó, hạng nhất khối là học sinh lớp 10!”
Lục Du sững lại.
Một giây sau cô lập tức chen ngược vào đám người.
Cuối cùng cũng nhìn thấy hàng đầu tiên trên bảng xếp hạng.
Tên đứng đầu.
Hoắc Mạc.
Trong nháy mắt, trái tim cô giống như bị ai đó đập mạnh một cái.
Một cảm giác kỳ lạ lan dọc khắp người, chậm rãi quấn lấy trái tim cô.
Phía sau vang lên tiếng ai đó đầy nghi ngờ:
“Không phải chứ? Hoắc Mạc gian lận à?”
Lục Du lập tức quay đầu, giơ nắm đ.ấ.m lên.
“Cậu mới gian lận!”
Mấy học sinh xung quanh lập tức im thin thít.
Dù sao “thế lực ác bá” Lục Du cũng nổi tiếng toàn trường.
Một học sinh đội sổ lớp 10 bỗng nhiên nhảy lên đứng nhất khối, chuyện này đúng là quá mức ly kỳ.
Tin tức truyền đi cực nhanh.
Chưa tới buổi trưa đã lọt vào tai Từ Đông.
Lúc ấy Từ Đông đang ngồi trong nhà ăn ăn cơm nếp cuộn.
Nghe xong, cái cuộn cơm trên tay cậu ta rơi luôn xuống bàn.
Trong đầu cậu ta bỗng hiện lên đôi mắt lười biếng của Hoắc Mạc hôm ở cung thiếu niên.
Một cảm giác bất an không rõ nguyên do chậm rãi dâng lên.
“Hoắc Mạc trộm đề thi sao?”
Đó gần như là phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người.
Từ Đông há miệng, bỗng thấy miếng cơm còn lại trong miệng khó mà nuốt nổi.
Buổi chiều, Hoắc Mạc bị thầy Tần gọi xuống văn phòng “uống trà”.
Lục Du thì hoàn toàn tin rằng Hoắc Mạc vì muốn chống lưng cho cô với Hứa Lộ nên mới bí quá hóa liều.
Vì vậy cô lén bỏ buổi huấn luyện, lảng vảng ngoài cửa văn phòng suốt cả buổi chiều.
Mãi đến gần giờ tan học.
Ánh hoàng hôn phủ xuống dãy hành lang cũ kỹ, phản chiếu lên lan can inox thành từng vệt sáng vàng nhạt.
Lục Du đứng ngoài hành lang, hết đếm người dưới sân thể d.ụ.c từ một đến một trăm rồi lại đếm ngược từ một trăm về một.
“Két.”
Cửa văn phòng cuối cùng cũng mở ra.
Hoắc Mạc bước ra ngoài.
Phía sau, thầy Tần đẩy kính nói vọng theo:
“Em suy nghĩ kỹ rồi trả lời thầy.”
Ngay giây tiếp theo, một khuôn mặt nhỏ nhắn bất ngờ áp sát tới trước mặt Hoắc Mạc.
Hoắc Mạc bị ép lùi mấy bước, lưng chạm vào tường.
Lục Du chống một tay lên vách, chặn ngang trước mặt cậu.
Cô nghiêng đầu, nhìn chằm chằm biểu cảm của Hoắc Mạc.
Hoắc Mạc vẫn là bộ dáng lười biếng chưa tỉnh ngủ, dựa người vào tường nhìn cô.
“Tiểu Miêu.”
Lục Du nhỏ giọng hỏi:
“Người thành thật sẽ được khoan hồng đúng không?”
Hoắc Mạc bật cười.
Khóe môi cong lên rất nhẹ.
“Ừ, được khoan hồng.”
Lục Du mở to mắt.
“Cái gì? Cậu thật sự gian lận hả?”
Hoắc Mạc cúi người chui qua khuỷu tay cô.
“Không có.”
“Vậy cậu nói khoan hồng cái gì?”
Lục Du ôm cặp sách lập tức đuổi theo.
Hoắc Mạc dừng lại trên đầu cầu thang, quay đầu nhìn cô.
“Tớ thừa nhận.”
“Thừa nhận cái gì?”
“Tớ vốn dĩ là hạng nhất.”
Lục Du đứng ngây ra tại chỗ.
Hoắc Mạc thuận tay vò rối mái tóc ngắn của cô rồi nhảy xuống mấy bậc thang.
Lục Du sờ đầu mình, vài giây sau mới phản ứng lại, tiếp tục đuổi theo.
“Này! Hoắc Tiểu Miêu!”
Cô chạy tới bên cạnh cậu, giơ một ngón tay lên lắc lắc.
“Miêu Miêu Miêu.”
Hoắc Mạc nghiêng đầu nhìn cô, bất lực thở dài.
“Tự cậu nghĩ đi.”
Cậu đỡ xe đạp của Lục Du đi xuống dốc.
Phía sau lập tức vang lên tiếng hét đầy tức giận của cô:
“Hoắc Mạc! Cậu đúng là đồ gà con!”
Điều kỳ lạ là sau kỳ thi cuối kỳ, trường học phân lớp lại nhưng Hoắc Mạc vẫn ở nguyên lớp 10.
Lục Du tò mò hỏi nguyên nhân.
Hoắc Mạc chỉ hờ hững đáp:
“Mấy lần trước điểm thấp quá, cộng tổng lại vẫn từ dưới đếm lên.”
Lúc này Lục Du mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô móc trong túi ra một đống thịt Đường Tăng nhét vào tay cậu.
“Cho cậu này.”
Hoắc Mạc xé một gói bỏ vào miệng, nhàn nhạt nói:
“Chiều nay Từ Đông sẽ tới xin lỗi.”
Nếu không nhắc lại, Lục Du thật sự đã quên béng chuyện này.
Không ngờ Từ Đông lại thật sự dám chơi dám chịu.
Chiều hôm đó sau giờ tan học, lớp học chỉ còn vài học sinh trực nhật.
Hứa Lộ đang ngồi tô son loạn xạ trước gương nhỏ.
Hoắc Mạc vẫn như thường lệ, nằm bò trên bàn ngủ đến trời đất tối tăm.
Đúng lúc ấy, Từ Đông bước vào.
Không khí trong lớp lập tức yên tĩnh hẳn.
Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn sang cậu ta.
Từ Đông đi thẳng tới trước mặt Lục Du.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Gương mặt lạnh tanh, không có biểu cảm.
Cậu ta khom người xuống rất qua loa.
“Xin… lỗi.”
Giọng điệu cứng ngắc như đang cãi nhau hơn là xin lỗi.
Hứa Lộ lập tức đập mạnh hộp phấn xuống bàn.
“Ê, thái độ gì vậy?”
Từ Đông mím môi, ngẩng đầu nhìn Lục Du.
Hiếm khi thấy cô yên lặng như vậy.
Ánh mắt cô chỉ chăm chăm nhìn cậu ta.
Từ Đông vô thức tránh né ánh mắt ấy.
Ngay lúc cậu ta định đứng thẳng dậy, phía sau đột nhiên có người đè mạnh cổ cậu xuống.
Lưng Từ Đông bị ép cong gần chín mươi độ.
“Cậu làm gì vậy?!”
Cậu ta tức giận quay đầu.
Sau đó đối diện với khuôn mặt thanh tú của Hoắc Mạc ở khoảng cách cực gần.
Tim Từ Đông đột nhiên đập mạnh.
Hô hấp cũng trở nên hỗn loạn.
Hoắc Mạc giữ cổ cậu ta, giọng rất nhẹ.
“Đã cúi đầu thì phải cúi như thế này.”
“Đúng không?”
Giọng điệu của cậu nhẹ tênh như đang kể một bí mật.
“Bạn học Từ.”
Hoắc Mạc thấp giọng.
“Cậu phải chịu trách nhiệm với lời nói của mình.”
“Lục Du vốn dĩ có tư cách tham gia giải đấu tỉnh.”
“Cho nên.”
“Phiền cậu nói lại lần nữa.”
Lục Du đứng bên cạnh nhìn hai người gần sát nhau, hoàn toàn không hiểu bọn họ đang nói gì.
Trong đầu cô thậm chí còn hiện lên cảnh lãnh đạo quốc gia bắt tay trên bản tin thời sự.
Đúng lúc suy nghĩ bay xa thì một tiếng hét đột ngột kéo cô về hiện thực.
“THẬT XIN LỖI!”
Từ Đông cúi gập người chín mươi độ, gào lên đầy bi tráng.
Nước miếng suýt nữa phun đầy mặt Lục Du.
May mà cô phản ứng nhanh, lập tức lùi ra sau.
Cô ngậm que kẹo mạch nha, vươn tay vò tóc Từ Đông thành ổ gà.
“Được rồi.”
“Tha cho cậu đó.”
Cuối cùng kỳ thi cũng kết thúc.
Lục Du chính thức bước vào kỳ nghỉ đông rực rỡ nhất đời mình.
Cô đã lên kế hoạch đi chơi từ lâu, thậm chí còn tính cả chuyện leo lên chùa Thừa Ân bái Bồ Tát.
Đáng tiếc bạn bè của cô ai cũng bận.
Hứa Lộ bị ba đưa về quê.
Cửa hàng tạp hóa nhà cô đóng cửa.
Mẹ Hứa Lộ phải ngồi tù.
Mãi tới lúc đó Lục Du mới biết từ miệng ba mình rằng mẹ Hứa Lộ nghiện ma túy.
Khung cảnh trận cãi vã hôm mưa năm ấy lại hiện lên trong đầu cô.
Cả kỳ nghỉ đông, cô không gặp lại Hứa Lộ nữa.
Ngay cả “chân ch.ó trung thành” Hoắc Mạc cũng nói với cô rằng nghỉ đông sẽ rời khỏi đây.
Ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ, hai người vẫn cùng nhau đi bộ về nhà.
Hoắc Mạc đeo balo vải, chậm rãi bước phía sau.
Lục Du đi trước được một đoạn lại quay đầu thúc giục:
“Hoắc Tiểu Miêu, đi nhanh lên.”
Hoắc Mạc vẫn chậm rì rì đi phía sau, hoàn toàn không định tăng tốc.
Lục Du quay lại hỏi:
“Sao vậy?”
Hoắc Mạc đút tay vào túi áo, gió mùa đông thổi tung vạt áo cậu.
Cậu nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh mắt sạch sẽ đến lạ.
“Tớ muốn đi chậm một chút.”
Lục Du ngơ ngác nhìn cậu.
Hoắc Mạc lại nói:
“Sau này sẽ rất lâu mới gặp lại.”
“A…”
Giọng cô lập tức nhỏ xuống.
“Bao lâu?”
“Nửa năm.”
“Nửa năm?”
Lục Du hoàn toàn không có khái niệm về khoảng thời gian ấy.
“Khoảng một trăm tám mươi ngày.”
Hoắc Mạc bổ sung.
Lục Du lập tức bắt đầu bẻ ngón tay tính toán.
“Tháng Giêng lớn, tháng Hai bằng…”
Hoắc Mạc đứng đó yên lặng nhìn cô tính đến choáng đầu.
Cuối cùng Lục Du bỏ cuộc.
“Cậu đi làm gì?”
“Huấn luyện với thi đấu.”
“Thi đấu lâu vậy luôn sao?”
“Ừ.”
Hoắc Mạc khẽ cười.
Lục Du lập tức hỏi:
“Cậu cười cái gì?”
Hoắc Mạc không trả lời.
Cậu tiến lên một bước rồi đột nhiên ôm lấy cô.
Lục Du hoảng hốt dang cả tay lẫn chân thành hình chữ “Đại”, cố gắng giữ khoảng cách với cậu.
Nhưng Hoắc Mạc lại ôm rất c.h.ặ.t.
Cô hết cách, cuối cùng chỉ đành đứng yên cho cậu ôm.
Dần dần, cô ngửi thấy mùi bạc hà nhàn nhạt quen thuộc.
Lục Du ngẩng đầu nhìn cậu.
Không biết từ lúc nào Hoắc Mạc đã cao hơn rất nhiều.
Khuôn mặt vẫn trắng trẻo, hốc mắt sâu, hàng mi dài dưới ánh đèn đường vàng nhạt.
Trong khoảnh khắc ấy, tim cô bỗng đập nhanh hơn.
Cô đang định quay mặt đi thì Hoắc Mạc đột nhiên mở mắt nhìn cô.
“Còn tận một trăm tám mươi ngày.”
Khóe môi cậu cong lên.
“Cho nên chúc Du Du trước vậy.”
“Năm mới vui vẻ.”
“Nguyên tiêu vui vẻ.”
“Lễ lao động vui vẻ.”
“Được rồi được rồi.”
Lục Du vội ngắt lời.
Hoắc Mạc vẫn tiếp tục:
“Còn có lễ tình nhân vui vẻ.”
Người nào đó vẫn còn ngơ ngác.
“Hả?”
Hoắc Mạc đã buông cô ra.
“Tạm biệt.”
“Hẹn gặp lại.”
Nói xong, cậu nhanh ch.óng biến mất nơi đầu ngõ.
Lục Du đứng tại chỗ rất lâu.
Mãi mà nhịp tim c.h.ế.t tiệt kia vẫn không chịu bình tĩnh lại.