Mẹ Lục vừa dứt lời thì Lục Du lập tức ngẩng đầu.
“Con không cần đâu.”
“Không cần cái gì mà không cần.” Mẹ Lục gắp một miếng cá bỏ vào chén cô: “Con đi xa như vậy, mẹ không yên tâm.”
Lục Du nhỏ giọng lẩm bẩm: “Con cũng đâu phải con nít.”
Ba Lục ngồi bên cạnh uống một ngụm rượu, chậm rãi nói: “Trong mắt ba mẹ, con có tám mươi tuổi thì vẫn là con nít.”
Lục Du bị chặn họng, cúi đầu chọc chọc chén cơm.
Hoắc Mạc ngồi đối diện yên lặng ăn cơm, khóe môi hơi cong lên.
Lục Du vừa nhìn thấy biểu cảm kia của cậu liền biết ngay tên Hoắc Tiểu Miêu này đang cười nhạo mình.
Cô lén đá cậu một cái dưới gầm bàn.
Hoắc Mạc bị đá cũng không tránh, chỉ ngước mắt nhìn cô.
Ánh đèn trong phòng ăn vàng nhạt, đôi mắt cậu mang theo ý cười nhàn nhạt, giống như đang nói “cậu xong đời rồi”.
Lục Du lập tức quay đầu đi chỗ khác.
Ăn cơm xong, mẹ Lục kéo Hoắc Mạc ngồi trên sofa hỏi han đủ chuyện.
“Ở Bắc Kinh có quen không?”
“Dạ quen.”
“Ăn uống thế nào?”
“Cũng được ạ.”
“Thi đấu có mệt lắm không?”
“Một chút thôi ạ.”
Hoắc Mạc từ đầu đến cuối đều cực kỳ kiên nhẫn, khác hẳn dáng vẻ lười biếng ngày thường ở trường học.
Lục Du ôm gối nằm bò trên sofa nhìn cậu.
Cô càng nhìn càng cảm thấy kỳ quái.
Hoắc Tiểu Miêu rõ ràng nhỏ tuổi hơn ba mẹ cô rất nhiều, vậy mà lúc nói chuyện với người lớn lại có cảm giác trưởng thành hơn cô không biết bao nhiêu lần.
Mẹ Lục càng nhìn Hoắc Mạc càng thích.
Đứa nhỏ này lớn lên đẹp trai, thành tích tốt, còn lễ phép hiểu chuyện.
Không giống con gái nhà mình.
Ngoại trừ chạy nhanh thì cái gì cũng không biết.
“Du Du.” Mẹ Lục đột nhiên gọi cô.
hằng nguyễn
“Hả?”
“Con nhìn người ta học hỏi một chút.”
Lục Du ôm gối phản bác: “Con cũng rất ưu tú mà.”
Mẹ Lục cười lạnh: “Ừ, môn toán thi được ba mươi mấy điểm, đúng là ưu tú.”
Hoắc Mạc cúi đầu ho nhẹ một tiếng.
Lục Du lập tức trợn mắt nhìn cậu.
“Hoắc Tiểu Miêu, cậu cười cái gì?”
“Tớ đâu có.”
“Cậu rõ ràng đang cười.”
“Không có.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Có.”
“Không có.”
Hai người cứ thế cãi qua cãi lại như học sinh tiểu học.
Mẹ Lục lắc đầu thở dài: “Ồn c.h.ế.t được.”
Tối hôm đó, trước khi về nhà, Hoắc Mạc đứng ở cửa thay giày.
Lục Du tiễn cậu ra ngoài.
Gió đêm đầu xuân vẫn còn lạnh.
Hai người đứng dưới đèn đường cạnh cổng tiểu khu.
Lục Du đá đá hòn sỏi dưới chân, hỏi nhỏ: “Lần này cậu về rồi còn đi nữa không?”
Hoắc Mạc kéo khóa áo lên một chút: “Đi.”
“Còn đi?” Lục Du lập tức ngẩng đầu: “Lại bao lâu?”
“Một tháng.”
“Lâu vậy sao?”
“Ừ.”
Lục Du bĩu môi, trong lòng bỗng dưng thấy không vui.
Rõ ràng trước kia lúc Hoắc Mạc chưa xuất hiện, cô vẫn sống rất bình thường.
Vậy mà bây giờ cậu mới vừa quay về không bao lâu, vừa nghe nói cậu sắp đi tiếp, trong lòng cô liền trống rỗng.
Hoắc Mạc nhìn vẻ mặt cô, thấp giọng hỏi: “Du Du.”
“Hửm?”
“Nếu tớ không quay lại nữa thì sao?”
Lục Du gần như không cần suy nghĩ liền nói ngay: “Không thể nào.”
“Tại sao?”
“Bởi vì…” Cô nghẹn một chút, mạnh miệng nói: “Bởi vì cậu là chân ch.ó của tớ mà.”
Hoắc Mạc bật cười.
Tiếng cười của cậu rất nhẹ, bị gió đêm thổi tan đi một nửa.
“Ừ.” Cậu nhìn cô: “Tớ là chân ch.ó của cậu.”
Không biết tại sao, sau khi nghe thấy câu đó, tai Lục Du lại nóng lên.
Cô quay mặt đi chỗ khác.
“Thôi cậu mau về đi.”
“Được.”
Hoắc Mạc đi được vài bước lại quay đầu.
Lục Du vẫn còn đứng dưới đèn nhìn theo cậu.
Ánh đèn vàng rơi trên mái tóc ngắn của cô, gương mặt nhỏ trắng nõn bị gió thổi đến đỏ ửng.
Hoắc Mạc nhìn cô rất lâu.
Lục Du bị nhìn đến khó hiểu: “Cậu nhìn cái gì?”
Hoắc Mạc cong môi.
“Không có gì.”
Chỉ là đột nhiên cảm thấy, hình như mình bắt đầu không nỡ rời xa cô nữa rồi.