Mùa Hè Có Chàng Trúc Mã Của Em

Chương 8



 

Một giờ sau, Lục Du mới bị tiếng đồng hồ báo thức đ.á.n.h thức.

Cô mơ mơ màng màng mò mẫm chiếc đồng hồ bên cạnh giường, vừa mở mắt ra nhìn thời gian thì cả người lập tức bật dậy.

“C.h.ế.t rồi!”

Cô nhảy khỏi giường, dép cũng mang ngược.

Trong phòng trống không, giường bên cạnh đã được dọn gọn gàng từ lâu.

“Trương Kỳ?”

Không ai trả lời.

Lục Du luống cuống thay quần áo thi đấu, đầu tóc còn chưa kịp buộc đã xách balo chạy ra ngoài.

Hành lang khách sạn yên tĩnh lạnh lẽo.

Trong lòng cô bỗng nhiên xuất hiện một dự cảm rất xấu.

Đợi đến khi cô chạy tới sân vận động, trận thi đấu vòng loại nữ đã bắt đầu được hơn nửa tiếng.

Tiếng s.ú.n.g vang lên liên tiếp trên đường băng.

Các vận động viên từng người lao qua rào chắn.

Huấn luyện viên của thành phố đứng ở khu nghỉ ngơi nhìn thấy Lục Du chạy tới thì sắc mặt lập tức thay đổi.

“Lục Du!”

Lục Du chống đầu gối thở hổn hển: “Xin lỗi huấn luyện viên, con ngủ quên…”

“Ngủ quên?” Huấn luyện viên tức đến bật cười: “Con có biết vừa rồi trọng tài tìm con bao lâu không?”

Lục Du cúi đầu không dám lên tiếng.

“Con bỏ lỡ thi đấu rồi.”

Ầm một tiếng.

Đầu óc Lục Du trống rỗng.

Cô đứng tại chỗ, ngay cả tiếng gió bên tai cũng không nghe rõ nữa.

Bỏ lỡ rồi?

Cơ hội vào đội tuyển tỉnh cứ như vậy… mất rồi?

Huấn luyện viên thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch thì cuối cùng vẫn mềm lòng.

Ông thở dài một tiếng.

“Con đi tìm trọng tài xem còn cách nào không.”

Lục Du lúc này mới lấy lại tinh thần, quay đầu chạy về phía khu trọng tài.

Nhưng đáp án vẫn giống hệt.

Danh sách thi đấu đã khóa.

Không thể bổ sung.

Cô đứng giữa sân vận động đông nghịt người, lần đầu tiên cảm thấy cả người lạnh toát như rơi xuống nước đá.

Rõ ràng cô đã cố gắng lâu như vậy.

Rõ ràng cô đã chuẩn bị suốt một trăm ngày.

Rõ ràng chỉ còn một bước nữa thôi.

Cô c.ắ.n môi thật mạnh, hốc mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố nhịn không khóc.

Đúng lúc ấy, phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Du Du.”

Lục Du quay đầu.

Hoắc Mạc đang đứng dưới khán đài.

Cậu mặc áo sơ mi trắng đơn giản, trên vai còn đeo balo, hình như vừa mới chạy tới nên hơi thở có chút gấp gáp.

Nhìn thấy Hoắc Mạc, cảm xúc mà Lục Du cố gắng kìm nén suốt cả buổi sáng lập tức vỡ òa.

hằng nguyễn

Cô chạy tới trước mặt cậu.

“Hoắc Tiểu Miêu…”

Vừa mở miệng, giọng cô đã nghẹn lại.

Hoắc Mạc nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, thấp giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Lục Du cúi đầu, nước mắt rơi xuống đôi giày thể thao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Tớ… tớ ngủ quên.”

“Ừ.”

“Tớ bỏ lỡ thi đấu rồi.”

Hoắc Mạc yên lặng vài giây.

Sau đó cậu giơ tay xoa đầu cô.

“Không sao.”

“Có sao đó!” Lục Du bật khóc: “Tớ luyện tập lâu như vậy… đây là cơ hội vào đội tuyển tỉnh…”

Cô càng nói càng nghẹn.

“Hoắc Mạc, tớ vô dụng quá.”

Hoắc Mạc nhìn cô rất lâu.

Giữa sân vận động ồn ào, cậu lại cực kỳ bình tĩnh.

“Tớ hỏi cậu một chuyện.”

Lục Du lau nước mắt: “Hả?”

“Nếu một trận cờ thua rồi.” Cậu nhẹ giọng hỏi: “Có nghĩa là cả đời đều thua sao?”

Lục Du lắc đầu.

“Vậy một lần thi đấu bỏ lỡ.” Cậu cúi xuống nhìn cô: “Có nghĩa là cậu sẽ mãi mãi không chạy nữa sao?”

Lục Du nghẹn lại.

Hoắc Mạc lấy khăn giấy từ trong túi áo đưa cho cô.

“Du Du.”

“Ừm…”

“Cậu thích chạy bộ sao?”

Lục Du gật đầu.

“Vậy thì tiếp tục chạy.”

Giọng nói của cậu rất nhẹ.

“Chỉ cần cậu vẫn còn muốn chạy, đường đua sẽ luôn ở phía trước.”

Lục Du cầm khăn giấy đứng ngẩn người.

Một lúc lâu sau, cô mới khịt mũi.

“Nhưng mà… tớ vẫn rất buồn.”

“Ừ.” Hoắc Mạc gật đầu: “Nếu là tớ thì tớ cũng buồn.”

“Vậy làm sao bây giờ?”

Hoắc Mạc nhìn bảng lịch thi đấu cách đó không xa, chậm rãi nói:

“Đi ăn cơm trước đã.”

Lục Du sửng sốt.

“Con người lúc đói sẽ càng dễ khóc.”

“…”

Cô đang buồn muốn c.h.ế.t mà tên này còn nghĩ đến ăn cơm.

Nhưng kỳ lạ là sau khi nghe cậu nói như vậy, cảm giác nghẹn trong lòng cô lại nhẹ đi một chút.

Hoắc Mạc đưa tay về phía cô.

“Đi thôi.”

Lục Du cúi đầu nhìn bàn tay kia.

Ngón tay cậu rất dài, khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay hơi lạnh.

Cô do dự vài giây rồi vẫn đặt tay mình lên tay cậu.

Hoắc Mạc kéo cô đi ra ngoài sân vận động.

Ánh nắng buổi sáng rơi trên bóng lưng hai người.

Một trước một sau.

Lục Du đi theo phía sau Hoắc Mạc, đột nhiên cảm thấy hình như chỉ cần người này còn ở bên cạnh mình thì chuyện tồi tệ đến đâu cũng không đáng sợ như vậy nữa.