Mùa Xuân Không Quay Lại

Chương 3



Hoàng hậu nương nương vừa đối đãi ta, vừa dịu dàng múc cho nhị hoàng tử một bát canh:

“Lớn như vậy rồi, còn ghen với ca ca ngươi?”

Nhị hoàng tử nâng bát canh, một hơi uống cạn:

“Dù lớn thế nào, cũng là hài tử do mẫu hậu một tay nuôi lớn. Tranh sủng, làm nũng trước mặt mẫu hậu, chẳng có gì đáng xấu hổ.”

Hoàng hậu nương nương dịu dàng chạm ngón tay vào trán nhị hoàng tử:

“Ngươi nha, mau đi học đi. Trễ nữa, thái phó sẽ đánh vào lòng bàn tay ngươi đấy.”

Dõi mắt nhìn bóng lưng nhị hoàng tử rời đi vội vã, khóe môi hoàng hậu nương nương khẽ rủ xuống:

“Ngươi tới là muốn bản cung làm chủ cho ngươi?”

Ta vội quỳ xuống:

“Chuyện gì cũng không qua được mắt nương nương. Thái tử điện hạ đổi người thành hôn, thần nữ trong lòng ấm ức, nhưng thần nữ không phải hạng người không biết điều.”

Hoàng hậu nương nương trầm giọng, ánh mắt rơi thẳng lên mặt ta:

“Vậy ngươi vào cung, là vì chuyện gì?”

Ta cúi lạy sát đất:

“Thần nữ có việc hệ trọng, suy đi nghĩ lại vẫn thấy nên thẳng thắn bẩm báo với hoàng hậu nương nương.”

Hoàng hậu nương nương khẽ nhíu mày thanh tú:

“Ngươi từ nơi nhỏ bé như Triệu Châu tới, có thể có chuyện gì hệ trọng đến vậy?”

Ta đảo mắt nhìn đám cung nhân xung quanh, cắn môi không nói lời nào.

Hoàng hậu nương nương xua tay, giọng mất kiên nhẫn:

“Đều lui xuống cả đi.”

Trong điện thoáng chốc lặng ngắt như tờ.

Một lúc lâu sau, hoàng hậu nương nương mở miệng, giọng bình tĩnh:

“Chẳng lẽ là A Diệp có điều gì không ổn? Bản cung không ngại nói thật, năm đó vì bản cung không bảo vệ được A Diệp, khiến nó chịu nhiều khổ cực. Nay trong lòng bản cung, A Diệp hơn hẳn bất kỳ ai trên thế gian này. Ngươi dám bôi nhọ A Diệp, thì cũng phải chuẩn bị tinh thần chịu phạt.”

Một tình yêu thiên vị như thế, bao năm qua ta chưa từng có được.

Ta chớp mắt, giấu đi tia ghen tị và u uẩn nơi đáy mắt:

“Bất kỳ ai… kể cả nhị hoàng tử sao?”

Hoàng hậu nương nương lập tức đứng bật dậy:

“Ngươi dám mê hoặc lòng người, nói năng xằng bậy, đừng trách bản cung không nghĩ tình xưa.”

Ta chậm rãi lắc đầu:

“Nương nương nghĩ đi đâu vậy? Ta có thể đứng trước mặt người, là nhờ vào thể diện của Thái tử điện hạ. Dĩ nhiên ta đứng về phía người và Thái tử điện hạ. Nhưng e rằng người không biết, Thái tử điện hạ bị tật chân.”

Hoàng hậu nương nương từng bước ép sát, tay bóp lấy cổ ta:

“Ngươi biết mình đang nói gì không? Nhi tử của ta anh tuấn bất phàm, dù từng lưu lạc dân gian vẫn được trời cao ưu ái. Ngươi lấy gì nguyền rủa nó, chỉ vì nó không cưới ngươi làm vợ?”

Cảm giác nghẹt thở ập đến, trước mắt ta tối sầm, ta nghiến chặt đầu lưỡi giữ tỉnh táo, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của hoàng hậu nương nương, khàn giọng nói:

“Nếu người không tin, sao lại kích động đến thế? Trong lòng người… cũng từng có chút nghi ngờ, đúng không?”

Hoàng hậu nương nương dần dần buông tay, như thể mất hết chỗ dựa, ngã phịch xuống ghế:

“Không thể nào!”

“Vụ rơi nước năm đó, tuy Thái tử điện hạ giữ được mạng sống, nhưng chân đã bị tật. Là ta, không đành lòng thấy hắn bị chúng bạn cười nhạo, liền nảy ý, dạy hắn làm một đôi giày cao thấp để đi, nhìn bề ngoài không hề lộ ra dấu vết.

“Nhưng người hầu hạ bên cạnh Thái tử điện hạ, kẻ luôn rình rập vị trí kia, nếu có lòng, chuyện này vốn là bí mật mà chẳng mấy khó dò ra.

“Thánh thượng có bốn hoàng tử, năm công chúa. Nói về xuất thân, bối cảnh hay ân tình với Thánh thượng, người là bên nắm chắc phần thắng.

“Thần nữ từng nghe, một tháng trước khi Trần Diệp hồi kinh, Thánh thượng đã có ý muốn lập nhị hoàng tử làm Thái tử.

“Nhị hoàng tử dù có lý có tình, cũng không nỡ tranh đoạt với ca ca ruột mình. Thậm chí vì lòng tự trọng của Trần Diệp, hắn nhất định sẽ nhẫn nhịn. Nhưng tam hoàng tử và tứ hoàng tử thì sẽ không nương tay.

“Người muốn thua vào tay mẹ con Thục phi, sau này phải hành lễ trước mặt nàng ta? Hay là muốn bại bởi mẹ con Đức phi, kéo theo cả nhị hoàng tử thông tuệ hiểu chuyện cùng xuống Hoàng tuyền?”

“Hôm nay thần nữ lắm lời nhiều chuyện, khiến nương nương phiền lòng, xin cứ tùy ý xử phạt.”

Nói xong, ta không dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt u ám của hoàng hậu nương nương nữa, chỉ phục người quỳ gối trên mặt đất.