Mùa Xuân Không Quay Lại

Chương 4



Đầu gối đau nhói như dao cắt, bầu không khí trong điện yên ắng đến mức khiến ta phát hoảng.

Thật lâu, thật lâu sau, hoàng hậu nương nương mới lạnh lùng lên tiếng:

“Đứng dậy đi. Ngươi đã từng cứu mạng nhi tử của bản cung, hôm nay bản cung tha ngươi một mạng. Nhưng về sau nếu còn dám làm càn, bản cung tuyệt đối sẽ không nhẹ tay.”

Ta vội vã loạng choạng đứng lên.

Những dòng chữ trên không vốn im ắng bấy lâu, lại một lần nữa làm hoa cả mắt ta.

【Con nữ phụ độc ác kia lại muốn làm gì? Không được! Con gái ta nhất định phải trở thành nữ nhân quyền thế nhất thiên hạ! Cái thứ nữ phụ độc ác này sao lại đáng ghét đến thế, không chiếm được thì muốn phá cho bằng được sao?!】

【Nhị hoàng tử là thứ gì chứ? Ai chẳng biết hắn bày mưu phục kích nam chính trên đường hồi kinh. Nếu không phải nam chính mệnh lớn, làm gì còn cơ hội trở về? Vậy mà nữ phụ độc ác kia còn dám khuyên hoàng hậu từ bỏ nam chính?!】

【A a a, ta chỉ muốn xuyên vào truyện giết chết nữ phụ độc ác kia! Đúng là cái đồ khuấy phân, ghê tởm chết đi được!】

Mấy lời trong đám chữ đó đều mất kiểm soát, nhưng tâm tình của ta lại vô cùng khoan khoái.

Nào ngờ hoàng hậu nương nương liếc mắt nhìn ta một cái, bổ sung thêm một câu:

“Ngươi nắm trong tay điểm yếu lớn như vậy của A Diệp, bản cung không yên tâm về ngươi.”

Ta run lên một cái. Quả thật là ta lỗ mãng rồi. Kinh thành không phải Triệu Châu.

Ánh mắt hoàng hậu nương nương dừng lại trên người ta hồi lâu:

“Đã không muốn gả cho nhi tử bản cung, bản cung cũng không miễn cưỡng. Bản cung có một đứa cháu trai bên nhà mẹ đẻ, hoạt bát hiếu động, cũng khá xứng đôi với ngươi. Đợi A Diệp thành thân xong, bản cung sẽ ban hôn cho hai ngươi.”

【Không phải chứ, cái cháu trai bên nhà mẹ đẻ kia là ai vậy? Tình tiết lệch hướng rồi! Nữ phụ độc ác mà không gả vào phủ Thái tử thì con gái ta sao có cơ hội tăng nhiệt tình cảm với nam chính?!】

【Đúng thế, nếu không có nữ phụ độc ác từng bước chèn ép, nam chính sao lại thề hứa ngày sau sẽ dẹp sạch hậu cung để độc sủng muội bảo?!】

Càng nhìn ta càng thấy tức giận. Hóa ra tất cả chúng ta, đều chỉ là bàn đạp cho Lâm Tuyết Vi bước lên?

Ta không cam lòng!

Ta cúi đầu lạy một cái thật sâu dưới ánh mắt nặng nề của hoàng hậu nương nương:

“Thần nữ đồng ý.”

Kéo thân thể mệt mỏi trở về phủ, còn chưa kịp vào viện thay y phục ướt đẫm mồ hôi, đã bị mẹ sai người áp giải đến từ đường.

Cha cầm roi dài trong tay:

“Phụ thân đã dặn đi dặn lại, sau khi vào kinh phải giữ thể diện. Vậy mà ngươi lại tự tiện vào cung, hôm nay phải để phụ thân dạy dỗ ngươi trước mặt liệt tổ liệt tông.”

Ta bất ngờ giật lấy roi dài trong tay cha:

“Biểu tỷ nửa tháng nữa sẽ thành thân, đến khi đó hôn sự của ta cũng sẽ được quyết định. Phụ thân thật sự muốn để ta mang đầy thương tích mà xuất giá?”

Điều ta nói, là về hôn sự với Tiểu Hầu gia Bùi Diễn, nhưng trong lòng cha hẳn đã nghĩ tới lời Trần Diệp nói trước khi rời đi – sẽ nạp ta làm trắc phi vào ngày đại hôn.

Tuy chỉ là một trắc phi nho nhỏ, nhưng dẫu sao cũng là gả vào hoàng gia.

Cha trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng thả roi xuống.

Mẹ nhẹ nhàng đỡ lấy ngực cha:

“Lão gia, không để lại sẹo là được rồi, vẫn có thể quỳ từ đường để hối lỗi. A Ảnh thật quá không ra gì, để con bé tỉnh táo suy ngẫm một chút.”

Ta nhìn những bài vị lưa thưa trong từ đường của Thẩm gia, khẽ cười giễu.

Tổ tiên của ta ở Linh gia tận Triệu Châu, Thẩm gia thì tính là cái thá gì chứ!