Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 153



Hoắc Kình: “Quên mất rồi.”

Hai người đàn ông: “...”

Lá thư lão đại gửi cho họ ngắn gọn rõ ràng - muốn mở thêm một tiệm rèn, thiếu người, nếu trong nhà không có việc gì thì mau đến tiệm rèn Hoắc Ký ở trấn Thanh Thủy, huyện Vũ An.

Nhưng đó cũng đúng là tác phong trước nay của lão đại, từ trước đến giờ chưa từng nói thêm một câu thừa.

Hai người đàn ông ngây ngô nhe răng cười với A Nguyên, lớn tiếng chào:

“Chào tẩu tử!”

Không khó để nhận ra sự kính trọng của họ đối với Hoắc Kình.

A Nguyên bị dọa giật mình, nhưng vẫn thoải mái gật đầu:

“Hoắc gia có nhắc tới hai vị với ta rồi.”

Người cao thì hơi tập tễnh, người thấp lại mất nửa vành tai. Vì Hoắc Kình đã kể trước cho A Nguyên nghe nên nàng nhanh chóng thích ứng, không hề tỏ ra khó chịu.

A Nguyên nhìn người thấp:

“Từ Văn.”

Lại nhìn người cao:

“Hạ Bân.”

Cuối cùng nhìn tới thiếu niên chừng mười ba mười bốn tuổi.

Thiếu niên rất thẹn thùng, đỏ mặt không dám nói chuyện.

A Nguyên không biết cậu là ai.

Từ Văn vỗ mạnh vào sau đầu thiếu niên, hừ một tiếng:

“Lớn từng này rồi còn ngại ngùng, mất mặt không?”

Nói xong lại nhìn phu thê lão đại:

“Đây là đệ đệ ta, Từ Vũ. Ở nhà cày ruộng cũng chẳng có tiền đồ gì, nên ta dẫn nó tới nương nhờ lão đại.”

A Nguyên cười cười, nói với Hoắc Kình:

“Hoắc gia cứ trò chuyện đi, ta đi nấu ít trà rồi làm chút đồ ăn.”

Hoắc Kình gật đầu, sau đó bảo bọn họ ngồi dưới mái hiên, cùng bàn bạc xem nên kinh doanh tiệm rèn thế nào.

Cuối cùng hắn nói:

“Nếu hai huynh đệ các ngươi đều tới rồi, vậy Từ Vũ theo ta đến huyện Vũ An. Cũng không cần ta tuyển thêm người nữa. Tiệm này giao cho hai người các ngươi quản lý, theo như đã nói trước đó, sau khi trừ tiền thuê thì chia đôi lợi nhuận.”

Mọi người đều không có ý kiến gì.

Chỉ có Từ Vũ hơi sợ Hoắc Kình, không dám tùy tiện đồng ý, nhưng cuối cùng vẫn bị đại ca ấn đầu bắt gật đầu.

Hạ Bân nhìn tiểu viện một lượt rồi hỏi:

“Lão đại, bây giờ cuộc sống của huynh thế nào?”

Hoắc Kình nhấp một ngụm trà, thản nhiên đáp:

“Rất tốt. Nếu hỏi ta có hối hận khi trở về hay không, thì không.”

Nghe vậy, hai người rất ăn ý không nhắc tới chuyện này nữa.

A Nguyên đang cán mì trong bếp, nghe thấy cuộc trò chuyện ngoài sân, cảm thấy câu nói phía sau có chút kỳ lạ.

Chẳng lẽ khi còn trong quân đội, Hoắc gia từng là quan sao?

Nhưng nghĩ lại, Hoắc gia đáng tin cậy lại trầm ổn, cho dù từng làm quan cũng chẳng có gì lạ.

Còn vì sao Hoắc gia lại tới trấn Thanh Thủy làm một thợ rèn nho nhỏ, A Nguyên cũng không truy hỏi.

A Nguyên mới cán mì được một lúc thì tay đã hơi mỏi.

Đúng lúc này Hoắc Kình cũng bước vào bếp, cầm lấy cây cán bột, nói:

“Bọn họ ăn khỏe, để ta giúp nàng.”

A Nguyên cười cười, tiếp tục nhào bột.

Ngoài sân, Từ Văn và Hạ Bân ghé đầu sát lại với nhau.

Từ Văn nhỏ giọng:

“Ta cứ tưởng lão đại thích mấy chàng trai tuấn tú, nào ngờ im hơi lặng tiếng cưới thê tử luôn. Ta thật không hiểu nổi, lão đại lạnh như băng thế này, nhìn cũng chẳng giống người biết săn sóc, sao lại cưới được tẩu tử đẹp như tiên thế kia?”

Hạ Bân nói:

“Đừng nói ngươi không ngờ, ta cũng không ngờ. Lão đại tuy lạnh lùng, nhưng vốn cũng đâu có xấu, ở cái trấn nhỏ này thế nào cũng xem như người có tiền. Nhưng tẩu tử cũng đâu kém, chắc chắn có thể gả cho người tốt hơn. Sao lại nhìn trúng lão đại nhà chúng ta, vị Diêm Vương khiến cả địch nhân nghe tên cũng biến sắc thế này?”

“Chắc là mù mắt rồi.”

Một giọng nói âm trầm vang lên từ trên đầu hai người.

Từ Văn phản ứng chậm chạp gật đầu.

Nhưng ngay giây tiếp theo, sắc mặt lập tức thay đổi, sống lưng thoáng chốc thẳng tắp.

Một năm trôi qua rồi, sao lão đại vẫn thần xuất quỷ nhập như vậy chứ?

Khi A Nguyên bưng mì ra, nàng phát hiện Từ Văn và Hạ Bân vẫn đang đứng, hơn nữa chẳng biết từ lúc nào Từ Vũ cũng đứng cùng bọn họ.

Từ lúc Hoắc gia ra ngoài lấy ấm trà rỗng tới giờ đã hơn nửa canh giờ rồi.

Ngược lại Hoắc gia vẫn đang ngồi.

A Nguyên bưng mì ra, gọi:

“Có thể ăn mì rồi.”

Từ Văn và Hạ Bân nhìn lão đại nhà mình.

Chưa được cho phép, bọn họ nào dám ngồi.

Trong thoáng chốc, cảm giác như lại quay về những ngày bị phạt đứng trong quân doanh.

Nhưng kỳ lạ là chẳng thấy khó chịu chút nào, ngược lại còn có chút hoài niệm.

A Nguyên nhìn Hoắc gia, nhỏ giọng khuyên:

“Hoắc gia, đâu phải đang ở quân doanh, chàng làm gì thế?”

Hoắc Kình nhướng mày:

“Ta có nói câu nào đâu, là tự bọn họ đứng đấy chứ.”

Ban nãy, sau khi nhận ra mình vừa bị bắt quả tang nói xấu lão đại, Từ Văn và Hạ Bân lập tức đứng bật dậy, tự giác đứng ra giữa sân.

A Nguyên không tán đồng:

“Hoắc gia, khách tới là khách.”

Lúc này Hoắc Kình mới nhìn bọn họ, lạnh nhạt nói:

“Lên đây, ăn mì.”

Hạ Bân và Từ Văn nhìn nhau.

Trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Lão đại trước giờ ít nói lạnh lùng, vậy mà lại chịu nghe lời khuyên của thê tử?

Hay là không đánh trận nữa, nên lòng dạ cũng mềm đi rồi?

Không.

Lão đại vẫn là lão đại trước kia.

Chỉ là bây giờ biết nghe lời thê tử thôi.

Quả nhiên anh hùng khó qua ải mỹ nhân, lão đại của họ cũng không ngoại lệ.

Thấy bọn họ vẫn chưa nhúc nhích, Hoắc Kình hơi nhíu mày:

“Còn muốn ta mời các ngươi?”

Hai người đồng loạt lắc đầu, lại đồng loạt bước lên bậc hiên rồi cùng ngồi xuống.

Từ Vũ vốn đã có chút sợ Hoắc Kình.

Sau khi đại ca trở về, ngày nào cũng kể cho cậu nghe những chiến tích anh dũng của lão đại.

Bây giờ nhìn thấy đại ca và một hán tử cao lớn khác đều sợ hắn như vậy, đối với vị “Hoắc thợ rèn” này tự nhiên càng thêm kính sợ.

A Nguyên nhìn ba người bọn họ kính nể Hoắc gia như thế, trong lòng không khỏi tò mò, không biết khi còn đánh trận Hoắc gia rốt cuộc là người như thế nào.

A Nguyên không tiện ở lại ăn cùng họ, nên ăn qua loa trong bếp rồi trở về phòng lấy đồ thêu, ra ngoài tìm Hứa nương tử.

Bên Hứa nương tử cũng đã thu dọn gần xong.

Nàng nói vài ngày nữa sẽ đi mượn một chiếc xe bò, mượn ba ngày, mỗi ngày đi về một chuyến, chuyển hết đồ đạc tới trấn.

Còn chỗ ở vẫn chưa tìm được.

Trước mắt sẽ ở tạm trong gian nhỏ phía sau cửa tiệm một thời gian, đợi khai trương rồi mới từ từ tìm nơi ở thích hợp.