Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 154



“Ban nãy ta nhìn thấy hai người đàn ông tới tìm Hoắc thợ rèn rồi, trông hung thần ác sát thật đấy, nhưng nói chuyện lại rất khách khí, giống hệt Hoắc thợ rèn, chỉ là nhìn có vẻ dữ thôi.”

A Nguyên nhớ tới dáng vẻ đứng phạt ban nãy của Từ Văn và Hạ Bân, không nhịn được bật cười, rồi gật đầu tán đồng.

“Nhìn đúng là rất hung dữ.”

Nếu gặp trên đường, có lẽ nàng cũng sẽ đi vòng.

“Ta nghe nam nhân nhà ta nói, hôm nay lúc nhắc tới Hoắc thợ rèn, giọng điệu của hai người họ vô cùng cung kính. Nam nhân nhà muội lúc đánh trận ở Bắc Cảnh, rốt cuộc từng làm chức quan gì vậy?”

A Nguyên đáp:

“Hoắc gia không nói, ta cũng không hỏi.”

Hứa nương tử mạnh dạn đoán:

“Chẳng lẽ là phó tướng gì đó?”

A Nguyên cười lắc đầu:

“Đừng đoán mò nữa. Dù có là quan lớn đến đâu thì bây giờ cũng không còn là nữa rồi. Sống tốt cuộc sống hiện tại mới là điều quan trọng nhất.”

Hứa nương tử cười nàng:

“Chỉ có muội là nghĩ thoáng. Nhưng cũng phải, bất kể từng là quan gì, nếu không trở về trấn Thanh Thủy này thì cũng chẳng gặp được muội.”

A Nguyên chỉ mỉm cười, không đáp.

Một lúc sau, Hứa nương tử nói với nàng:

“À đúng rồi, ta bảo nam nhân nhà ta làm mấy tấm bình phong nhỏ đặt trên bàn. Đến lúc đó đặt đồ thêu của muội lên rồi bày bán trong tiệm, bán được mới tính tiền cũng được. Đợi chút, ta đi lấy một cái đã làm xong cho muội xem.”

Nói rồi liền đi ra cửa tiệm phía trước.

Lúc quay lại, trên tay nàng cầm một món bài trí bình phong nhỏ trông như chiếc quạt.

A Nguyên vừa nhìn đã thích ngay.

Nếu đặt tranh thêu của mình lên đó, nhất định sẽ rất đẹp.

Nàng đang lo mẫu mã trong tiệm không đủ phong phú, giờ lại có thêm một kiểu mới, tự nhiên vô cùng vui mừng.

Nàng bảo Hứa thợ mộc làm trước ba tấm bình phong nhỏ như vậy, rồi làm thêm hai tấm bình phong kiểu khung gương, đến lúc đó sẽ trả tiền cùng một lượt.

Nhờ chiếc bình phong nhỏ này mà A Nguyên cũng nảy ra ý tưởng.

“Ta định nhờ Hoắc gia dùng dây sắt làm giúp ta vài khung hình chiếc quạt, cỡ bằng túi thơm. Sau đó ta sẽ dùng chỉ quấn kín phần viền. Còn phần thêu ở giữa thì dùng lụa sa trơn tốt hơn làm nền thêu. Tốn ít nguyên liệu, một thước sa có thể làm được rất nhiều món trang sức treo như thế.”

“Ta cũng chưa từng thấy kiểu này. Nếu làm ra đẹp mắt, biết đâu còn có thể trở thành món đặc trưng của cửa tiệm.”

Có lẽ vì huyện Vũ An không lớn nên Hứa nương tử cũng chưa từng thấy kiểu này.

A Nguyên nói làm là làm.

Nàng lập tức quay về cửa tiệm.

Vừa hay bọn họ đều đã tới quán trọ nghỉ ngơi, Hoắc Kình cũng đã trở về.

A Nguyên liền nói với Hoắc Kình ý tưởng của mình, bảo hắn sáng mai làm thử cho nàng trước.

Hoắc Kình đương nhiên đồng ý.

Buổi tối, A Nguyên dựa theo chiếc bình phong nhỏ mang từ chỗ Hứa nương tử về mà cắt vải, thêu thùa.

Bất tri bất giác trời đã khuya.

Hoắc Kình ngồi trên giường rất lâu, cũng nhìn A Nguyên rất lâu.

Nhưng nàng dường như chẳng hề nhận ra, vẫn chăm chú ngồi dưới ánh đèn làm nữ công.

Kim chỉ linh hoạt bay lượn trong đầu ngón tay nàng, nhanh đến mức gần như không nhìn rõ nàng thêu thế nào.

Chẳng bao lâu sau, một cánh hoa nhỏ đã hiện lên, sống động như thật.

Hoắc Kình gọi:

“Đêm khuya rồi, ngủ trước đi, mai làm tiếp.”

A Nguyên lại nói:

“Ta làm nốt chỗ này đã, Hoắc gia ngủ trước đi.”

Lời vừa dứt, bàn tay đang cầm kim chỉ đã bị nắm lấy.

A Nguyên ngẩng đầu nhìn người phía trên.

“Hoắc gia?”

Hoắc Kình lấy món thêu trong tay nàng đặt lên bàn, kéo nàng đứng dậy.

Giọng điệu không cho phép thương lượng:

“Đi ngủ.”

Ánh mắt Hoắc gia vốn đã sâu thẳm, dưới ánh nến lúc này càng như một vòng xoáy, khiến hai má A Nguyên nóng bừng.

Nàng gật đầu, rồi đứng dậy, ngoan ngoãn như một tiểu tức phụ đi theo nam nhân lên giường.

Trời đã dần lạnh.

Ban đêm A Nguyên cũng phải đắp một chiếc chăn mỏng.

Nằm dưới chăn, nàng dựa vào người Hoắc gia đang tỏa hơi ấm bên cạnh.

Nghĩ kỹ lại, nàng và Hoắc gia thành thân cũng sắp một tháng rồi, nhưng chuyện kia cộng lại còn đếm chưa hết một bàn tay.

Không phải Hoắc gia không muốn.

Mỗi tối khi hắn ôm nàng, A Nguyên đều có thể cảm nhận được sự mãnh liệt của hắn.

Nhưng trước đây cô cô và các biểu muội ở phòng bên cạnh, nàng không dám.

Ngày trước A Nguyên từng ở phòng sát vách, nên rất rõ, chỉ cần bên kia mở cửa nàng cũng nghe thấy.

Nếu giường rung quá mạnh, hoặc nàng không nhịn được phát ra tiếng động gì đó để cô cô nghe thấy, thì thật mất mặt biết bao.

Giờ cô cô đã chuyển tới trấn trên rồi.

Cũng không thể tiếp tục để Hoắc gia chịu lạnh nhạt nữa...

Hơn nữa nàng cũng nhớ Hoắc gia khác hẳn ngày thường, nóng bỏng như ngọn lửa ấy.

Nghĩ vậy, bàn tay nhỏ của A Nguyên lặng lẽ lần lên lồng ngực rắn chắc nóng hổi kia, rồi luồn vào trong vạt áo hơi rộng.

Cơ thể Hoắc Kình lập tức căng cứng.

Hơi thở cũng nặng nề hơn đôi chút.

Bàn tay mềm mại trơn mịn đặt trên lồng ngực cứng rắn, ý tứ đã quá rõ ràng.

Nhưng Hoắc Kình lại không hề động đậy.

Lần cuối cùng A Nguyên chủ động vẫn là trước khi thành thân, trước lúc rời tiệm rèn tới ni cô am.

Sau đó nàng không dám chủ động nữa.

Lần này chủ động quả thực vô cùng hiếm thấy.

Ban ngày Hoắc Kình chính trực nghiêm túc, nhưng lúc này trên giường lại nổi lên chút ý xấu.

Hắn muốn xem A Nguyên có thể chủ động tới mức nào.

Vì thế không có bất cứ động tác gì.

Chỉ mới nghĩ thôi mà máu huyết toàn thân đã sôi trào.

A Nguyên tưởng mình ám chỉ đủ rõ rồi.

Vậy mà Hoắc gia lại không động!

Bàn tay đặt trên ngực hắn khựng lại.

Tính khí nhỏ của A Nguyên nổi lên, muốn rút tay về.

Nhưng vừa mới có ý nghĩ ấy, bàn tay đã bị giữ lại.

“Sao không tiếp tục nữa?”

Giọng khàn khàn vang lên từ trên đỉnh đầu.

Hai má A Nguyên nóng bừng.

Nàng nhỏ giọng:

“Hoắc gia không muốn thì ngủ thôi...”

“Muốn.”

Hoắc Kình không tiếp tục chờ nàng chủ động nữa.

Chuyện này phải từ từ, đợi sau này hai người gần gũi nhiều hơn, nàng quen rồi thì mới dám chủ động.

Hắn kéo A Nguyên vào lòng, cúi đầu hôn xuống.

A Nguyên ngượng ngùng đáp lại.

Nhưng vừa đáp lại, đã bị Hoắc gia quấn lấy một cách mãnh liệt.

Giống như chìm xuống nước vậy.

Đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Sáng hôm sau, lúc A Nguyên thức dậy thì Hoắc gia đã mua bữa sáng về rồi.

Cả một giỏ đầy bánh màn thầu.