Ngày Bùi Ngạn tỉnh táo lại, hoa hải đường khắp viện đang nở rộ rực rỡ nhất.
Lúc ta bưng chén thu/ốc đẩy cửa bước vào, chàng đang ngồi bên mép giường, tấm lưng thẳng tắp như cây tùng.
Năm năm rồi.
Ta gần như đã quên mất chàng từng ngồi với tư thế như vậy.
“Phu quân, đến giờ uống thu/ốc rồi."
Ta bước lại gần, đặt chén thu/ốc lên chiếc bàn nhỏ, rồi quay người đi đóng cửa sổ.
Gió xuân cuốn theo những cánh hoa lùa vào phòng, rơi nhẹ trên vạt áo trong trắng muốt của chàng.
Chàng không nhúc nhích.
Ta cũng chẳng bận tâm.
Năm năm qua, ta đã quá quen với sự im lặng của chàng.
Nhưng khi ta vừa quay người lại, chạm phải một đôi mắt trong trẻo sáng ngời, chén thu/ốc trên tay suýt chút nữa đã rơi xuống đất.
Đôi mắt ấy không còn vẻ trống rỗng, mơ màng nữa.
Chàng nhìn ta, đôi mày hơi nhíu lại, giống như lần đầu tiên nhận ra ta.
“...
Nàng."
Chàng cất lời, giọng nói tuy khàn đặc nhưng từng chữ đều vô cùng rõ ràng.
Ngón tay ta giấu trong tay áo khẽ siết c.h.ặ.t.
“Phu quân tỉnh rồi."
Ta nói một cách rất bình thản, bình thản đến mức chính ta cũng cảm thấy xa lạ.
Năm năm rồi.
Ta hầu hạ người đàn ông ngốc nghếch này suốt năm năm, thay chàng quán xuyến cơ nghiệp của phủ công hầu suốt năm năm, và cũng sống lây lất dưới sự làm khó dễ của bà mẹ kế của phu quân Chu thị suốt năm năm.
Chàng đã tỉnh lại.
Ta cứ ngỡ chàng sẽ nói điều gì đó.
Biết ơn?
Hối lỗi?
Hay họa hoằn lắm cũng chỉ là một câu “Nàng đã vất vả rồi".
Chàng nhìn ta, bờ môi mỏng khẽ động.
“Mười vạn lạng."
Chàng nói.
Mười vạn lạng.
Không phải là “vất vả", cũng chẳng phải “cảm ơn".
Mà là mười vạn lạng.
“Sổ sách của phủ đang thiếu mười vạn lạng."
Chàng lặp lại một lần nữa, như thể sợ ta nghe không rõ, “Nàng nắm quyền quản gia năm năm nay, chắc phải lấy ra được."
Bên ngoài cửa sổ, hoa hải đường rụng đầy mặt đất.
Ta nhìn vào mắt chàng, đôi mắt từng trống rỗng mà nay lại vô cùng tỉnh táo ấy không có lấy một chút ấm áp, không mảy may hối hận, chỉ có sự lạnh lùng xem mọi chuyện là lẽ đương nhiên.
Năm năm.
Ta bỗng cảm thấy năm năm qua chẳng khác nào một trò cười.
“Mười vạn lạng."
Ta lặp lại ba chữ này, như thể đang gặm nhấm cái vị chát chúa trong đó.
Bùi Ngạn không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chàng hẳn là nghĩ rằng ta sẽ ngoan ngoãn đi lấy bạc.
Dẫu sao trong ký ức của chàng, Thẩm Hằng ta vẫn là đứa con gái nhà buôn, vì gia cảnh sa sút nên mới phải gả vào phủ công hầu để xung hỷ.
Dịu dàng, nhẫn nhục và dễ bảo.
Ta khẽ nở một nụ cười.
Sau đó quay người bước ra ngoài.
Ta đi vào thư phòng, mở chiếc rương gỗ long não mà mình đã giấu kỹ suốt năm năm qua.
Bên trong là một xấp sổ sách dày cộm.
Khoản thu chi của phủ công hầu trong năm năm.
Ghi chép về những món của hồi môn đã bị đem bán trong năm năm.
Dòng tiền thu chi từ các cửa tiệm kinh doanh trong năm năm.
Và cả một tờ giấy hòa ly.
Ta đã viết xong từ lâu rồi.
Vào năm thứ ba Bùi Ngạn sống ngốc nghếch, cái ngày mà ta phát hiện Chu thị bắt đầu vơ vét gia sản của phủ, ta đã đặt b/út viết.
Ta chỉ đang chờ một cơ hội.
Một cơ hội khiến ta hoàn toàn ch/ết tâm.
Hôm nay, chàng đã tự tay trao cho ta cơ hội ấy.
Ta ôm tập sổ sách và tờ giấy hòa ly vào lòng, một lần nữa bước vào phòng ngủ.
Bùi Ngạn vẫn ngồi bên mép giường, tư thế chẳng hề thay đổi.
Ta đặt những thứ đó xuống trước mặt chàng.
“Mười vạn lạng?"
Ta nhìn chàng, giọng nói không lớn nhưng đủ để những kẻ hầu người hạ đang ghé tai nghe lén ngoài cửa nghe thấy rõ mồn một.
“Phu quân muốn có mười vạn lạng, thiếp thân ở đây có một khoản nợ, chúng ta hãy tính toán trước đã."
Ta lật cuốn sổ sách trên cùng ra.
“Năm năm trước, Thẩm gia gả con gái, danh sách của hồi môn tổng cộng là ba vạn tám ngàn lạng bạc trắng, lần lượt đổi thành sáu cửa tiệm, hai trang trại điền địa và một vạn hai ngàn lạng bạc mặt."
“Cùng năm đó, sính lễ của phủ công hầu quy ra bạc được bốn ngàn lạng, Thẩm gia đều trả lại toàn bộ để góp thêm vào tiền của hồi môn của ta."
“Nói cách khác, năm đầu tiên ta bước qua cửa, phủ công hầu chẳng những không tốn một đồng cắc nào, ngược lại là Thẩm Hằng ta mang theo hơn ba vạn lạng bạc bước vào phủ."
Đôi mày của Bùi Ngạn khẽ nhúc nhích.
Chàng không ngắt lời ta.
“Năm thứ nhất," ta tiếp tục lật sổ sách, “đất đai cúng tế của phủ bị người nhà mẹ đẻ của Chu thị lừa mất hai ngàn mẫu, chính ta đã trích tám ngàn lạng từ của hồi môn của mình để chuộc về.
Cuối năm, nhị phòng có hỷ sự, trong phủ không đào đâu ra bạc, lại là rút từ chỗ của ta ba ngàn lạng."
“Năm thứ hai, trang trại gặp nạn cào cào, tá điền không nộp nổi tiền thuê đất, ta phải bán đi một cửa tiệm, bù vào một vạn hai ngàn lạng thì phủ mới chống chọi qua được cái Tết năm đó."
“Năm thứ ba, Chu thị nói tiệm lụa ở kinh thành làm ăn thua lỗ phải đóng cửa, chính ta đứng ra tiếp quản kinh doanh, trong vòng một năm đã lật ngược thế cờ biến lỗ thành lời, kiếm được sáu ngàn lạng, tất cả đều nộp vào ngân khố chung của phủ."
“Năm thứ tư, năm thứ năm..."
Ta lật từng trang từng trang, giọng nói mỗi lúc một bình thản hơn.
“Trong vòng năm năm, số bạc ta đổ vào phủ công hầu, tính sơ qua cũng phải đến năm sáu vạn lạng.
Cộng thêm số của hồi môn ta mang theo, cùng với tiền lời ta kiếm được từ số của hồi môn đó..."
Ta khép sổ sách lại, nhìn thẳng vào chàng.
“Phu quân hỏi xin ta mười vạn lạng, ta phải hỏi chàng trước, phủ công hầu nợ ta đâu chỉ có bấy nhiêu?"
Bùi Ngạn im lặng rất lâu.
Tiếng bàn tán xôn xao ngoài cửa càng lúc càng lớn.
Chàng bỗng đứng bật dậy, bước đến trước mặt ta.