Ngày Bùi Ngạn tỉnh táo lại, hoa hải đường khắp viện đang nở rộ rực rỡ nhất.
Lúc ta bưng chén thu/ốc đẩy cửa bước vào, chàng đang ngồi bên mép giường, tấm lưng thẳng tắp như cây tùng.
Năm năm rồi.
Ta gần như đã quên mất chàng từng ngồi với tư thế như vậy.
“Phu quân, đến giờ uống thu/ốc rồi."
Ta bước lại gần, đặt chén thu/ốc lên chiếc bàn nhỏ, rồi quay người đi đóng cửa sổ.