Ngại Quá, Chia Tay Vô Hiệu!

Chương 11



Nhìn Từ Gia Lạc trước mắt, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, cho dù đây là ảo tưởng sau khi mất trí nhớ, tôi cũng cam tâm tình nguyện.

Tôi ôm lấy cánh tay anh, để anh ngồi xuống ghế sofa, nói: “Em rất thích Totoro, anh bay riêng một chuyến sang Nhật chắc chắn là mệt rồi đúng không? Nghỉ ngơi chút đi, em nấu cơm cho anh ăn.”

Tôi bận rộn trong bếp, Từ Gia Lạc không chịu ngồi yên ngoài phòng khách mà cứ tựa vào cửa bếp nhìn tôi nấu ăn.

Một lát lại nói: “Đừng quên cho muối đấy, anh không muốn ăn món ăn t.h.ả.m họa của em đâu!”

Nghe anh nói làm tôi phân tâm, tay run lên một cái, muối liền đổ quá nửa thìa.

Tôi quay đầu lườm anh: “Anh có thể đừng nói nữa được không!”

Anh lại cười nói: “Thấy chưa, anh đã bảo là món ăn t.h.ả.m họa mà, yên tâm đi, cho dù em làm dở đến mức nào anh cũng sẽ ăn hết sạch!”

Tôi quay đầu lại, cẩn thận thêm chút nước vào nồi, khóe môi lại không kìm được mà nở một nụ cười.

Một Từ Gia Lạc như thế này, khi ở bên cạnh thực sự rất thoải mái và vui vẻ.

Thật hy vọng anh ấy cả đời này cũng không khôi phục lại trí nhớ!

Sau khi thức ăn được dọn lên bàn, Từ Gia Lạc nếm thử một miếng rau xanh, rồi khen ngợi một cách đầy bất ngờ: "Ngon thật đấy! Sau này ngày nào em cũng nấu cho anh ăn được không? Anh cảm thấy mình sắp nghiện mất rồi."

"Nghiện rau xanh á? Không đến mức đó chứ?" Tôi vừa cởi tạp dề vừa lấy làm lạ hỏi.

"Không phải." Từ Gia Lạc nghiêng đầu, nháy mắt với tôi, tỏa ra một sức hút đầy mê hoặc.

"Là nghiện em cơ."

Mặt tôi đỏ bừng, cúi đầu né tránh ánh mắt của anh. Hơi nóng vẫn cứ thế lan nhanh đến tận mang tai.

Tôi ngồi xuống, Từ Gia Lạc gắp một viên thịt viên đưa đến tận miệng tôi.

"Ăn gì bổ nấy, thịt lợn bổ não lợn, nào."

Tôi tức nghẹn, suýt chút nữa thì bị cả viên thịt làm cho mắc nghẹn. Tôi cầm đũa gắp một miếng thức ăn, đưa đến bên miệng Từ Gia Lạc…

"Nào, Gia Lạc, nếm thử đi."

"... Tô Nhiễm, thật ra anh không thích ăn vỏ cà chua."

"Cho anh chừa cái tội lém lỉnh!"

Tôi định tha cho anh, đang chuẩn bị rụt tay lại thì Từ Gia Lạc đã nhanh miệng ngậm lấy đôi đũa của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Anh..."

"Nhưng những gì em đưa, anh đều thích ăn."

Tôi nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập "thình thịch, thình thịch".

Không được, trạng thái hiện tại của tôi hơi nguy hiểm! Tôi không thể lại lún sâu vào vũng lầy mang tên Từ Gia Lạc này được nữa.

Sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ khôi phục trí nhớ.

Sớm muộn gì cũng sẽ lại trở nên tồi tệ thôi.

Tôi chuyển chủ đề: "Cả ngày hôm qua anh không gửi tin nhắn cho em, anh đi đâu thế?"

Từ Gia Lạc nhướng mày: "Sao thế? Đã học được cách kiểm tra hành tung rồi à? Có phải cuối cùng cũng nhận ra anh quá ưu tú, sợ người khác cướp anh đi mất không?"

Tôi giận dỗi quay người đi: "Anh còn nói linh tinh là em không hỏi nữa đấy!"

Từ Gia Lạc lại ôm lấy eo tôi, cằm tựa lên đầu tôi cọ cọ.

"Đùa em chút thôi mà, giận thật đấy à. Hôm qua anh đi giải quyết chút việc."

"Việc gì?"

"Đi xử đẹp mấy tên."

"Cái gì?"

Từ Gia Lạc nhẹ nhàng hỏi một câu: "Tô Nhiễm, điện thoại của em có nhận được tin nhắn gì không?"

Mấy ngày nay tôi đều để điện thoại ở chế độ im lặng rồi ném trong ngăn kéo.

Nghe vậy, tôi lập tức đi mở điện thoại lên, phát hiện có thêm tin nhắn của mấy người.

"Em gái ơi, tốc độ tay của bạn trai em thực sự quá đỉnh, xin lỗi nhé, mấy lời tán tỉnh trước đây cứ coi như anh nói bậy đi. Có thể cho xin phương thức liên lạc của bạn trai em được không, để anh ấy kéo bọn anh lên hạng với?" Đây là tin nhắn từ một người đồng đội quen trong game.

"Tô Nhiễm, ngại quá, trước đây có lẽ tôi có một số hành động vô lễ, thành thật xin lỗi. Cầu xin cậu giải thích với bạn trai cậu một chút, tôi hoàn toàn không có ý định đào góc tường đâu, bảo bạn trai cậu tha cho tôi đi mà [khóc lớn]. Nếu sớm biết bạn trai cậu là cậu Từ, có c.h.ặ.t ngón tay tôi cũng không dám động vào cậu đâu." Đây là cậu bạn đại học từng theo đuổi tôi.

"Cô gái à, bạn trai cô hào phóng thật đấy, để cô ngày nào cũng được ăn trái cây tươi, cậu ấy mua đứt luôn cái cửa hàng này của tôi rồi. Tôi về quê khởi nghiệp đây, cho tôi gửi lời cảm ơn đến bạn trai cô nhé." Đây là ông chủ tiệm trái cây trong khu chung cư từng đeo bám đòi kết bạn WeChat với tôi.

"Ừm... mặc dù rất thích em, nhưng bạn trai em ưu tú hơn anh quá nhiều, chúc em hạnh phúc nhé." Đây là anh chàng đẹp trai ở tiệm mì vằn thắn đối diện tiệm hoa.