Tôi xem qua một lượt, chỉ cần là đàn ông, chỉ cần là người từng bày tỏ thiện cảm với tôi, đều bị Từ Gia Lạc dùng đủ mọi cách, mọi lý do để đuổi đi hết.
Tôi kinh ngạc nhìn vào mắt Từ Gia Lạc.
Từ Gia Lạc đắc ý vô cùng, vẻ mặt tự tin như thể tôi đã là miếng thịt nằm gọn trong miệng anh, nói: "Chẳng phải em nói đây là trò chơi nhiều người chơi sao? Anh xử đẹp bọn họ rồi, thì không còn ai dám tranh giành em với anh nữa!"
Sự tự tin mạnh mẽ toát ra từ người anh khiến tôi ngẩn ra một giây.
"Anh làm…"
Lời vừa thốt ra, tôi đã nhận ra không ổn! Không được phản bác làm Từ Gia Lạc buồn!
"... cái chuyện tốt gì thế này!" Tôi lập tức bẻ lái cực gắt.
Từ Gia Lạc lập tức cười rạng rỡ, gương mặt điển trai tỏa ra vầng sáng mê người: "Chỉ cần anh xử đẹp hết những kẻ theo đuổi xếp hàng trước anh, có phải là anh có thể chính thức theo đuổi em rồi không?"
Từ Gia Lạc à, sao trước đây tôi không phát hiện ra anh thiên tài đến thế nhỉ?
Sự đã đến nước này, tôi không thể bỏ dở giữa chừng, nếu từ chối thì bao nhiêu nỗ lực trước đó đều đổ sông đổ biển hết.
"Theo lý thuyết mà nói, đúng là như vậy..."
Từ Gia Lạc không đợi tôi có cơ hội hối hận, lập tức ôm c.h.ặ.t lấy tôi, hôn một cái lên mặt tôi.
"Trò chơi có thể kết thúc tại đây được chưa? Nhiễm Nhiễm của anh?"
Tôi nằm trong lòng anh, vừa thấy đắng chát vừa thấy ngọt ngào.
Xem ra nếu không thể hoàn thành nhiệm vụ tháo gỡ nút thắt trong lòng anh, giữa chúng tôi sẽ còn tiếp tục dây dưa như thế này mãi.
Nút thắt của Từ Gia Lạc, rốt cuộc là gì chứ?
Trong đầu tôi lóe lên một tia sáng, đột nhiên xuất hiện một người: Bạn gái cũ của Từ Gia Lạc… Tưởng Lộ!
Nếu Từ Gia Lạc có thể ngoại tình với Tưởng Lộ khi đang yêu tôi, vậy cô ta chắc chắn là một sự tồn tại đặc biệt trong lòng anh, biết đâu nút thắt của Từ Gia Lạc chính là nằm ở cô ta.
Có phải vì vừa muốn ở bên tôi, lại vừa muốn quay lại với Tưởng Lộ không?
So với sự tồi tệ trước đây của Từ Gia Lạc, điều này hoàn toàn có khả năng.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngày 28 tháng 9, ngày thứ bảy của nhiệm vụ, giá trị X là 33.
Tại tiệm hoa.
Tôi bắt đầu sốt ruột, muốn tìm Tưởng Lộ nhưng lại không có phương thức liên lạc của cô ta.
Đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, tôi mở điện thoại, lướt tìm một nhóm WeChat.
Nhóm này là do Từ Gia Lạc kéo tôi vào, bên trong đều là bạn bè của anh, biết đâu có người quen biết Tưởng Lộ.
Tôi gửi một tin nhắn: "Chào mọi người, có ai biết phương thức liên lạc của Tưởng Lộ, bạn gái cũ của Từ Gia Lạc không? Nếu biết thì nhắn tin riêng cho tôi nhé, tôi có việc tìm cô ấy, cảm ơn."
Rất nhanh đã có người trả lời.
Sở Nguyên: "Hóng hớt ở hàng ghế đầu."
Nghê Hạo Thanh: "Anh Sở bày ra cái vẻ xem kịch này là sao thế? Từ Gia Lạc là anh em của chúng ta, chúng ta có thể đối xử với cậu ấy như vậy sao? Tôi chỉ muốn nói với anh một câu thôi! Hóng hớt thì cho tôi theo với!"
Kỳ Văn Lý: "Cho tôi theo với +1."
Hứa Bách: "Cho tôi theo với +1."
Thấy nhóm WeChat bị spam tin nhắn, tôi dở khóc dở cười. Đang định giải thích rằng mình không phải muốn tìm Tưởng Lộ để gây sự thì một tin nhắn riêng hiện lên.
Sở Nguyên: "Em dâu à, em sao thế? Chuyện của Tưởng Lộ và Gia Lạc đã là chuyện từ tám đời trước rồi, em yên tâm đi, Gia Lạc không phải loại người lăng nhăng đâu."
Trong lòng tôi kinh ngạc: Hóa ra Từ Gia Lạc trong mắt bạn bè lại là người đáng tin cậy đến thế sao?
Nghĩ lại tôi cũng hiểu ra: Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mà! Hừ!
Tôi không muốn dây dưa nhiều với bạn của anh về vấn đề này, liền gõ chữ: "Anh Sở đừng nghĩ nhiều, em không phải đi gây chuyện đâu, chỉ là muốn hẹn cô ấy ra gặp mặt một chút thôi."
Tôi bịa ra một lý do: "Muốn hỏi về một số thói quen, sở thích trước đây của Gia Lạc ấy mà."
Sở Nguyên: "... Trời ạ, em còn trao đổi mấy thứ này với bạn gái cũ của cậu ấy nữa sao?"
Sở Nguyên: "Thật cởi mở."
Sở Nguyên: "Được rồi, chuyện giữa hai người tôi cũng không tiện nói nhiều, 138XXXXXXXX, đây là số điện thoại của cô ấy, bye bye, anh đi có việc đây."
Tôi cầm điện thoại, mặt đỏ bừng. Sở Nguyên chắc chắn là nghĩ lệch lạc rồi, nhưng tôi cũng chẳng biết giải thích thế nào, đành mặc kệ anh ta vậy.