Sau đêm dạ tiệc, toàn bộ Hải Thành gần như chấn động.
Tin tức “quản gia của Thẩm gia thực chất là người thừa kế Phó gia” lan ra với tốc độ ch.óng mặt. Những bức ảnh Phó Cận Ngôn bóp cổ ông lão giữa đại sảnh bị phát tán khắp nơi. Giới truyền thông điên cuồng săn lùng quá khứ của anh như đàn kền kền ngửi thấy mùi m.á.u.
Còn Nhược Vy…
Cô bị cha mình nhốt trong biệt viện phía đông suốt ba ngày.
“Con điên rồi sao?”
Thẩm Đình Sơn đập mạnh tập tài liệu xuống bàn.
“Con có biết Phó gia từng là loại người gì không?”
Nhược Vy đứng bên cửa sổ, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn cố chấp:
“Con chỉ muốn biết sự thật.”
“Được.”
Ông cười lạnh.
“Vậy cha sẽ cho con biết.”
Ông ném một tập hồ sơ xuống trước mặt cô.
Trang đầu tiên là một bức ảnh cũ đã ngả vàng.
Trong ảnh, thiếu niên khoảng mười lăm tuổi đứng giữa trời tuyết. Gương mặt lạnh lùng non nớt ấy… chính là Phó Cận Ngôn.
Nhưng điều khiến Nhược Vy lạnh người là vệt m.á.u trên tay anh.
Và dưới chân anh—
Là một t.h.i t.h.ể.
“Phó gia trước kia không sạch sẽ như vẻ ngoài của họ.”
Thẩm Đình Sơn trầm giọng.
“Họ thao túng giới tài chính ngầm, rửa tiền, buôn bán quyền lực. Cha của Phó Cận Ngôn càng là một kẻ tàn nhẫn nổi tiếng.”
Nhược Vy siết c.h.ặ.t tập hồ sơ.
“Còn anh ấy?”
“Anh ta được nuôi dạy để trở thành người kế thừa.”
Câu nói ấy giống như một nhát d.a.o đ.â.m vào tim cô.
“Sau khi Phó gia sụp đổ, cha cứu anh ta về. Đổi lại, anh ta phải làm việc cho Thẩm gia suốt đời.”
Ánh mắt Thẩm Đình Sơn tối lại.
“Nhưng thứ cha không ngờ là… anh ta lại nảy sinh tình cảm với con.”
“Cha muốn nói gì?”
“Rời xa nó.”
Không khí lập tức im lặng.
“Con gái.”
Giọng ông dịu xuống hiếm hoi.
“Cha không phản đối con yêu ai. Nhưng Phó Cận Ngôn không được.”
“Vì anh ấy nguy hiểm?”
“Không.”
Ông nhìn thẳng vào cô.
“Vì nó hận Thẩm gia.”
Nhược Vy c.h.ế.t lặng.
“Con nghĩ vì sao nó luôn đeo găng tay? Vì nó sợ mất khống chế. Nó đã dùng chính đôi tay đó để sống sót từ năm mười lăm tuổi.”
Ông chậm rãi nói tiếp:
“Cha cứu nó, nhưng cũng chính cha góp phần khiến Phó gia sụp đổ.”
Sắc mặt Nhược Vy lập tức trắng bệch.
“Cha… nói gì cơ?”
“Thương trường chưa bao giờ sạch sẽ.”
Thẩm Đình Sơn nhắm mắt.
“Năm đó nếu cha không liên thủ với người khác, Phó gia sẽ không sụp nhanh như vậy.”
Cô lùi lại một bước.
Mọi thứ trong đầu như nổ tung.
Vậy nghĩa là
Phó Cận Ngôn yêu cô, nhưng cha cô lại là một phần nguyên nhân khiến gia tộc anh bị hủy diệt.
Một mối quan hệ không có đường lui.
Đêm đó, Nhược Vy trốn khỏi biệt viện.
Mưa lớn trút xuống Hải Thành như muốn nhấn chìm cả thành phố.
Cô lái xe đến căn nhà cũ ven biển nơi Phó Cận Ngôn từng ở sau khi rời Phó gia. Căn biệt thự tối om, chỉ có ánh đèn vàng mờ nhạt ở tầng hai.
Khi cô đẩy cửa bước vào, mùi t.h.u.ố.c lá cùng hơi rượu lập tức ập đến.
Phó Cận Ngôn ngồi trong bóng tối.
Áo sơ mi đen mở vài cúc, cổ tay đầy vết thương chưa xử lý. Đôi găng tay trắng bị vứt dưới sàn như một thứ bỏ đi.
Nghe tiếng động, anh ngẩng đầu.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, ánh mắt anh d.a.o động dữ dội.
“Em tới đây làm gì?”
“Em muốn nghe chính miệng anh nói.”
Nhược Vy bước đến trước mặt anh:
hằng nguyễn
“Cha em… có liên quan đến chuyện Phó gia đúng không?”
Cận Ngôn im lặng.
Sự im lặng ấy khiến tim cô lạnh đi từng chút.
Rất lâu sau, anh bật cười khàn khàn:
“Cuối cùng em vẫn biết.”
“Anh hận ông ấy?”
“Có.”
Một chữ ngắn ngủi nhưng sắc như d.a.o.
“Vậy còn em?”
Cận Ngôn ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh mắt ấy khiến cô đau đến không thở nổi.
“Đó mới là điều khiến tôi phát điên.”
Anh đứng dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cơ thể cao lớn ép cô lùi sát vào bàn.
“Mỗi lần nhìn em, tôi đều nhớ đến chuyện Phó gia đã c.h.ế.t thế nào.”
Giọng anh trầm thấp khàn đặc.
“Nhưng cũng chính em khiến tôi không thể xuống tay với Thẩm gia.”
Nhược Vy run lên.
“Anh từng muốn trả thù sao?”
“Muốn.”
Anh cười lạnh.
“Muốn đến mức nhiều đêm tôi đứng ngoài cửa phòng ông ta, chỉ cần bóp cò là kết thúc tất cả.”
Cô hít mạnh một hơi.
“Nhưng rồi em xuất hiện.”
Cận Ngôn cúi đầu.
Khoảng cách gần đến mức hơi thở hai người hòa lẫn.
“Tôi đã nghĩ… chỉ cần đứng từ xa nhìn em là đủ.”
Anh nhắm mắt.
“Nhưng em cứ liên tục kéo tôi xuống địa ngục.”
Nhược Vy cảm giác tim mình đau đến vỡ vụn.
“Vậy bây giờ thì sao?”
Cận Ngôn không trả lời ngay.
Anh lấy từ trong ngăn bàn ra một khẩu s.ú.n.g màu đen đặt lên mặt bàn kính.
“Ba ngày trước, có người tìm tôi.”
“Là ai?”
“Người của Phó gia còn sót lại.”
Ánh mắt anh lạnh đi:
“Họ muốn tôi hoàn thành chuyện năm đó.”
Nhược Vy nhìn khẩu s.ú.n.g, toàn thân lạnh buốt.
“Ý anh là…”
“Họ muốn tôi g.i.ế.c cha em.”
Không khí gần như đông cứng.
Mưa ngoài cửa kính đập dữ dội như tiếng tim đập hỗn loạn.
“Còn anh?”
Giọng cô khàn đi.
“Anh định làm sao?”
Cận Ngôn nhìn cô thật lâu.
Lần đầu tiên trong đời, cô thấy anh lộ ra vẻ mệt mỏi đến vậy.
“Tôi không biết.”
Anh cười tự giễu:
“Nếu tôi bỏ qua thù hận, tôi phản bội cả gia tộc mình.”
“Nếu tôi ra tay… tôi sẽ mất em.”
Nhược Vy siết c.h.ặ.t t.a.y đến bật m.á.u.
“Vậy chúng ta bỏ đi.”
Cận Ngôn khựng lại.
“Cái gì?”
“Rời khỏi Hải Thành.”
Cô nghẹn giọng.
“Không cần Thẩm gia, không cần Phó gia nữa.”
Ánh mắt anh chấn động dữ dội.
Nhưng chỉ vài giây sau, anh bật cười đau đớn.
“Em nghĩ chúng ta còn đường lui sao?”
Anh bước tới, ôm lấy mặt cô bằng đôi tay đầy vết sẹo.
“Nhược Vy.”
Giọng anh khàn đặc.
“Ngay từ khi em ôm tôi ở buổi dạ tiệc… chúng ta đã không thể quay đầu.”
Cô đỏ mắt nhìn anh:
“Em không quan tâm.”
“Nhưng tôi quan tâm.”
Anh cúi đầu tựa trán vào cô.
“Em là thứ duy nhất còn sạch sẽ trong cuộc đời tôi.”
“Tôi không muốn em bị kéo xuống cùng.”
Nhược Vy bật khóc lần đầu tiên.
“Anh nghĩ rời xa anh thì em sống nổi sao?”
Câu nói ấy khiến toàn thân Cận Ngôn cứng lại.
Rất lâu sau, anh ôm c.h.ặ.t cô vào lòng.
Mạnh đến mức như muốn khảm cô vào cơ thể mình.
“Đừng ép tôi…”
Giọng anh run lên lần đầu tiên.
“Bởi vì nếu em còn ở cạnh tôi…”
Anh nhắm mắt.
“Tôi thật sự sẽ vì em mà phản bội tất cả.”
Ngoài cửa sổ, tia sét x.é to.ạc bầu trời đêm.
Còn trong căn phòng tối ấy, hai con người bị tình yêu và thù hận kéo đến tận cùng cuối cùng cũng đưa ra quyết định đau đớn nhất.
Rời khỏi Hải Thành.
Rời khỏi tất cả.
Trước khi quá khứ kịp nuốt chửng họ hoàn toàn.