Ngày Đầu Lưu Đày Đến Lĩnh Nam, Cả Nhà Thèm Đến Phát Khóc

Chương 5



Ba tháng sau, Tô gia đã hoàn toàn đứng vững ở huyện Nam Hải.

Cửa tiệm mở rộng thành hai gian.

Xưởng đường mỗi tháng sản xuất năm trăm cân đường đỏ.

Khoai lang đã được quảng bá tới ba thôn lân cận.

A Phúc bá gặp ai cũng nói: “Nhị cô nương Tô gia là phúc tinh của huyện Nam Hải chúng ta.”

Chu huyện lệnh còn trực tiếp hơn, lễ tết đều mang gạo mang vải tới tặng, còn ân cần hơn cả đối đãi với người thân nhà mình.

Ngày tháng đã dễ thở hơn.

Nhưng tin tức từ kinh thành cũng truyền tới.

Người mang tin là một hành thương họ Mã.

Ông ta đi ngang qua huyện Nam Hải để nhập hàng từ phủ Quảng Châu, nghe danh chuyện của Tô gia nên đặc biệt ghé vào tiệm ngồi một lát.

“Tô cô nương, kinh thành hiện giờ đang xôn xao lắm.”

“Xôn xao chuyện gì?”

“Nói là Tô gia ở Lĩnh Nam không hợp thổ nhưỡng, cả nhà đều đổ bệnh rồi. Còn nói...” Ông ta hạ thấp giọng: “Đích nữ Tô gia Tô Cẩm Dao khóc lóc trước mặt Thái hậu, nói là xót thương muội muội, muốn xin chỉ dụ đón các người về.”

Ta mỉm cười.

Tô Cẩm Dao.

Vị tỷ tỷ tốt của ta.

Phụ thân ta cưới nguyên phối sinh ra ả, sau đó tục huyền cưới mẫu thân ta, sinh ra ta và ca ca.

Ả ngoài mặt thì tình thâm nghĩa trọng với ta, nhưng sau lưng thì hận không thể để cả nhà ta c.h.ế.t quách đi cho rảnh.

Kẻ ngụy tạo chứng cứ hại phụ thân ta vào ngục, chính là ả và Nhị hoàng t.ử Tiêu Huyền Cảnh đứng sau lưng.

“Đón chúng ta về sao?” Ta bóc một hạt lạc: “Ả là sợ chúng ta c.h.ế.t không đủ nhanh thôi.”

Mã thương nhân không dám nói nhiều, uống xong bát trà rồi đi.

Ta ngồi trong tiệm, tính toán một hồi.

Tô Cẩm Dao không thực sự muốn đón chúng ta về.

Ả chỉ đang diễn vở kịch hiếu thuận ở kinh thành thôi.

Nhưng sớm muộn gì ả cũng biết, chúng ta ở Lĩnh Nam sống rất tốt.

Đến lúc đó, ả nhất định sẽ ra tay.

“Ca.”

Tô Cẩm Hành thò đầu ra từ hậu trù.

“Chuyện gì vậy?”

“Tăng cường luyện võ đi.”

“Tại sao?”

“Bởi vì có thể sẽ có kẻ tới tìm phiền phức.”

Ca ca không hỏi thêm, đặt muôi xuống liền ra sân đứng trung bình tấn.

Phải nói rằng, trong nguyên tác tuy Tô Cẩm Hành không có nhiều đất diễn, nhưng thiết lập lại là một thiên tài võ học.

Chỉ là ở kinh thành không có ai dạy, nên lãng phí mất.

Đến Lĩnh Nam, A Phúc bá giới thiệu cho một lão quyền sư đã quy ẩn.

Ca ca theo người ta học ba tháng, đã có thể một mình đ.á.n.h năm người rồi.

Tốc độ này, đặt vào nguyên tác thì đúng là thiết lập của nam chính.

Tiếc là huynh ấy không phải nam chính.

Nam chính là Thái t.ử Tiêu Huyền Triệt.

Kẻ đã hạ lệnh biếm chúng ta tới Lĩnh Nam.

Ta nhai lạc, nhớ lại tình tiết trong nguyên tác.

Thái t.ử biếm Tô gia, là vì Tô Cẩm Dao đã cáo trạng phụ thân ta trước mặt hắn, chứng cứ làm giả đến mức không một kẽ hở.

Thái t.ử đã tin.

Đợi đến khi hắn phát hiện ra sự thật, Tô Cẩm Niên trong nguyên tác đã bệnh c.h.ế.t ở Lĩnh Nam rồi.

Sau đó Thái t.ử hối hận khôn nguôi, tra rõ chân tướng, trừng trị Tô Cẩm Dao và Nhị hoàng t.ử.

Nhưng người c.h.ế.t không thể sống lại.

Nhân vật khiến người ta tiếc nuối nhất trong nguyên tác chính là Tô Cẩm Niên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mà ta, đã xuyên vào cơ thể của nàng ấy.

Ta không định đi theo kịch bản đâu.

Bệnh c.h.ế.t? Không tồn tại chuyện đó.

Ta phải sống thật tốt, sống thật rạng rỡ.

Để cho tất cả mọi người thấy, Tô Cẩm Niên rốt cuộc là hạng người thế nào.

*

Quả nhiên, một tháng sau, người từ kinh thành đã tới.

Không phải Tô Cẩm Dao.

Mà là nha hoàn thân cận của ả, Thúy Bình, mang theo hai gã tráng hán.

Thúy Bình khi tới huyện Nam Hải, vẻ mặt đầy vẻ chê bai.

“Cái nơi rách nát này, Đại tiểu thư làm sao mà chịu nổi chứ?”

“Đại tiểu thư” trong miệng ả là Tô Cẩm Dao, không phải ta.

Trong mắt bọn họ, ta chỉ là một đứa con dòng thứ.

Khi Thúy Bình tìm đến nhà ta, trong sân đang phơi đường đỏ, gà đang bới đất tìm mồi, mẫu thân ta đang khâu vá quần áo.

Thúy Bình ngẩn người.

“Đây chính là nơi ở của Tô gia bị lưu đày sao?”

Trong tưởng tượng của ả, nơi này phải là nhà rách vách nát, mặt mày lấm lem.

Kết quả thứ ả thấy là tường sân được tu bổ bằng gạch xanh, mái nhà mới lợp, sân vườn sạch sẽ, còn có một mảnh vườn rau xanh mướt.

Ta từ cửa tiệm trở về, vừa vặn chạm mặt ả.

“Thúy Bình? Sao ngươi lại tới đây?”

Thúy Bình đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới.

Ta mặc y phục vải thô, nhưng giặt giũ sạch sẽ, sắc mặt hồng nhuận, so với lúc ở kinh thành còn béo thêm được hai cân.

“Nhị tiểu thư, Đại tiểu thư bảo nô tỳ tới thăm các người.”

“Tới xem chúng ta đã c.h.ế.t hay chưa chứ gì?”

“Nhị tiểu thư nói gì vậy! Đại tiểu thư ngày ngày mong nhớ các người.” Thúy Bình lấy từ trong tay nải ra một bức thư và một túi tiền.

Thư ta không mở.

Mở túi tiền ra, bên trong có năm mươi lượng bạc.

Ta mỉm cười.

“Năm mươi lượng? Đuổi ăn mày chắc?”

Thúy Bình biến sắc.

“Nhị tiểu thư, đây là Đại tiểu thư thắt lưng buộc bụng mới để dành được đấy! Người không biết nàng ấy khó khăn thế nào đâu!”

“Ả khó khăn?” Ta ném túi tiền ngược trở lại: “Ả ở chính phòng Tô phủ, cài trâm gỗ kim ty nam, dùng tiền hồi môn của mẫu thân ta, ả khó khăn cái gì?”

Thúy Bình bị nghẹn đến mức không nói nên lời.

Ta đi vào phòng, đóng sầm cửa lại.

Thúy Bình đứng ngoài cửa một lát, hậm hực bỏ đi.

Điều ả không biết là, việc đầu tiên ta làm sau khi đóng cửa chính là…

Bóc bức thư đó ra.

Thư viết lời lẽ thống thiết, nói Tô Cẩm Dao nhớ nhung chúng ta thế nào, xót xa cho chúng ta ra sao.

Câu cuối cùng: “Muội muội yên tâm, tỷ tỷ đang nghĩ cách để các người được về kinh.”

Ta lật ngược bức thư lại, soi dưới ánh sáng.

Trong lớp giấy kẹp của bức thư, có một dòng chữ cực nhỏ.

Là mật hiệu viết cho một kẻ nào đó ở huyện Nam Hải.

Mục đích thực sự của Tô Cẩm Dao không phải là thăm hỏi chúng ta.

Mà là liên lạc với tai mắt ở Lĩnh Nam.

Ả đang sợ hãi điều gì sao?

Ta đốt bức thư đi.

Kẻ phải sợ hãi, không phải là ta.