Ngày Tôi Công Khai Bỏ Rơi Tra Công

Chương 4



10.

“Vậy thì tốt quá.” Tôi nhướng mày, hoàn toàn không để tâm. Nếu không phải tin tức liên hôn còn liên quan tới tiến độ đàm phán thương mại, tôi thật sự muốn lập tức ném thiệp đính hôn vào mặt anh ta.

Đáng tiếc, Khương Dịch Thành không nghe rõ. Bởi đúng lúc ấy có người gọi điện cho anh ta.

Lâm Việt bị sốt, hy vọng Khương Dịch Thành tới bên cạnh mình. Vì thế anh ta vội vã rời đi. Đương nhiên cũng quên luôn lời hứa vừa rồi rằng sẽ đưa tôi ra sân bay.

Tôi tiện tay gọi một chiếc taxi, thế nhưng giữa đường lại đột nhiên không muốn về nhà.

Xe dừng trước một quán bar mang phong cách Gothic bên đường, tôi bước vào.

Tự rót tự uống, tâm trạng tôi dần bình tĩnh lại. Tiếng đàn piano chợt vang lên, tôi nhìn thấy một Alpha ngồi trên xe lăn. Dưới ánh đèn mờ nhạt như làn khói bạc hà lạnh lẽo, cậu ta lặng lẽ chơi đàn.

Đường nét nghiêng trên gương mặt đẹp đến cực điểm, đầu môi như ngậm một cánh sao.

Cậu ta đang chơi [Giấc Mộng Tình Yêu của Liszt], những nốt nhạc trong trẻo lạnh lùng như mặt băng xuất hiện vết nứt rồi lan dần khắp căn phòng.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Trong quán bar có thể mua hoa tặng người biểu diễn, một Omega bên cạnh cũng muốn tặng, nhưng Alpha đi cùng đã ngăn lại, “Một kẻ tàn phế mà cũng đáng để em tặng hoa sao?”

Gần như ngay lập tức, trong quán vang lên vài tiếng phản đối. Tôi không nhịn được mà cau mày, b.úng tay gọi phục vụ.

Tôi gọi gói lẵng hoa phô trương nhất của quán rồi khẽ nâng cằm, bảo mang tặng Alpha đang chơi đàn.

Khi bị vô số lẵng hoa vây quanh, người đàn ông ấy ngẩng đầu nhìn sang. Đôi mắt như viên đá quý được bọc trong nhung đen, trong không gian u tối, chúng sáng đến kinh ngạc.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi đột nhiên đổ chuông.

Là một số lạ.

Sau khi nghe máy, tôi mới phát hiện đó là Khương Dịch Thành. Giọng anh ta đầy bực bội: “Em đang ở đâu? Tại sao chuyển nhà? Tại sao nghỉ việc?”

“Tống Ca, em bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi trò mất tích trẻ con như vậy?”

Tôi im lặng một lúc rồi đưa điện thoại ra xa, “Tôi đang ở quán bar. Nếu không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây.”

“Em đùa gì vậy? Em ghét nhất mấy nơi như thế.” Khương Dịch Thành cố nén cảm xúc, “Nói địa chỉ cho tôi, tôi tới đón...”

Anh ta chưa kịp nói hết câu, bởi có người lên tiếng. Âm sắc đẹp như tiếng dây đàn cello rung động, trầm lặng mà mang theo cảm giác kim loại lạnh lẽo. Người Alpha chơi piano đã tới bên cạnh tôi, cậu ta hỏi: “Anh đi một mình sao?”

11.

Khương Dịch Thành im lặng. Trước khi anh ta kịp nói thêm điều gì, tôi đã cúp máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bởi tôi đột nhiên nhận ra. Ở những nơi như quán bar, khách bỏ ra số tiền lớn như vậy thường có nghĩa là đã để mắt tới người biểu diễn trên sân khấu.

Nhưng tôi hoàn toàn không có ý đó, “Không, không, không...” Mặt tôi đột nhiên nóng bừng, tôi cuống quýt lắc đầu rồi lùi lại, “Tôi không cần dịch vụ đặc biệt đâu...”

Ai ngờ động tác quá mạnh khiến tôi suýt ngã khỏi ghế, người trước mặt lập tức đưa tay ra, dùng một cánh tay ôm lấy eo tôi.

Hơi thở cậu ta phả nhẹ bên tai. Do dùng sức nên dưới lớp sơ mi, những đường cơ bắp trên cánh tay hiện lên đầy đẹp mắt, “Tôi xấu lắm sao?”

Tôi nhìn cậu ta, đôi mắt người đàn ông này giống như mặt lưu ly bị rạch một vết nứt, mong manh đến mức khiến người khác không đành lòng. Tôi vội vàng lắc đầu, “Không phải. Cậu rất đẹp.”

“Thật sao?” Cậu ta khẽ cụp mắt. Mái tóc rũ xuống che khuất một phần gương mặt, khiến cậu ta trông có vẻ bất lực, “Nhưng chân tôi như thế này, chắc chắn hôm nay không thể kiếm được khách.”

“Chẳng bao lâu nữa tôi sẽ bị đuổi khỏi quán bar, rồi lại phải lang thang ngoài đường.” Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt như một chú ch.ó bị bỏ rơi.

Tim tôi bỗng rối loạn, năm ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t lại. Tôi nghiêng mặt sang một bên, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ta nữa, “Vậy... vậy cậu dạy tôi chơi piano đi.”

Đuôi mắt Alpha hơi nhếch lên. Khi cười, ánh sáng trong mắt tựa chiếc móc bạc lấp lánh chìm nổi nơi đáy hồ. Cậu ta nói: “Được thôi.”

12.

Tôi không ngờ cậu ta lại dạy tôi chơi đàn theo cách này.

Khác với gương mặt tinh xảo như tượng tạc, vóc dáng người đàn ông ấy rất cao lớn. Vì thế khi bị cậu ta giữ trong tư thế đối diện, được bàn tay đặt sau eo nâng đỡ, tôi bỗng có cảm giác như mình đang bị nhốt trong một chiếc l.ồ.ng vô hình.

Đôi tay cậu ta rất đẹp, những đường gân xanh như cành hoa lan rộng dưới làn da trắng ngà. Bàn tay lớn phủ trọn lên tay tôi.

“Ở đây đâu có đàn.” Hơi thở tôi trở nên rối loạn, “Vậy chơi kiểu gì?”

Alpha không trả lời, cậu ta tách từng ngón tay tôi ra khỏi nhau rồi dẫn tay tôi đặt lên n.g.ự.c mình. Mặt tôi lập tức nóng bừng. Không ngờ cậu ta... bảo tôi tập đàn trên cơ n.g.ự.c của mình!

Cậu ta hơi dùng sức, năm ngón tay tôi lập tức lún xuống lớp cơ bắp săn chắc ấy.

Cảm giác đó quá mức chân thực, m.á.u trong người như đồng loạt dồn ngược lên đầu. Ngay cả những ánh đèn neon trước mắt cũng kéo thành từng vệt mờ.

“Tôi... tôi đi nhà vệ sinh một lát.” Cả người tôi nóng đến sắp bốc cháy, tôi hoảng loạn đứng dậy nhưng vì chân mềm nhũn nên mất thăng bằng, ngã thẳng xuống người Alpha.

Người đàn ông nhìn tôi chăm chú. Bóng dáng tôi giống như con mồi vừa chạy thoát, lại bị kéo ngược trở về trong đôi mắt cậu ta.

Cậu ta siết c.h.ặ.t vòng tay bên eo tôi, rồi tôi cảm nhận được điều gì đó, gương mặt lập tức đỏ bừng tận mang tai.

Đúng lúc ấy, phía sau vang lên một giọng nói lạnh như băng, “Các người đang làm gì vậy?”