Ngày Tôi Công Khai Bỏ Rơi Tra Công

Chương 5



13.

Khương Dịch Thành lại xuất hiện. Anh ta bước tới, kéo mạnh tay tôi rồi định lôi tôi ra ngoài.

Tôi cau mày: “Buông ra.”

Khương Dịch Thành như không hề nghe thấy, xương cổ tay tôi gần như bị anh ta bóp nát. Lửa giận trong lòng tôi lập tức bốc lên, “Khương Dịch Thành, tôi bảo anh buông ra, anh điếc rồi sao?”

“Anh cứ lo cho Lâm Việt của anh là được, đến đây phá rối việc tôi uống rượu làm gì?”

“Không thấy tôi với anh đẹp trai này đang trò chuyện rất vui sao?”

Khương Dịch Thành đột ngột quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú bị dồn vào đường cùng, giọng nói khàn đặc: “Tống Ca, rốt cuộc em muốn làm gì?”

“Chẳng muốn làm gì cả.” Tôi khoác tay Alpha bên cạnh, người nọ thuận thế tựa đầu lên vai tôi, “Có lẽ trước đây tôi chưa nói đủ rõ, giờ tôi nói lại lần nữa. Khương Dịch Thành, chúng ta kết thúc rồi.”

Trên mặt Khương Dịch Thành thoáng hiện vẻ trống rỗng, anh ta nhíu mày, lại muốn kéo tay tôi, “Là vì Lâm Việt sao?”

“Tôi đã nói rồi, chúng ta ở bên nhau nhiều năm như vậy, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em.” Anh ta cố nén cảm xúc: “Em cần gì phải ép tôi như thế?”

Tôi chỉ bình thản nhìn anh ta, “Vậy anh có thích Lâm Việt không?”

Chỉ vỏn vẹn bảy chữ. Nhưng với Khương Dịch Thành, dường như còn khó trả lời hơn cả một bài toán nan giải.

Sự im lặng đã nói lên tất cả.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

“Khương Dịch Thành. Tôi đã nói rồi, đứa bé không phải của anh.” Tôi khẽ cười, “Năm năm rồi. Tôi chơi chán rồi, cũng mệt rồi.”

“Tống Ca! Em đang nói cái...”

“Anh ấy không nói dối đâu.” Alpha chớp mắt rồi nở một nụ cười vô tội với Khương Dịch Thành, “Khương tiên sinh. Đứa bé đó là con của tôi và Tống Ca.”

14.

Tôi chưa từng thấy Khương Dịch Thành điên cuồng đến vậy. Những đường gân xanh nổi lên rõ rệt trên trán và cổ, như những con rắn nhỏ đang quằn quại dưới da. Ánh đèn sắc lạnh như lưỡi d.a.o bổ đôi đồng t.ử anh ta, trong mắt chỉ còn lại màu đỏ ngầu.

“Từ khi nào?” Anh ta lao tới, bất ngờ đẩy mạnh xe lăn của Alpha bên cạnh tôi, “Cậu và em ấy bắt đầu từ lúc nào?”

“Lúc tôi đi công tác?”

“Hay lúc tôi tăng ca?”

“Em qua lại với một tên què?”

Tôi nheo mắt lại, “Khương Dịch Thành, anh sủa cái gì vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chiếc xe lăn gần như bị lật, Alpha thoáng lộ vẻ tổn thương nhưng vẫn giữ lấy cánh tay tôi, “Khương tiên sinh chỉ đẩy tôi một cái thôi, tôi không sao.”

Hàng mi dài khẽ cụp xuống, “Tất cả là lỗi của tôi. Đừng giận Khương tiên sinh.” Người đàn ông nhìn về phía Khương Dịch Thành rồi cẩn thận nắm lấy tay tôi, “Nhưng tôi thật lòng thích anh.”

“Tôi sẽ không tranh giành với Khương tiên sinh đâu. Đừng đuổi tôi đi, được không?”

“Cậu...!” Khương Dịch Thành tức đến mức mắt đỏ quạch, gân xanh trên trán nổi lên dữ dội. Anh ta xông tới với dáng vẻ như muốn bóp c.h.ế.t Alpha bên cạnh tôi.

Tôi lập tức chắn trước mặt Alpha, vung một cú đ.ấ.m mạnh giáng thẳng lên mặt Khương Dịch Thành.

Anh ta bị đ.á.n.h bật vào bàn. Chiếc bàn đổ sập, kéo theo vô số chai lọ và ly thủy tinh rơi loảng xoảng xuống đất.

Mảnh kính vỡ tung khắp nơi, bàn tay Khương Dịch Thành bị cứa đến chảy đầy m.á.u. Trong mắt anh ta chỉ còn lại vẻ không thể tin nổi, “Tống Ca… Em lại vì cậu ta mà đ.á.n.h tôi?”

Tôi không để ý đến anh ta, chỉ ngồi xổm xuống trước mặt Alpha rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay đối phương, “Cậu có bị thương không?”

Alpha khẽ lắc đầu, “Là lỗi của tôi, đã làm hai người cãi nhau. Anh đừng trách Khương tiên sinh.”

Tôi phát hiện trên tay cậu ấy có một vết cắt nhỏ. Bèn lấy băng cá nhân từ trong túi áo ra, xé vỏ rồi dán lên.

Tôi có thói quen mang theo băng cá nhân là vì Khương Dịch Thành, khả năng đông m.á.u của anh ta không tốt. Vì thế tôi luôn mang theo bên mình. Trước đây mỗi khi anh ta bị thương dù chỉ là một vết xước nhỏ, tôi đều là người đầu tiên chạy tới xử lý. Nhưng lúc này, dù tay Khương Dịch Thành đầy m.á.u, tôi cũng chẳng buồn nhìn lấy một lần.

Tôi cúi đầu thổi nhẹ lên vết thương của người đàn ông, “Còn đau không?”

Alpha lại lắc đầu, vành tai hơi ửng đỏ. Càng làm nổi bật gương mặt trắng bệch của Khương Dịch Thành đứng bên cạnh.

“Tống Ca!” Anh ta gần như nghiến răng nghiến lợi, “Nếu em còn đến gần cậu ta nữa… Tôi sẽ khiến Alpha này bị đuổi khỏi quán bar, sau này cũng đừng hòng tiếp tục làm việc trong nghề này.”

“Tiếc thật đấy, Khương tiên sinh.” Alpha chớp mắt, dáng vẻ nhàn nhã dựa vào lưng ghế, “Anh không có khả năng đuổi tôi đi đâu.”

“Bởi vì… Tôi chính là ông chủ của quán bar này.” Cậu ấy khẽ nâng mắt, “Người đâu! Mời vị Khương tiên sinh này ra ngoài.”

15.

Về sau men rượu dâng lên, ký ức của tôi trở nên mơ hồ.

Tôi chỉ nhớ Khương Dịch Thành khi ấy giống như một con báo bị nhổ sạch nanh vuốt, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Lúc bị bảo vệ giữ lại rồi kéo ra ngoài, giọng anh ta lạnh buốt: “Tống Ca, quả nhiên em vẫn không bằng Lâm Việt.”

Nhưng tôi căn bản chẳng nghe lọt tai. Tôi chỉ kéo cà vạt của Alpha trước mặt, hỏi cậu ấy tên là gì.

Trước đó tôi hoàn toàn không quen biết người này, đương nhiên cũng không thể nào có con với cậu ấy. Thế nhưng chỉ mới gặp một lần, cậu ấy lại sẵn sàng nhận một đứa trẻ không phải của mình để giải vây cho tôi.

“Tôi tên Thanh Hòa. Thanh trong câu ‘Tháng Tư trời quang mưa vừa tạnh’, Hòa trong thanh hòa dịu mát.” Giọng nói người đàn ông nhàn nhạt như gió, nhưng lại mang theo làn sương mê hoặc của yêu biển, dịu dàng đến mức khiến lòng người rung động.