Ngày Tôi Công Khai Bỏ Rơi Tra Công

Chương 7



Tôi dùng sống d.a.o nhẹ nhàng vỗ lên mặt cậu ta, “Chỉ có ch.ó mới thích lục thùng rác. Lâm Việt, giữ c.h.ặ.t Khương Dịch Thành của cậu đi. Đừng tới làm phiền tôi nữa.”

“Tống Ca!” Khương Dịch Thành đột nhiên xuất hiện, kéo Lâm Việt ra phía sau mình. Ánh mắt nhìn tôi như đang nhìn một con quái vật, “Em cầm d.a.o định làm gì?”

“Rạch mặt Lâm Việt sao?”

“Vì sao em lại trở nên độc ác như vậy?”

À. Kẻ làm người khác ngã thì có thể tha thứ, người chỉ dọa một chút lại thành tội ác tày trời.

Con d.a.o xoay một vòng trong tay, tôi bật cười, “Đúng vậy. Tôi chính là độc ác như thế đấy.”

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

“Tốt nhất nên bản lĩnh thì tránh xa tôi ra một chút, đừng xuất hiện trước mắt tôi nữa.” Nói xong, tôi nhìn hai người họ một cái rồi xoay người rời đi.

Nhưng Khương Dịch Thành lại kéo lấy cánh tay tôi, giọng nói trầm xuống, “Trên xương quai xanh của em là gì vậy?”

Tôi vốn nghĩ mình đã che rất kỹ, gương mặt lại bắt đầu nóng lên.

Là Thanh Hòa. Nụ hôn của cậu ấy dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm.

“Không liên quan đến anh.” Tôi nhìn về phía Lâm Việt, “Anh cứ quan tâm chuyện của Lâm Việt là được rồi. Quan tâm đến tôi làm gì?”

Trong mắt Khương Dịch Thành như có vô số tia lửa b.ắ.n tung tóe, anh ta siết mạnh cổ tay tôi. Đến mức tôi có cảm giác xương cổ tay sắp nứt ra.

Người đàn ông nhắm mắt lại một lúc rồi chậm rãi nói: “Đi theo tôi về. Chỉ cần em không còn liên lạc với Alpha đó nữa, tôi có thể coi như chưa từng biết chuyện đứa bé.”

Tôi mở to mắt, “Khương Dịch Thành, anh đúng là một con rùa thánh tuyệt thế. Giữa muôn hồng nghìn tía, lại chỉ mê đúng một màu xanh trên đầu mình.”

Rồi tôi bật cười, “Nhưng xin lỗi nhé.” Con d.a.o xoay một vòng trong tay tôi, lưỡi d.a.o lướt sát tuyến thể của anh ta Sau đó bị tôi cắm phập vào bức tường phía sau, “Tôi không có thói quen nhặt rác.”

18.

Lưỡi d.a.o chỉ sượt qua da Khương Dịch Thành một chút. Dù sao tôi cũng tới đây để chọn địa điểm tổ chức lễ đính hôn, chứ không phải để vào Đồn Cảnh sát.

Thế nhưng Khương Dịch Thành vẫn không chịu buông tha. Anh ta lại ngang ngược kéo tôi, nhất quyết muốn lôi tôi ra bãi đỗ xe.

Lâm Việt dường như đã bị dọa đến ngẩn người, cậu ta muốn tiến lại gần nhưng lại e ngại con d.a.o trong tay tôi.

“Buông tôi ra!” Lần này tôi thật sự nổi giận. Tôi giơ tay rạch một đường lên cánh tay Khương Dịch Thành. Ống tay áo vest lập tức rách toạc, mu bàn tay cũng hiện lên một vệt đỏ, “Nếu anh còn dám kéo tôi nữa, có tin tôi đ.â.m anh thật không?”

Hai mắt tôi gần như đỏ lên vì tức giận, tôi không thể tin nổi Khương Dịch Thành lại vô lại đến mức này. Càng không hiểu vì sao anh ta cứ nhất quyết dây dưa với tôi.

Khương Dịch Thành l.i.ế.m vết m.á.u trên mu bàn tay, rồi vỗ lên n.g.ự.c mình, “Nào! Đâm vào đây.”

Tôi tức đến nghẹn họng, ném con d.a.o xuống đất, chuẩn bị đ.á.n.h nhau với anh ta một trận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đúng lúc ấy, tiếng động cơ gầm rú vang lên. Cát bụi bị cuốn tung mù mịt. Một chiếc Maserati màu đen lao tới như cơn lốc, chỉ nghe một tiếng va chạm cực lớn.

Chiếc Maserati đ.â.m thẳng vào hông chiếc Cullinan của Khương Dịch Thành, ngay sau đó động cơ lại tăng tốc.

“Rầm!” Chiếc Cullinan bị húc thẳng tới góc sân, cửa xe lõm hẳn vào.

Quá điên cuồng. Tôi bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.

Ngay cả Khương Dịch Thành cũng đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Chiếc Maserati chỉ hư hỏng nhẹ phần cản trước. Khi cửa kính xe hạ xuống, một gương mặt quen thuộc xuất hiện ở hàng ghế sau.

Thanh Hòa nhìn về phía chúng tôi, nụ cười ôn hòa nhã nhặn đến cực điểm, “Xin lỗi nhé, Khương tiên sinh.”

“Tài xế mới của tôi kỹ thuật đỗ xe không được tốt lắm, làm hỏng xe của anh rồi.” Cậu ấy thong thả nói: “Nếu cần bồi thường, anh có thể liên hệ công ty bảo hiểm.”

Nói xong, cậu ấy tiện tay ném ra một tấm thẻ, “Nếu vẫn chưa đủ, tấm thẻ này cũng tặng anh luôn.”

Ngay khi cửa xe mở ra, tôi lập tức chạy tới. Sau đó bị Thanh Hòa giữ lấy cánh tay.

19.

“Sao cậu biết tôi ở đây?”

Thanh Hòa không trả lời, chỉ mỉm cười nắm lấy cổ tay đã đỏ lên vì bị kéo mạnh của tôi. Cậu ấy lấy ra một chiếc khăn khử trùng, nhẹ nhàng lau đi lau lại nhiều lần trên cổ tay tôi.

Tôi giật mạnh tay về, Thanh Hòa lập tức ngẩng đầu nhìn tôi. Những hoa văn trong đồng t.ử cậu ấy như đan xen vào nhau, tựa tấm lưới bắt giữ ánh sáng.

“Tôi nhớ anh.” Thanh Hòa nói rất thẳng thắn, “Từ ngày chúng ta chia tay hôm đó, tôi vẫn luôn muốn gặp anh.”

Trong ánh mắt cậu ấy thấp thoáng vẻ buồn bã. Câu nói “Cậu theo dõi tôi sao?” đã lởn vởn nơi đầu lưỡi, nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể thốt ra.

“Tiểu Ca thì sao, có nhớ tôi không?”

“Có muốn gặp tôi không?” Giọng cậu ấy từng bước ép sát. Cho đến cuối cùng, cậu ấy nắm lấy tay tôi rồi khẽ kéo cổ áo mình xuống.

Bàn tay tôi chạm lên chiếc khóa đang gắn nơi tuyến thể, lớp kim loại lạnh cứng áp vào lòng bàn tay, mơ hồ truyền tới từng nhịp đập. Như cộng hưởng cùng nhịp tim, mạnh đến mức khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi đau âm ỉ.

“Chìa khóa vẫn còn ở chỗ anh. Đúng không?” Đôi mắt Thanh Hòa giống như một loại bùa mê đầy màu sắc.

Mỗi lần nhìn vào đó, tôi gần như mất khả năng suy nghĩ. Tôi thậm chí không nhớ nổi mình đã được cậu ấy kéo vào lòng từ lúc nào. Hơi ấm còn sót lại từ những cái chạm thân mật ngày trước như đang âm thầm sống dậy, khiến da thịt tê dại khó hiểu.

Tôi vô thức ngẩng đầu, nhịp tim hỗn loạn đến mức không thể kiểm soát.