Ngày Tôi Công Khai Bỏ Rơi Tra Công

Chương 8



20.

“Không được!” Tôi đột ngột đẩy Thanh Hòa ra.

Có lẽ vì dùng sức quá mạnh, đầu cậu ấy va vào cửa kính xe bên cạnh. Khi quay mặt lại, trong mắt cậu ấy hiện rõ vẻ tổn thương không thể che giấu.

“Là vì chân tôi sao?”

Đương nhiên không phải, mà là vì tôi không có tư cách. Thế nhưng mấy chữ “Tôi sắp kết hôn rồi” lại mắc nghẹn nơi đầu lưỡi, dù thế nào cũng không nói ra được. Tôi chỉ có thể gọi tài xế dừng xe rồi vội vàng rời đi.

Suốt cả quãng đường, tôi không dám ngoảnh đầu lại lấy một lần.

Quá muộn rồi.

Thật sự quá muộn rồi.

Rốt cuộc đau khổ hơn là gặp sai người vào đúng thời điểm… Hay gặp đúng người vào sai thời điểm?

Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng, chỉ cần hơi thả lỏng suy nghĩ một chút, đôi mắt trong suốt như lưu ly của Thanh Hòa lại hiện lên trong tâm trí. Quẩn quanh mãi không tan.

21.

Dạo gần đây tôi luôn ngủ không ngon, chỉ cần chìm vào giấc mơ là sẽ mơ thấy Thanh Hòa. Cậu ấy kéo lấy ống tay áo tôi, dùng ánh mắt như một chú ch.ó nhỏ bị bỏ rơi mà hỏi: “Vì sao lại không cần tôi?”

Mấy ngày liên tiếp như vậy khiến quầng thâm dưới mắt tôi càng lúc càng đậm. Tôi có cảm giác nếu cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì bản thân cũng phát điên.

Hôm đó tôi ngủ một mạch tới tận chiều. Sau khi tỉnh dậy, tôi còn đang do dự có nên đến nhà họ Lục hủy hôn hay không thì tiện tay mở điện thoại. Kết quả lại nhìn thấy một tin nhắn.

C.h.ế.t tiệt! Đó chỉ là một tin nhắn xác nhận thông thường, nhưng nội dung bên trong lại chẳng hề bình thường.

Là tin xác nhận quy trình cho tiệc sinh nhật mà năm ngoái tôi đã đặt riêng cho Khương Dịch Thành.

Tiêu rồi! Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, tiệc sinh nhật vốn do thư ký của tôi phụ trách lo liệu. Sau khi tôi nghỉ việc, chuyện này cũng bị tôi ném thẳng ra sau đầu.

Có lẽ thư ký biết tôi và Khương Dịch Thành đang mâu thuẫn nên không dám hỏi, chỉ lặng lẽ hoàn thành toàn bộ công việc theo đúng kế hoạch.

Tôi thật sự đồng cảm với nỗi khổ của dân văn phòng. Nhưng có thể đừng tận tâm đến mức này được không?

Tôi gọi hàng chục cuộc điện thoại cho thư ký và công ty tổ chức sự kiện. Nhưng tất cả đều trả lời rằng buổi lễ đã bắt đầu, không thể dừng giữa chừng.

Đặc biệt là thư ký. Vì đây là tiệc sinh nhật dành cho Khương Dịch Thành nên dù thế nào cũng không chịu hủy bỏ.

Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể đích thân chạy đến khách sạn, định bàn bạc với quản lý về việc chấm dứt chương trình. Nhưng vừa xuất hiện, tôi đã thấy rất nhiều người bắt đầu bàn tán. Thậm chí có người còn nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

Điện thoại thì bị Tô Hằng nhắn tin liên tục đến nóng ran. Mở ra xem, tôi gần như bị đống ảnh chụp màn hình làm lóa mắt.

Bên trong đều là những lời bàn tán của đám bạn Khương Dịch Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

【Tống Ca đáng thương thật, chắc vẫn chưa biết đâu nhỉ? Nghe nói hôm nay Khương Dịch Thành định cầu hôn Lâm Việt ngay trong bữa tiệc sinh nhật do cậu ấy tổ chức.】

【Cậu ấy còn tới tận nơi nữa à? Chẳng phải tự đưa mặt ra cho người ta cười nhạo sao?】

【Nói cũng tội thật, lần trước chẳng phải còn phải nhập viện sao?】

“TỐNG CA!” Tiếng gào của Tô Hằng vang lên trong đoạn tin nhắn thoại, “Nếu trong ba phút nữa cậu không rời khỏi đó, tôi sẽ bóp c.h.ế.t cậu!”

Tôi bất đắc dĩ vô cùng. Đang định gọi điện lại cho cậu ấy thì vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Khương Dịch Thành đứng giữa đại sảnh.

22.

Lâm Việt hơi ngẩng cằm, liếc mắt nhìn tôi đầy đắc ý, “Chẳng phải trước đó mạnh miệng lắm sao?”

“Thế nào, lại quay về tìm anh Dịch Thành rồi à? Không cần tên què kia nữa sao?”

Cậu ta ghé sát tai tôi, “Muộn rồi, Tống Ca. Hôm nay Khương Dịch Thành sẽ cầu hôn tôi.”

Như để phối hợp với lời nói ấy. Đúng lúc này, thư ký mang tới cho Khương Dịch Thành một chiếc hộp nhung.

Khi mở ra, chiếc nhẫn bên trong lấp lánh đến ch.ói mắt. Hai mắt Lâm Việt lập tức sáng bừng, cậu ta đưa tay ra.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Khương Dịch Thành lại cầm chiếc hộp đi, anh ta mở hộp trước mặt tôi, “Cơ hội cuối cùng.”

Đôi mắt anh ta thâm trầm, gương mặt không biểu cảm. Tư thế cao cao tại thượng như đang ban phát ân huệ, “Chuyện giữa em và Alpha kia, tôi có thể bỏ qua. Chỉ cần em giống như trước đây., chăm sóc tốt mối quan hệ của chúng ta. Làm một người bạn đời hiền hòa trong hôn nhân. Đừng quá nhạy cảm rồi nhằm vào Lâm Việt nữa.”

“Như vậy, tôi có thể cho em một cuộc hôn nhân.”

Sắc mặt Lâm Việt lập tức trắng bệch, dường như không thể hiểu nổi vì sao Khương Dịch Thành lại chọn tôi, vành mắt cũng nhanh ch.óng đỏ lên.

Còn tôi nhìn chiếc hộp trong tay anh ta, rồi đột nhiên bật cười.

Giống như trước đây, chăm sóc tốt mối quan hệ, làm một người bạn đời hiền hòa. Đừng nhạy cảm.

Anh ta lấy đâu ra thể diện lớn đến thế?

Tôi nhìn anh ta, “Cho tôi sao?”

Ánh mắt Khương Dịch Thành thoáng liếc về phía Lâm Việt, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

Tôi im lặng một lúc. Dưới ánh mắt gần như muốn g.i.ế.c người của Lâm Việt, tôi đưa tay về phía chiếc nhẫn. Rồi ngay sau đó… tôi hất tay ném thẳng chiếc hộp đi.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Chiếc hộp rơi xuống đất. Chiếc nhẫn va vào nền đá hoa cương phát ra tiếng vang trong trẻo.

Tôi nhìn Khương Dịch Thành, mhẽ mỉm cười, “Tôi không cần.” Chiếc nhẫn cổ kiểu thắt nút đôi mang thiết kế You & Me đúng là vô giá. Nhưng nếu là do Khương Dịch Thành tặng… thì chẳng đáng một đồng.