Khương Dịch Thành nhíu mày, trong mắt dần hiện lên cơn giận, “Rốt cuộc em còn muốn gì nữa?”
“Tôi đã cầu hôn em rồi! Em còn muốn thế nào?”
“Tôi không muốn gì cả.” Tôi nhìn anh ta, “Anh có biết vì sao tôi tổ chức bữa tiệc sinh nhật này không?”
Sau đó tôi quay sang nhìn mọi người, “Bởi vì tôi muốn nói cho tất cả biết… Tôi và anh kết thúc rồi.”
Lời vừa dứt, cả đại sảnh tiệc lập tức im phăng phắc. Mọi người đều kinh ngạc nhìn tôi, ngay cả Lâm Việt cũng sững sờ.
Còn Khương Dịch Thành đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt sâu thẳm như vực biển. Giống hệt một pho tượng thạch cao không còn sinh khí.
Một người bạn thân của anh ta quan sát chúng tôi một lúc rồi bước ra hòa giải, “Vợ chồng cãi nhau chút thôi mà. Cãi nhỏ thì tăng tình cảm, cãi lớn lại tổn thương nhau.”
“Đang yên đang lành đừng làm quá lên. Qua một thời gian nữa bọn tôi còn chờ uống rượu mừng của hai người đấy.”
Người đó đứng cạnh tôi, hạ giọng nói nhỏ: “Tống Ca, tôi biết cậu đang giận. Nhưng cậu thật sự rất thích Dịch Thành mà. Đến đây thôi.”
“Chiếc nhẫn này cậu không cần, nhưng vẫn có người khác muốn.”
“Ai muốn thì cứ lấy đi. Tôi không hiếm lạ.” Tôi nhìn Khương Dịch Thành, từng chữ rõ ràng vang lên: “Khương Dịch Thành, tôi sắp đính hôn rồi.”
23.
Nghe thấy những lời ấy, Khương Dịch Thành đột nhiên bật cười. Anh ta cúi mắt nhìn tôi, như đang quan sát một thú cưng bướng bỉnh cố tình làm mình làm mẩy, “Tống Ca, em đừng đùa nữa được không?”
“Bao nhiêu năm nay em đã từ chối liên hôn biết bao lần, thậm chí còn sống c.h.ế.t không chịu đồng ý.”
“Chuyện giữa tôi và em bây giờ đã truyền khắp nơi. Ai dám?”
“Lại có ai muốn liên hôn với em chứ?”
“Nếu muốn nói dối thì cũng nên nói cho đáng tin một chút.”
Mấy người bạn của Khương Dịch Thành cũng bắt đầu hùa theo.
“Tống Ca, đừng làm quá nữa.”
“Dịch Thành đã cho cậu bậc thang để bước xuống rồi, cậu còn muốn thế nào nữa?”
“Cậu nói mình sắp đính hôn đúng không?”
“Được thôi, gọi vị hôn phu của cậu tới đây đi.”
“Không thì gọi video cũng được.”
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi không ngờ bọn họ lại không tin, “Cười cái gì chứ?”
“Có gì đáng cười lắm sao?” Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, “Tôi thật sự sắp liên hôn rồi.”
Lần này không chỉ bạn bè Khương Dịch Thành, ngay cả Lâm Việt cũng khoanh tay, trợn mắt xem thường, cho rằng tôi đang chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t.
Một hơi nghẹn cứng trong l.ồ.ng n.g.ự.c, tôi chỉ hận thiệp mời còn chưa in xong, không thể lấy ra bằng chứng xác thực.
Nhưng quả thực tôi không liên lạc được với vị hôn phu của mình. Bởi ngoài việc biết anh tên là Lục Hành Chu, tôi còn chưa từng gặp mặt anh lấy một lần.
Đúng lúc cơn giận trong lòng sắp bùng nổ, một giọng nói trong trẻo bỗng vang lên. Như dòng suối tuyết chảy qua, dập tắt toàn bộ sự nóng nảy và bồn chồn trong tôi, “Đúng là anh ấy sắp liên hôn rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giọng người đàn ông dịu dàng, êm như cơn gió Xuân lướt qua cành liễu, “Bởi vì tôi chính là vị hôn phu của Tống Ca.”
24.
Tôi quay đầu lại. Dù thế nào cũng không ngờ Thanh Hòa lại xuất hiện ở đây, cậu ấy điều khiển xe lăn đến bên cạnh tôi.
“Lục Hành Chu. Biểu tự là Thanh Hòa. Lần gặp thứ ba rồi, Tiểu Ca.”
À. Thì ra Thanh Hòa là biểu tự của Lục Hành Chu.
Khoan đã…! Thanh Hòa chính là Lục Hành Chu?
Cậu ấy chính là đối tượng liên hôn của tôi?
25.
Nhưng còn chưa kịp hoàn hồn, Khương Dịch Thành đã lao tới. Đôi mắt đỏ ngầu như vừa bị móng vuốt thú dữ cào xé, “Tống Ca! Em thiếu Alpha đến vậy sao?”
“Đến mức phải cưới một tên què?”
Lời vừa dứt, trong đầu tôi như có tiếng nổ vang lên. Gần như theo bản năng, tôi bước tới, túm lấy cổ áo Khương Dịch Thành.
Xoay người. Mượn lực. Động tác liền mạch như nước chảy mây trôi. Một cú quật vai hoàn hảo.
“Rầm!” Khương Dịch Thành bị quật ngã xuống đất.
Dưới người anh ta là những đóa hồng bị đè nát, nước hoa từ cánh hoa thấm vào tấm t.h.ả.m. Đỏ thẫm như m.á.u.
Khương Dịch Thành nhìn tôi, trong đôi mắt ấy cuối cùng cũng xuất hiện nỗi đau rõ ràng, “Tống Ca...”
Tôi chợt nhớ tới ngày trước, có lần tôi còn đau hơn anh ta bây giờ. Nằm bất động trên mặt đất, chỉ mong anh ta quay đầu nhìn mình một lần.
Bây giờ tình thế đã đảo ngược, người đứng từ trên cao nhìn xuống lại là tôi. Nhưng tôi không nhìn anh ta thêm nữa, chỉ đẩy xe lăn của Thanh Hòa. Rời khỏi nơi ấy.
26.
Lục Hành Chu. Biểu tự Thanh Hòa.
Ai mà ngờ được nhà họ Lục vẫn còn giữ thói quen của người xưa, còn đặt biểu tự cho con cháu. Khiến cái tên ấy khác hẳn với những gì cha tôi từng nhắc tới.
Thuở thiếu niên, cậu ấy cũng là Thiên chi kiêu t.ử nổi danh khắp Kinh đô. Nhưng sau một vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ khiến chân bị thương, cậu ấy dần sống khép kín, rất ít xuất hiện trước công chúng.
Đừng nói là tôi. Ngoài người thân và bạn bè nhà họ Lục, phần lớn mọi người đều chưa từng gặp cậu ấy.
“Tôi nghe nói Omega đẹp nhất Kinh đô sắp liên hôn với mình.” Thanh Hòa ngẩng đầu nhìn tôi, khẽ nắm lấy tay tôi, “Không nhịn được nên muốn đến xem trước. Còn tự biến mình thành món quà để tặng cho anh.”
Cậu ấy bày ra vẻ tủi thân, “Nhưng anh lại không cần tôi.”
“Sao lại thế được?” Tôi khẽ thở ra một hơi. Cậu ấy hoàn toàn không biết rằng… Tôi đã từng suýt vì cậu ấy mà bước qua ranh giới đạo đức của chính mình.
Ngay khi tôi vừa hơi cúi xuống gần cậu ấy, Thanh Hòa đột nhiên ôm c.h.ặ.t lấy tôi. Trong lúc tôi còn chưa kịp phản ứng, răng cậu ấy đã chạm vào tuyến thể nơi cổ tôi. Cảm giác đau nhói xen lẫn tê dại lan ra, khiến cả tay chân tôi đều mềm nhũn.
Thanh Hòa hài lòng l.i.ế.m nhẹ khóe môi, đôi mắt cong thành một đường nhỏ.
Nụ hôn khẽ rơi bên tai tôi, “Bắt được anh rồi, Tống Ca.”