Ngày Trở Về

Chương 13



Ta nhìn vào mắt Tạ Bán Xuân, trong đó ánh lên niềm hy vọng trong sáng của một người đọc sách thánh hiền, khiến ta không nỡ lòng nào dập tắt.

"Trên cõi đời này, đã không còn Tạ Bán Xuân từ rất lâu rồi."

Ánh sáng trong mắt hắn bỗng vụt tắt.

"Tạ Bán Xuân. Đó không phải tên của ngươi."

Ta mỉm cười, khẽ vuốt ve đôi mắt đang run rẩy của chàng thư sinh.

"Mà là của ta."

...........................................

"Sư phụ, làm con rối điều quan trọng nhất là gì ạ? Là đôi mắt? Thân hình? Hay là y phục?"

Lão sư phụ nhìn con rối thứ năm ta làm hỏng, khóe miệng giật giật.

"Là cái tên."

Ta không hiểu, nhưng Tạ Ý dường như đã lĩnh hội được điều gì đó.

Lão sư phụ tiếp tục giải thích: "Trên đời có vô số con rối, khó tránh khỏi việc có những con có đôi mắt giống nhau, y phục giống nhau, thậm chí có những con giống nhau đến vài phần. Nhưng chỉ có một thứ không thể trùng lặp, đó chính là cái tên được đặt khi mỗi con rối ra đời. Gỗ vốn vô tri vô giác, nhưng cái tên do các nghệ nhân đặt ra lại chứa đựng tình cảm. Họ ngày ngày gọi tên, đêm đêm luyện tập cùng con rối. Đây là thứ độc nhất vô nhị thuộc về mỗi con rối, cho dù sau này chủ nhân của con rối có c.h.ế.t đi, chỉ cần cái tên còn đó, nó coi như vẫn còn sống."

"Vậy sau khi con làm xong, con sẽ đặt tên cho nó là 'Tạ Ý'."

Lão sư phụ nghiêm mặt: "Bán Xuân tiểu thư, không thể nói đùa như vậy. Con rối cả đời chỉ nhận một cái tên, nhỡ sau này con gọi nhầm, phá vỡ tên của nó, nó coi như c.h.ế.t rồi. Dù con có điều khiển dây thế nào, màn biểu diễn cũng sẽ không còn đẹp mắt nữa."

Phá vỡ tên của nó, nó coi như c.h.ế.t rồi.

Ánh sáng trong mắt chàng thư sinh hoàn toàn vụt tắt, hắn ngây dại nhìn ta, miệng mấp máy, dường như muốn nói rất nhiều điều, cuối cùng lại chìm vào im lặng.

Cuối cùng hắn cúi đầu xuống, thân thể lảo đảo như sắp ngã, giống như con rối mất đi sự điều khiển của sợi dây.

Ta đỡ lấy hắn, hai người cùng nhau quỳ xuống.

Đầu chàng thư sinh gục trên vai ta, cuối cùng cũng cất tiếng nói, nhưng trong miệng chỉ lẩm bẩm hai chữ "cái tên".

Ta nhẹ nhàng vỗ về lưng hắn, giống như Hứa Mi an ủi Hứa Khâm năm xưa: "Ta đoán, người tạo ra ngươi cũng giao nhiệm vụ cho ngươi rồi đúng không? Hãy dẫn ta đi, sau đó ngươi sẽ được tự do hoàn toàn."

Có thể phá vỡ đèn Trường Minh, không phải vì chàng thư sinh là hậu duệ của Tạ Ý, mà bởi vì hắn vốn dĩ bắt nguồn từ Tạ Ý.

Nhưng là một con rối bình thường, cho dù có phá vỡ đèn Trường Minh, đưa ta ra ngoài, với tính cách của ta, cũng sẽ không chịu đi theo hắn về nhà cũ.

Tạ Ý bèn bày ra bước cuối cùng.

Hắn trao dung mạo của mình cho con rối.

Đồng thời, Tạ Ý cũng trao quyền lựa chọn cuối cùng cho ta.

Ta muốn sống, thì hãy đ.â.m thủng con rối.

Muốn tiếp tục làm hồn ma phiêu đãng, ta sẽ để "Tạ Bán Xuân" mang theo dung mạo của hắn, bầu bạn với ta trọn đời, yêu thương ta trọn đời.

Đây vốn là nghiệt duyên của ta và Tạ Ý.

Vậy mà lại liên lụy đến phu thê Hứa Mi, Tự Tự, và cả thư sinh con rối này.

Nhưng nghĩ đến là Tạ Ý, thì cũng chẳng có gì là lạ.

Hắn nhìn thì thanh cao ngay thẳng, nhưng bên trong lại là một kẻ điên rồ.

Nhưng hắn lại điên cuồng không đủ triệt để.

Thư sinh con rối bỗng nhiên hoàn hồn, thở dốc từng hơi, cho đến khi bình tĩnh lại, hắn đứng dậy, nhìn ta với ánh mắt vẫn còn cuồn cuộn sóng.

"Bán Xuân, đi theo ta."

Chàng thư sinh dắt tay ta, đi ra khỏi Tạ phủ, đi qua con phố dài, đi qua khu chợ đông đúc, đi đến tận nơi núi rừng sâu thẳm.

Hắn đưa ta đến một am ni cô ẩn mình trong núi.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Am ni cô trông có vẻ đã đổ nát từ lâu, bậc thang phủ đầy lá khô, một ni cô lớn tuổi đang quét dọn.

Sư cô nghe thấy tiếng bước chân liền quay đầu lại, không nhìn chàng thư sinh, mà trực tiếp nhìn về phía hồn phách của ta.

Sư cô chắp tay hành lễ, gật đầu với ta.

Ta cũng chắp tay hành lễ.

Trên đường đi đã gặp biết bao nhiêu là chuyện kỳ lạ, nên giờ có gặp chuyện gì ta cũng chẳng còn ngạc nhiên nữa.

"Lão thân họ An, tổ tiên được tiểu thư và công chúa ban ơn lớn, nên đời đời ẩn cư tại nơi này, chờ đợi tiểu thư."

Chàng thư sinh lui về phía sau ta, ta bước đến gần sư cô: "Sư cô đã mở thiên nhãn rồi sao? Chẳng lẽ là do người huynh trưởng tốt của ta làm ra đấy chứ?"

Sư cô mỉm cười không nói.

Vậy là đúng rồi.

Chàng thư sinh đã dùng chuyện tổ tiên để lừa gạt ta suốt dọc đường, nhưng vị sư cô họ An này có vẻ như tổ tiên thật sự có quen biết với ta.

"Tổ tiên của sư cô tên gì vậy?"

Tuy ta đã phiêu bạt mấy trăm năm, nhưng những ngày tháng thật sự sống trên đời, cũng chỉ vỏn vẹn mười tám năm.

Trong hàng trăm năm dài đằng đẵng và buồn chán, ta cứ mãi lật đi lật lại hồi tưởng về mười tám năm ngắn ngủi ấy.

Nhưng ta lại chẳng thể nhớ ra có duyên nợ gì với người họ "An".

Chủ yếu là vì Gia Ý có tính cách sôi nổi và lương thiện, thường xuyên kéo ta ra ngoài làm việc nghĩa, giúp đỡ người khác.

Cha rất yên tâm để Gia Ý dẫn ta đi nghịch ngợm khắp nơi, không phải vì yên tâm thân phận công chúa của Gia Ý, mà là hoàn toàn tin tưởng vào tên thị vệ kiệm lời, lúc nào cũng ôm kiếm đi theo bảo vệ Gia Ý.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com