An Sư cô mỉm cười lắc đầu: "Được người ta ban ơn, tự mình ghi nhớ là được rồi."
"Vậy sư cô có biết hậu nhân của công chúa Gia Ý hiện đang ở đâu không?"
Phương sĩ nói rằng, năm đó Tạ Ý và Gia Ý thành thân, sống bên nhau chưa được mười năm thì hắn đã qua đời.
Công chúa đau buồn khôn xiết, mãi không nguôi ngoai.
Về sau, Hoàng thượng thương con gái, nên đã tìm cho nàng một mối nhân duyên tốt đẹp khác, phu thê sống hạnh phúc đến trăm năm.
Chờ mọi chuyện ổn thỏa, ta muốn đi tìm hậu nhân của Gia Ý, chăm sóc họ một phen, cũng không uổng công năm đó kết nghĩa tỷ muội.
Nàng ấy thích Tạ Ý, và ta thích Tạ Ý, tuy có chút xung đột nhưng là hai chuyện khác nhau, không ảnh hưởng đến tình nghĩa giữa chúng ta.
An sư cô vẻ mặt đau buồn, niệm A Di Đà Phật: "Công chúa mất vào đúng ngày nàng ấy xuất giá, không có hậu nhân. Lão thân muốn làm gì đó, cũng đành bất lực."
Ta im lặng hồi lâu.
Am ni cô không lớn, đi vòng qua bức bình phong là có thể nhìn thấy hết mọi thứ.
Kể cả pho tượng đá cao một trượng đang đứng giữa sân, bên ngoài được bao bọc bởi tấm vải đỏ thêu hoa văn.
Chàng thư sinh bỗng nhiên phấn chấn hẳn lên, chỉ vào pho tượng mà cười, giống như một đứa trẻ vừa đạt được mong ước.
Tuy chỉ là hồn phách, nhưng ta biết, ta có thể chạm vào tấm vải đỏ này.
Tấm vải đỏ che phủ phần đầu pho tượng, hình thêu uyên ương trên đó lại biến thành đôi vịt.
Đó là chiếc khăn voan mà ta đã lén lút ngồi trong phòng, tự tay thêu nên.
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️
Ta bay lên, vén khăn voan lên.
Pho tượng đá Tạ Ý hiện ra trước mắt.
Thật nực cười.
Quá nực cười.
Chẳng lẽ Tạ Ý muốn gả mình cho ta sao?
Ta vừa cười vừa khóc, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Tạ Ý định giá bản thân rất chính xác.
Hắn quả thật giống như một pho tượng đá.
Nhưng pho tượng đá ấy, lại động lòng vì ta.
Lại đúng là ta, Tạ Bán Xuân, người cùng chung họ với hắn.
Nước mắt rơi xuống lòng bàn tay chàng thư sinh đang giơ ra sẵn sàng đỡ lấy ta, sợ ta ngã xuống.
Hắn nhìn giọt nước mắt long lanh trong lòng bàn tay, nghiêng đầu, dường như không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lại dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Ta nhìn lông mày, đôi mắt của Tạ Ý trên pho tượng.
Muốn đưa tay chạm vào, lại sợ mạo phạm hắn, giống như bốn năm đó, Tạ Ý vô số lần muốn làm những điều gì đó với ta, nhưng lại không dám làm.
Thật nực cười! Đều đã mấy trăm năm rồi, ta còn sợ gì nữa!
Ta lấy hết can đảm, chạm vào mắt, chóp mũi, đôi môi của pho tượng.
Rồi chạm đến lồng ngực, nơi có trái tim.
Pho tượng bỗng nhiên vỡ vụn, giống như sự chấn động đến từ Tạ Ý trăm năm trước.
Những mảnh đá vỡ vụn ngay lập tức hóa thành tro bụi trong không khí.
Bên trong pho tượng, là t.h.i t.h.ể của Tạ Ý vẫn tươi mới như ngày nào.
Hắn nhắm mắt lại, giống như mỗi lần xem công văn trên án mệt mỏi liền nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Cơ thể lạnh lẽo của hắn ngã vào vai ta, ta đỡ lấy Tạ Ý, nhẹ nhàng đặt hắn xuống đất trong sân nhỏ.
Chiếc khăn voan đỏ vừa vặn rơi xuống mặt hắn.
Tạ Ý vốn là người chỉn chu, đối với ăn mặc lại càng kén chọn, nếu biết sau khi c.h.ế.t bị ta tùy tiện đặt xuống đất như vậy, chắc chắn hắn sẽ tức giận đến mức sống lại mà mắng ta.
Ta lại một lần nữa vén khăn voan lên.
Nếu huynh có thể sống lại thì tốt biết mấy, huynh trưởng.
Đôi môi tái nhợt của Tạ Ý khẽ động, ta cúi người ghé sát tai vào.
Một luồng linh quang theo động tác của ta, tiến vào môi ta.
Một khiếu hoàn dương.
Ta đã biết, Tạ Ý không thể nào không làm gì đó cho bản thân.
Nhưng ta muốn nghe xem, câu cuối cùng hắn lưu lại nhân gian này, là muốn nói gì.
Là muốn nói gì với ta.
"Ta trân..."
Sau hai chữ rõ ràng ấy, là sự im lặng đến đáng sợ.
Thôi vậy.
Trăm năm chờ đợi, đổi lấy hai chữ này, cũng đáng giá lắm rồi.
An sư cô chắp tay niệm Phật, như đang siêu độ cho vong hồn.
Ta bỗng nhiên nhớ ra tổ tiên của sư cô là ai.
Chính là vị thầy tướng năm xưa từng tá túc trong phủ.
............................................
Ta đã không hiểu chữ "Ngự" của thầy tướng rất lâu, An sư phụ lại luôn bày ra vẻ cao thâm khó lường, không muốn nói thêm một lời nào với những kẻ phàm phu tục tử như chúng ta, trông thật đáng ghét.
Ta bèn quyết định tự mình suy ngẫm.
Sau đó Gia Ý cùng ta suy nghĩ, "Ngự nghĩa là cầm cương. Ý của thầy tướng là, sau này muội có thể làm nữ tướng quân."
Tên thị vệ ôm kiếm đứng bên cạnh nghe vậy thì giật giật thái dương.
Ta vỗ tay cười: "Ta cũng nghĩ vậy! Vậy từ hôm nay ta sẽ bắt đầu luyện võ."
Ánh mắt tên thị vệ nhìn ta như đang nói, công chúa kỳ quặc như vậy, thế mà lại có đến hai người.
"Vậy vị công tử thị vệ này có thể cho ta mượn được không? Dáng vẻ ngài ấy bảo vệ tỷ thật oai phong, ta cũng muốn sau này bảo vệ Tạ Ý như vậy."
Lúc thị vệ đen mặt, Tạ Ý vừa vặn đi đến bên cạnh chúng ta.
Hắn thản nhiên chắn giữa ta và thị vệ, "Đừng làm loạn nữa, Bán Xuân. Trời đã không còn sớm, công chúa nên hồi cung thôi."