Ngày Trở Về

Chương 5



Ngay sau đó, Tạ Bán Xuân dùng đủ mọi lời lẽ văn hoa, sắc bén mỉa mai sự bất tài của Hứa Khâm. 

Hắn tinh tế nhận ra sự quan tâm của Hứa Khâm dành cho Tạ Ý, liền lôi Tạ Ý ra hết lời tâng bốc, rồi quay sang mắng nhiếc Hứa Khâm không ra gì.

"Hắn, Tạ Ý, thì có gì ghê gớm? Một kẻ nhát gan! Thích người ta mà không dám nói, chỉ biết trốn trong xó tối tự mình ảo tưởng, đến chạm vào người ta cũng không dám. Hắn dựa vào cái gì mà so sánh với ta, chẳng qua là vì hắn làm quan to? Được cái gì chứ, cuối cùng chẳng phải cũng chỉ là con số không thôi sao!"

Khuôn mặt tuấn tú của Hứa Khâm méo mó vì tức giận, ra tay càng thêm tàn nhẫn. 

Bên ngoài thân xác hắn, linh hồn thật sự lúc ẩn lúc hiện.

Nhận ra cơn thịnh nộ của mình suýt chút nữa đã g.i.ế.c c.h.ế.t Tạ Bán Xuân, Hứa Khâm vội thu tay lại. 

Trong chớp mắt, hắn lại trở về làm Hứa công tử nho nhã, loạng choạng bước ra khỏi nhà kho.

Ta ngồi xuống trước mặt Tạ Bán Xuân đang hấp hối: "Ta chỉ biết đánh nhau thôi, cứu người là lần đầu. Ngươi cố chịu đựng một chút."

Tạ Bán Xuân yếu ớt gật đầu: "Không sao, ta vẫn chịu đựng được. Vừa rồi hình như Hứa Khâm đã hóa yêu, cô nương có nhìn ra gì không?"

"Ừ. Ngươi chỉ là người thường, sao cứ phải liều mạng với hắn như vậy? Không được thì ta cứ đánh hắn ra ngoài là xong chuyện, giờ thì hay rồi, vết thương này của ngươi, không phải mười ngày nửa tháng thì khỏi được."

Tạ Bán Xuân thấy ta vừa buồn bực vừa sốt ruột, định đưa tay lên vuốt nhẹ lông mày cho ta, nhưng rồi nhận ra hành động có phần vượt quá giới hạn, vội vàng rụt tay lại rồi ho khan một trận.

Hắn cười nói: "Cô nương nói chuyện lúc nào cũng nửa thật nửa giả, ra vẻ mạnh mẽ. Ta chỉ là người thường, không đoán ra được thì chỉ còn cách dùng phương pháp của mình để bảo vệ cô nương thôi."

Ta tức giận quay mặt đi.

"Tên thư sinh ngốc nghếch."

.........................

Hứa Khâm là yêu hoa lê.

Ta nói với Tạ Bán Xuân, hắn vô cùng kinh ngạc.

"Khó trách đánh người đau như vậy, hóa ra là dùng cành cây quất ta."

"Ta rất khâm phục tinh thần lạc quan của ngươi.”

Chợt nhớ tới Gia Ý cô nương, người thích nhất khoác lên mình bộ váy lụa đỏ rực như hoa lựu ngày nào. 

Nàng ấy gặp Tạ Ý công tử trong đêm Nguyên Tiêu, vừa gặp đã say, thường xuyên tìm đến Tạ phủ. 

Thấy hắn tựa như đóa hoa cao lãnh trên núi kia chẳng mảy may động lòng, nàng bèn quay sang tìm ta vui đùa. 

Ta thích cái tính tình hoạt bát sôi nổi của nàng ấy, lại ghét cái bộ dạng ngốc nghếch cười ngây ngô mỗi khi nhìn thấy Tạ Ý.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Giờ đây, ôm ấp chút hơi tàn cuối cùng của ngọn đèn Trường Minh, ta lại có chút nhớ nhung Gia Ý ồn ào náo nhiệt. 

Ta để Tạ Bán Xuân lại, sau đó có việc cần đi.

Vội vàng gấp rút, một ngày rưỡi sau ta mới trở về phủ Hứa gia. 

Tạ Bán Xuân không có trong nhà kho, ta lượn một vòng, thấy hắn bị trói ở đầu giường Hứa Mi. 

Hắn lại thêm thương tích mới, quỳ dưới chân Hứa Khâm.

Lúc này ta mới nhìn rõ ràng dung mạo Hứa Mi, nàng ta khoác trên mình bộ váy lụa màu xanh lá, sắc mặt tái nhợt gầy yếu, thanh tú mà khéo léo, tựa như một cánh hoa lê đang dần úa tàn. 

Tạ Bán Xuân không biết đã phun ra ngụm m.á.u thứ bao nhiêu, lúc ngẩng mắt nhìn Hứa Khâm, khóe môi như cười như không, mang theo phong thái năm nào của Tạ Ý, khiến ta và Hứa Khâm đều ngẩn người.

"Nói không biết chính là không biết, có thời gian này ngươi không bằng đi tìm một vị phương sĩ tài giỏi hơn, thê tử và con ngươi còn một con đường sống."

Hứa Mi mang thai rồi sao?

Trước khi một luồng yêu lực tiếp theo ập xuống, ta túm lấy cổ áo Tạ Bán Xuân, một tay ném ngọn đèn Trường Minh về phía Hứa Khâm, một tay suy tính xem nên trốn ở nơi nào thì ổn thỏa.

"Chủ nhân... huynh trưởng... tiểu chủ nhân..." Hứa Mi đang mê man, miệng lảm nhảm không rõ.

A, có rồi!

Ta xách Tạ Bán Xuân lên, dùng toàn bộ linh lực, cùng hắn chui vào giấc mộng của Hứa Mi.

Đây là một cái viện rất đẹp, hoa cỏ um tùm, người ở trong đó, tuyệt diệu không sao tả xiết. 

Nữ nhân mặc gấm vóc áo hoa, bụng hơi nhô lên, cùng nam tử bên cạnh gieo xuống một nắm hạt giống. 

Hai cây lê hoa cứ như vậy dựa vào nhau, dần dần lớn lên, cành lá sum suê.

Về sau, nữ nhân sinh hạ một đứa bé, nam tử bên cạnh nàng cũng thay đổi.

Bọn họ cùng nhau đứng trước hai cây lê hoa, giữa hai người là một khoảng cách vừa xa lạ vừa quen thuộc, lặng lẽ nghe tiếng gió rít gào.

Cánh hoa rơi lả tả vào trong nôi, cọ vào má đứa bé khiến nó vừa cười vừa khóc. 

Nữ nhân bế đứa trẻ lên dỗ dành, nam tử khẽ hát ru con.

Đứa trẻ hồng hào ấy càng lớn càng xinh đẹp, trở thành cô nương yêu kiều nhất trong thành.

Một trong hai cây lê hoa dần dần sinh ra ý thức, nó ngưỡng mộ tiểu chủ nhân được lớn lên trong nhung lụa, ăn sung mặc sướng, tiêu xài toàn những thứ tốt nhất. 

Tiểu Lê Hoa nghĩ: nếu sau này được làm người, ta cũng muốn làm một cô nương như vậy.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com