Nghịch Đạo Hành

Chương 4: NHỮNG SINH LINH KHÔNG TÊN



Cơn sốt kéo dài ba ngày ba đêm cuối cùng cũng hạ nhiệt. Trong những lúc mê sảng giữa lằn ranh sinh tử, linh hồn của hắn bắt đầu thẩm thấu những mảnh vỡ ký ức còn sót lại của cái xác này.

Hắn mở mắt, cảm nhận sự liên kết giữa linh hồn và thể xác đã khăng khít hơn. Hắn nghe thấy tiếng gọi lao xao từ phía xa, những âm thanh chát chúa, khàn đặc gọi nhau là "Tiểu Tử này", "Tiểu Tử nọ". Hắn không quan tâm mình được người ta gọi là gì. Đối với một linh hồn vừa bò ra từ hố xác, cái tên chỉ là một âm thanh vô nghĩa.

Cái tên không quan trọng, quan trọng là làm sao để hơi thở này không đứt đoạn...Hắn gượng dậy, cơn đau từ những khớp xương rệu rã nhắc nhở hắn về thực tại. Thông qua những mảnh ký ức vụn vỡ của đứa trẻ đã khuất, vùng đất Man Hoang hiện ra như một cái dạ dày khổng lồ của thế gian, nơi chứa đựng tất cả những gì bẩn thỉu, hư hỏng và bị ruồng bỏ.

Trong ký ức của thân xác này, Man Hoang là một hố đen không đáy, chia làm bốn đại địa ngục mà mỗi hướng đi đều dẫn đến một cái chết khác nhau.

Phương Nam - Khô Cốt Sơn - Chính là nơi hắn vừa bò ra. Đó là một nghĩa địa khổng lồ của cả thế gian, nơi không có đất đá, chỉ có những ngọn núi được cấu thành từ hàng vạn lớp xương người và thú chồng chất. Tử khí ở đây đặc quánh thành sương mù màu tím sẫm, là nơi đáng sợ nhất đối với những sinh linh còn chút hơi tàn.

Phương Tây - Phế Thiết Linh Địa - Một nghĩa địa kim loại khổng lồ. Đó là nơi đổ bỏ phế phẩm của các lò rèn tu tiên và tàn tích của các cuộc đại chiến. Những thanh kiếm gãy khổng lồ cắm xuyên qua mặt đất, không khí lúc nào cũng mang vị mặn chát và cay nồng của gỉ sắt.

Phương Bắc - Vạn Uế Đầm Lầy - Vùng đất của dịch độc và dã thú biến dị. Những đầm lầy đen đặc, không một ngọn cỏ nào mọc nổi, là nơi trú ngụ của rết quỷ, chó hoang và những loài quái vật sinh trưởng nhờ ăn uế khí.

Phương Đông - Bãi Rác Phàm Trần - Nơi hắn đang đứng. Đây là khu vực giáp ranh với các quốc gia phàm nhân. Mỗi ngày, hàng đoàn xe thồ từ các thành thị lớn sẽ đổ rác xuống những vách đá, tạo nên những núi rác cao hàng trăm trượng. Đây cũng là nơi duy nhất ở Man Hoang có sự hiện diện của "con người".

Ký ức của hắn cũ chỉ tràn ngập những hình ảnh xám xịt của Phương Đông này. Ở đây, đứa trẻ nào sinh ra cũng không có tên. Chúng giống như những cây cỏ dại mọc lên từ bùn độc, héo úa rồi biến mất mà không để lại một dấu vết nào.

Lầm lũi bước ra khỏi hốc đá, nhìn về phía đám đông gầy gò đang cặm cụi bới rác phía xa. Một luồng uế khí xám xịt quện cùng mùi mồ hôi tràn vào lồng ngực. Hắn không thấy ghê tởm, trái lại, hắn thấy mình thuộc về nơi này hơn bất cứ nơi nào khác.

"Cút ra chỗ khác!" - Một gã đàn ông trung niên với cánh tay lở loét đẩy mạnh hắn ngã nhào khi hắn vô tình đi ngang qua khu vực gã đang bới móc.

Hắn không cãi, im lặng bò dậy. Đôi mắt xám tro lạnh lẽo quan sát gã đàn ông, ghi nhớ từng động tác vung móc sắt của gã. Hắn nhận ra, ở cái xó xỉnh này, trật tự không được xây dựng bằng luật lệ, mà bằng sức mạnh của nắm đấm và sự liều mạng.

Hắn tiến đến một góc hẻo lánh của bãi rác, nơi uế khí bốc lên thành từng luồng đặc quánh. Những người khác tránh xa chỗ này vì sợ ám độc, nhưng hắn thì khác. Hắn cần một nơi không ai muốn đến để bắt đầu quá trình tái sinh của mình. Hắn bắt đầu dùng đôi bàn tay nhỏ thó bới sâu xuống lòng đất rỉ sét để tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí.

Bỗng nhiên, một tiểu tử khác, lớn hơn hắn vài tuổi, tiến lại gần với vẻ mặt hung ác. Trên tay nó cầm một đoạn dây xích rỉ sét đang kéo lê trên mặt đá.

"Chỗ này của ta. Ngươi biến đi!" - Đứa trẻ kia gầm gừ. Hắn nhớ lại trong ký ức của thân xác cũ, chính đứa trẻ này đã từng cướp mất mẩu da thú duy nhất của hắn vào mùa đông năm ngoái, khiến hắn suýt chết vì lạnh.

Hắn từ từ đứng dậy, tay nắm chặt mảnh xương đùi mài sắc giấu trong vạt áo rách. Hắn không nhìn vào sợi xích, mà nhìn thẳng vào yết hầu của đối phương. Một luồng sát khí âm trầm của một linh hồn đã từng đi qua cửa tử bỗng chốc tràn ra. Không có quyền cước hoa mỹ, hắn lao tới như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.

"BỐP!"

Tiếng xương gãy giòn tan vang lên khi Tiểu Tử húc đầu mạnh vào mũi đối phương. Đứa trẻ kia chưa kịp vung xích đã thấy trời đất quay cuồng. Tiểu Tử đè nghiến nó xuống đống sắt vụn, mảnh xương sắc lẹm kề sát vào hốc mắt nó.

"Ta... không... biến." - Tiếng của hắn khàn đặc, từng chữ như rít ra qua kẽ răng.

Đứa trẻ kia run rẩy. Nó thấy trong mắt tiểu tử nhỏ bé này không có sự sợ hãi như xưa, cũng chẳng có sự giận dữ. Chỉ có một hố đen thăm thẳm của sự tàn nhẫn. Nó buông xích, tháo chạy trối chết, vừa chạy vừa la hét như gặp phải quỷ dữ.

Hắn đứng đó, máu của kẻ khác dính trên trán hòa cùng bụi bẩn chảy xuống cằm. Hắn nhặt lấy sợi dây xích rỉ sét - thứ tài sản có giá trị đầu tiên hắn giành được từ bãi rác này.

Hắn chấp nhận danh xưng "Tiểu Tử". Một cái tên không nổi bật, một sự ẩn mình hoàn hảo để hắn bắt đầu bới tung cái thế gian này lên và đòi lại nợ máu. Hành trình từ bãi rác phàm trần này sẽ là điểm khởi đầu để hắn tiến vào những vùng đất tàn khốc hơn của Man Hoang.