Nghịch Đạo Hành

Chương 36: PHỤC KÍCH



Khe hẻm Phế Thiết hiện lên giữa lòng Man Hoang như một vết sẹo dài bị mưng mủ bởi uế khí và rỉ sét. Những vách sắt khổng lồ, vốn là phế tích của những con tàu không gian từ thời đại trước, sừng sững đối đầu nhau, tạo thành một hành lang hẹp sâu hun hút. Không gian nơi đây đặc quánh mùi dầu máy cũ và vị sắt mục nồng nặc, thứ không khí khiến phổi của người bình thường phải biểu tình ngay lập tức. Trong màn sương xám xịt lơ lửng như những bóng ma, sự im lặng không mang lại cảm giác bình yên, mà là một sự đè nén đến nghẹt thở trước cơn bão.

Tiểu Tử và Thanh Phong ẩn mình sâu trong một hốc sắt bị ăn mòn, nơi tầm nhìn hướng thẳng ra khúc quanh độc đạo. Tiểu Tử ngồi bất động như một pho tượng đá cổ, bàn tay hắn khẽ siết chặt chuôi kiếm Khuyết sứt mẻ. Bên hông hắn, chiếc túi đựng đôi giày nữ tử bằng da thú quý vẫn nằm yên vị, một sự mềm mại lạc lõng giữa đống đổ nát lạnh lẽo. Hắn bắt đầu vận hành Miệng Vực, không phải để bùng nổ sức mạnh mà để nén chặt hơi thở và uế khí trong cơ thể xuống mức tối thiểu, khiến hắn gần như tan biến vào bóng tối.

"Đại ca, núp kỹ vào. Bọn này không phải hạng vừa đâu," Thanh Phong thì thầm, giọng gã giờ đã pha chút căng thẳng. Gã đang loay hoay với những tấm phù lục lấp lánh linh quang trong tay, gương mặt vốn phong nhã giờ lấm lem bụi sắt nhưng đôi mắt lại sáng rực sự toan tính.

Ở phía xa, ánh đèn pha vàng đục bắt đầu xuyên thủng màn sương, báo hiệu sự xuất hiện của đoàn xe vận tải từ Vạn Uế Đầm Lầy. Chiếc xe bọc thép lừng lững tiến vào, tiếng động cơ gầm rú nặng nề cùng tiếng xích sắt nghiến lên mặt đường "ken két" chói tai. Khi xe dừng lại tại điểm hẹn, một gã đàn ông lực lưỡng với nửa khuôn mặt đã được thay thế bằng các linh kiện cơ khí bước xuống.

Hắn là đội trưởng đội hộ tống, một kẻ có tu vi đạt tới Tầng 6. Đôi mắt cơ khí của hắn quét qua màn sương, ánh lên tia đỏ đầy vẻ nóng nảy và nghi hoặc. Theo mật thư, nhóm Hắc Thiết Vệ đáng lẽ phải có mặt tại đây để tiếp ứng áp tải uế linh hạch, nhưng hiện trường chỉ có sự im lặng của những đống phế thải.

"Đám Hắc Thiết Vệ đâu rồi? Lũ sâu mọt đó dám chậm trễ sao?" Tên đầu lĩnh gầm gừ, giọng nói bị bóp méo qua bộ lọc âm thanh cơ khí.

Tên đầu lĩnh bước xuống từ cabin xe, đôi chân cơ khí nặng nề giẫm lên mặt đường tạo ra những tiếng vang khô khốc. Hắn có tu vi đạt tới Tầng 6, một cấp độ đủ để xưng hùng xưng bá ở khu vực ngoại vi Man Hoang này. Giọng nói của hắn, sau khi đi qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ phòng độc, trở nên rè đục và mang theo một áp lực vô hình khiến đám lính xung quanh phải rùng mình.

Đám lính hộ tống bắt đầu tản ra, tay máy lách cách lên đạn, những khẩu súng điện nạp năng lượng kêu "o o" đầy đe dọa. Sự vắng mặt của nhóm Hắc Thiết Vệ - những kẻ đáng lẽ phải có mặt để tiếp ứng theo kế hoạch - khiến bầu không khí trở nên đặc quánh sự nghi ngại.

Nấp sau khối động cơ rỉ sét, Thanh Phong nghe thấy tiếng gầm gừ của tên đầu lĩnh thì đôi mắt chợt sáng lên, trong đầu nảy số ngay lập tức.

Gã quay sang ra hiệu cho Tiểu Tử bằng một cái gật đầu kín đáo, rồi bất ngờ lao vọt ra khỏi chỗ ẩn nấp.

"Hắc Thiết Vệ ở đây! Có phục kích! Mau cứu..."

Tiếng hét thất thanh của Thanh Phong vang dội khắp khe hẻm. Gã lao ra với dáng vẻ của một kẻ vừa thoát chết từ cõi tu la, áo xanh nhạt rách rưới, gương mặt hớt hải lấm lem, bước chân loạng choạng như thể có hàng ngàn kẻ thù đang đuổi sát sau lưng. Màn diễn xuất đỉnh cao này ngay lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của đội hộ tống. Những họng súng đen ngòm vốn đang quét tìm mục tiêu trong bóng tối đồng loạt xoay về phía gã.

Tên đầu lĩnh Tầng 6 khựng lại một nhịp, bản năng hộ vệ bùng lên khiến hắn vô thức bước về phía Thanh Phong để tra hỏi, hoàn toàn bỏ quên khoảng trống chết người ở phía sau xe vận tải.

Trong khi Thanh Phong đang thành công rực rỡ với vai trò mồi nhử, thu hút toàn bộ hỏa lực và sự chú ý của kẻ thù về phía mình, thì ở phía bên kia chiến tuyến, Tiểu Tử lại hiện thân như một bóng ma thực thụ bước ra từ kẽ hở của hư vô. Hắn không hề vội vàng, bởi hắn hiểu rằng trong một cuộc săn, kẻ nào mất kiên nhẫn trước, kẻ đó sẽ mất mạng. Mỗi bước chân của hắn đều được tính toán chuẩn xác đến từng milimet, giẫm lên những điểm mù và tầm mắt của đám lính canh.

Tiểu Tử âm thầm vận dụng Vực Ảnh Bộ, nhưng lần này không phải là kiểu bộc phát uy lực thường thấy. Hắn tập trung cao độ, nén linh lực xuống gót chân đến mức cực hạn, ép luồng khí lực chảy ngược vào trong xương tủy thay vì thoát ra ngoài. Chính vì vậy, thay vì tạo ra những tiếng "Póc" nổ giòn do không gian bị nén chặt, hắn điều phối luồng khí lực ấy mềm mại như nước, giúp cơ thể lướt đi trong sự im lặng tuyệt đối, tựa như một chiếc lá rụng giữa đêm trường không gây ra một gợn sóng không khí nào.

Hắn khéo léo áp sát đoàn xe từ góc chết, thân hình mảnh khảnh luồn lách qua những bóng râm đổ dài từ các núi phế thải kim loại khổng lồ. Bàn tay chai sần của Tiểu Tử đã siết chặt lấy chuôi kiếm Khuyết - thanh kiếm rỉ sét nhưng mang theo hơi thở của tử thần. Hắn có thể cảm nhận được từng vết nhám trên thớ thép, sự lạnh lẽo của rỉ sét thấm qua da thịt, và đặc biệt là sự rung động nhè nhẹ, đầy hưng phấn từ luồng uế khí trong đan điền đang cộng hưởng với thứ năng lượng tà ác tỏa ra từ thùng xe phía trước. Hắn đứng đó, ẩn mình sau một tấm thép hoen ố, chỉ cách thùng xe chứa Uế Linh Hạch vài thước ngắn ngủi, lặng lẽ như một thợ săn lão luyện đã giăng xong lưới, chỉ còn chờ đợi con mồi thực hiện bước chân sai lầm cuối cùng.

Ở phía trước, tên đầu lĩnh Tầng 6 đứng bất động, bộ não bán sinh học của hắn đang hoạt động hết công suất để phân tích tình hình. Trong thâm tâm, một luồng bất an trỗi dậy. Tại sao lại có một tên trông có vẻ từ danh môn thế gia lại xuất hiện ở nơi khỉ ho cò gáy này trong tình trạng thê thảm như vậy? Tại sao Hắc Thiết Vệ - những kẻ nổi danh tham lam và kỷ luật - lại để lọt một kẻ sống sót chạy đến tận đây bay nhảy?

Hắn nheo đôi mắt cơ khí, luồng sáng đỏ quét qua người Thanh Phong rồi gầm lên qua bộ lọc âm thanh rè đục: - "Chuyện gì đã xảy ra? Đám Hắc Thiết Vệ đâu? Nói rõ ràng, nếu không ta sẽ nghiền nát đầu ngươi trước khi ta giết ngươi!"

Thanh Phong dừng lại cách họng súng của đám lính chỉ vài bước chân. Gã cúi gập người, thở hồng hộc như thể lá phổi sắp nổ tung, nhưng sâu trong đáy mắt là một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Gã ngẩng đầu lên, lau vết bùn trên mặt, nở một nụ cười không chút hơi ấm: - "Hắc Thiết Vệ ấy à? Họ đang bận nghỉ ngơi vĩnh viễn ở đoạn đường phía sau rồi. Còn chuyện gì xảy ra ư? Chà, là chuyện mà các ngươi sắp phải trải qua đấy."

Khi Thanh Phong đã áp sát đủ gần đến mức có thể nhìn thấy từng tia máu trong mắt tên đầu lĩnh, gã đột ngột dừng lại. Vẻ hốt hoảng, sợ hãi ban nãy tan biến như khói mây, thay vào đó là một nụ cười ranh mãnh, ngạo nghễ hiện rõ trên khuôn mặt lấm lem. Ánh mắt gã không còn là của một kẻ khốn đốn, mà là của một kẻ lừa đảo vừa thực hiện xong cú trót lọt nhất đời mình.

Tên đầu lĩnh khựng lại. Câu trả lời tỉnh bơ của kẻ đối diện khiến hắn lạnh gáy. Hắn bắt đầu quan sát kỹ lại kẻ trước mặt. Dù vạt áo xanh nhạt có rách rưới và lấm lem, nhưng lớp vải đó là loại tơ tằm linh khí thượng hạng, không hề có dấu vết của một cuộc vật lộn sinh tử thực sự. Đặc biệt, đôi bàn tay của kẻ đang hoảng loạn này lại vô cùng ổn định, không hề có lấy một sự run rẩy của kẻ vừa thoát chết.

Ánh mắt hắn dời xuống phía dưới chân Thanh Phong, nơi gã đang đứng một cách hiên ngang thay vì đổ sụp vì kiệt sức. Một tia chớp nhận thức xé toạc đại não hắn: Có biến!

"Không ổn... có biến! Giết hắn cho ta!"

Tên đầu lĩnh gầm lên qua bộ lọc âm thanh, luồng trực giác của một kẻ tu hành Tầng 6 mách bảo hắn rằng mình đã sập bẫy. Hắn định nhấc chân lên để tung ra một cú đá đầy uy lực từ đôi chân cơ khí, nhưng đã quá muộn. Thanh Phong nhanh như cắt, vung tay ném ra một xấp phù lục vàng rực lấp lánh linh quang. Những lá phù như có mắt, xé gió lao đi và dán chặt xuống mặt đất cứng nhắc ngay dưới chân đoàn xe.

"Địa Niêm Phù - Kích hoạt!" - Thanh Phong quát khẽ, hai ngón tay bắt quyết cực nhanh.

Ngay lập tức, mặt đất vốn vững chãi bỗng chốc rùng mình chuyển động. Một luồng linh lực màu nâu xám bùng phát, biến vùng đất xung quanh đoàn xe thành một bãi lầy linh lực vô hình. Những chiếc bánh xe bọc thép vốn có thể nghiền nát đá tảng nay bị hút chặt xuống, quay tít trong vô vọng. Đám lính hộ tống hốt hoảng nhận ra đôi chân cơ khí của mình nặng như đeo chì, mỗi lần cử động đều bị một sức hút kỳ quái kéo ngược xuống lòng đất.

Sự hỗn loạn đạt đến đỉnh điểm cũng chính là lúc Tiểu Tử ra tay. Từ phía sau, một bóng đen xé toạc màn sương gỉ sét lao ra. Kiếm Khuyết rút khỏi vỏ không một tiếng động, nhưng sát ý mà nó mang theo khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Không có tiếng thét, không có những chiêu thức hoa mỹ, chỉ có những đường kiếm lạnh lùng, dứt khoát nhắm thẳng vào những khớp nối yếu nhất trên bộ giáp của đám lính. Một cuộc tàn sát câm lặng chính thức bắt đầu trong bóng tối, ngay giữa lòng một bẫy lầy linh lực mà Thanh Phong đã sắp đặt.