Ngô Đồng Cuối Đông

Chương 1: 1



Mùa hè năm 1978, tôi làm việc ở quầy chia cơm trong nhà ăn của Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh.

 

Mỗi ngày đúng mười một giờ rưỡi trưa, Cố Hoài Cảnh đều cầm chiếc hộp cơm tráng men xếp hàng trước quầy của tôi.

 

Tôi nhận hộp cơm của anh, lén đưa muôi xuống tận đáy khay thức ăn, múc phần có nhiều thịt nhất.

 

Rồi lại âm thầm giấu dưới đáy hộp cơm của anh một quả trứng gà.

 

Anh chưa từng nhìn tôi thêm lấy một lần.

 

Cho đến hôm đó, tôi nghe thấy mấy nữ công nhân ở phía sau nhà ăn tụm lại buôn chuyện:

 

“Tô Miểu còn tưởng Cố đoàn trưởng cố tình xếp hàng ở quầy của cô ta đấy. Người ta chỉ là thấy cô ta cho nhiều đồ ăn thôi.”

 

“Cố đoàn trưởng với cô giáo Quý mới xứng đôi. Một người là đoàn trưởng trong quân đội, một người là giáo viên, đều có học thức, có tương lai. Ai mà để mắt đến Tô Miểu chứ?”

 

Bàn tay đang cầm muôi của tôi khựng lại giữa không trung.

 

Ngày hôm sau, lúc trưa, tôi nhận hộp cơm của Cố Hoài Cảnh, múc ngay muôi thức ăn trên cùng rồi đổ xuống cơm.

 

Không có lấy một miếng thịt.

 

Dưới đáy hộp cơm cũng không còn quả trứng nào nữa.

 

1

 

Ngày hôm sau đi làm, tôi không giấu trứng trong túi tạp dề nữa.

 

Lâm Tú Tú huých khuỷu tay vào tôi:

 

“Tô Miểu, hôm nay sao không để dành trứng cho Cố đoàn trưởng nữa?”

 

“Tại sao đồ ngon lại phải để dành cho người khác?”

 

Tôi vừa xếp từng xửng hấp lên bếp vừa đáp:

 

“Sáng nay tự tôi ăn rồi.”

 

Lâm Tú Tú hừ một tiếng nhưng tay vẫn không ngừng việc.

 

“Đáng lẽ phải như thế từ lâu rồi. Ngày nào cậu cũng nghĩ đủ cách để dành đồ ăn, để dành trứng, để dành bánh bao bột trắng cho người ta. Người ta có biết ơn cậu không? Lần trước cậu cho anh ta thêm nửa muôi thịt kho, anh ta còn chẳng nói nổi một tiếng cảm ơn.”

 

Tôi không lên tiếng.

 

Chiếc quạt lớn cạnh bếp quay vù vù, thổi tà tạp dề bay phần phật.

 

Cố Hoài Cảnh được điều đến nhà máy chúng tôi từ đầu năm.

 

Nghe nói anh là đoàn trưởng, dẫn theo cả một tiểu đoàn phụ trách an ninh nhà máy và các chốt gác trong vùng núi gần đó.

 

Ngày đầu tiên anh đến nhà ăn lấy cơm, Lâm Tú Tú đã nói với tôi:

 

“Tô Miểu, nhìn kìa, đó là Cố đoàn trưởng mới tới. Nghe nói từng ra chiến trường, lập được chiến công đấy.”

 

Tôi ló nửa cái đầu ra khỏi cửa sổ phát cơm.

 

Anh mặc quân phục đứng trong hàng người, cao hơn tất cả những người xung quanh một cái đầu.

 

Gương mặt cương nghị, xương mày cao, môi mím thành một đường thẳng.

 

Cả người giống như một tảng đá vừa được khiêng từ trong núi ra.

 

Hôm đó vừa hay đến lượt anh ở quầy của tôi.

 

Tôi ngẩn người mất hai giây.

 

Lâm Tú Tú bên cạnh đá nhẹ tôi một cái.

 

“Chia cơm đi, đứng ngây ra làm gì?”

 

Tôi hoàn hồn, múc đầy một muôi thức ăn đổ vào hộp cơm của anh.

 

Mặt nóng đến mức có thể chiên chín một quả trứng.

 

Từ hôm đó trở đi, ngày nào Cố Hoài Cảnh cũng đến xếp hàng ở quầy của tôi.

 

Quầy số hai ít người hơn.

 

Quầy số ba của Lâm Tú Tú múc đồ ăn đều tay nhất.

 

Quầy số bốn của lão Chu làm nhanh nhất.

 

Nhưng lần nào anh cũng xếp ở quầy số một của tôi.

 

Dù hàng dài đến đâu, anh cũng đứng đó.

 

Tôi quan sát anh suốt ba tháng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh không ăn cay, không ăn thịt mỡ.

 

Khẩu phần rất lớn nhưng chưa từng xin thêm suất thứ hai.

 

Lấy cơm xong thì ngồi một mình ở góc nhà ăn, không bao giờ ngồi chung bàn với ai.

 

Ăn xong lại rửa hộp cơm sạch bóng, đến mức lớp sơn trắng dưới đáy hộp tráng men gần như bị chà mòn.

 

Tôi bắt đầu lén bỏ đồ vào hộp cơm của anh.

 

Ban đầu là nửa muôi thịt kho.

 

Sau đó là trứng gà.

 

Tôi giấu quả trứng dưới lớp cơm, phía trên phủ thức ăn lên.

 

Anh chưa từng nói gì.

 

Nhưng mỗi lần thu lại hộp cơm, bên trong đều sạch trơn.

 

Anh đã ăn hết.

 

Tôi từng ngây thơ cho rằng đó là một kiểu ăn ý.

 

Cho đến trưa hôm qua.

 

Tôi đi kho chuyển miến, ngang qua cửa sau nhà ăn thì nghe thấy hai nữ công nhân đang ngồi xổm dưới chân tường vừa c.ắ.n hạt dưa vừa nói chuyện.

 

Người mập hơn họ Vương, làm ở phòng hậu cần, nổi tiếng lắm chuyện.

 

Người gầy là Tôn Phương ở phòng tuyên truyền, bình thường rất thích hùa theo bà ta.

 

Chị Vương nhổ vỏ hạt dưa đi thật xa:

 

“Con bé Tô Miểu ấy à, ngày nào cũng để dành đồ cho Cố đoàn trưởng, tưởng người ta không biết chắc? Chẳng qua Cố đoàn trưởng ngại vạch trần nó trước mặt thôi.”

 

Tôn Phương cười một tiếng:

 

“Cố đoàn trưởng là giữ thể diện cho nhà ăn đấy. Dù sao ngày nào cũng ăn ở đây, làm căng thì khó coi.”

 

“Tôi nghe nói Cố đoàn trưởng với cô giáo Quý ở trường con em công nhân rất thân thiết. Người ta dịu dàng, có học thức, biết tiếng Nga, còn biết kéo đàn accordion nữa.”

 

Chị Vương hạ thấp giọng, vừa đủ để tôi nghe thấy.

 

“Tô Miểu lấy gì mà so? Chưa học hết cấp hai đã làm ở nhà ăn bốn năm rồi. Bản lĩnh lớn nhất là cán vỏ sủi cảo.”

 

“Cố đoàn trưởng mà để mắt đến cô ta á?”

 

Hai người bật cười.

 

Tôi ôm bao miến đứng ở góc tường.

 

Đến khi cánh tay mỏi nhừ mới nhận ra mình đã siết quá c.h.ặ.t.

 

2

 

Buổi chiều phát cơm, Cố Hoài Cảnh vẫn đến như thường lệ.

 

Anh đưa hộp cơm qua.

 

Tôi đưa muôi xuống khay thức ăn.

 

Sau đó, tôi múc đúng muôi trên cùng.

 

Món củ cải hầm thịt, lớp trên toàn củ cải, không có nổi một miếng thịt.

 

Tôi đổ vào hộp cơm rồi đẩy lại cho anh.

 

Anh cúi đầu nhìn đáy hộp.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Ở vị trí đó, trước đây chỉ cần lật lớp thức ăn lên là sẽ thấy một quả trứng giấu bên dưới.

 

Hôm nay chẳng có gì cả.

 

Anh không hỏi, không hề dừng lại, chỉ cầm hộp cơm rồi rời đi.

 

Liên tiếp ba ngày, tôi không để dành cho Cố Hoài Cảnh bất cứ thứ gì nữa.

 

Anh cũng không hỏi.

 

Vẫn đến lấy cơm như bình thường.

 

Vẫn ngồi ở góc nhà ăn ăn một mình.

 

Vẫn rửa sạch hộp cơm rồi rời đi.

 

Như thể những quả trứng, bánh bao bột trắng hay thịt kho mà tôi từng lén bỏ vào hộp cơm của anh chưa từng tồn tại.