Ngô Đồng Cuối Đông

Chương 2



Đến trưa ngày thứ tư, đúng lúc đông người nhất.

 

Nhà ăn chật kín.

 

Tôi bận đến mức dây buộc tạp dề tuột ra cũng không có thời gian buộc lại.

 

Đến lượt Cố Hoài Cảnh, tôi vừa chuẩn bị múc thức ăn thì có người chen hàng.

 

Là Tôn Phương ở phòng tuyên truyền.

 

Cô ta chen lên trước cửa sổ, cười tươi đưa hộp cơm vào:

 

“Tô Miểu, giúp tôi lấy cơm trước được không? Chiều còn họp, đang vội.”

 

Phía sau cô ta còn xếp hàng bảy tám người.

 

Tôi nói:

 

“Ra sau xếp hàng.”

 

Sắc mặt Tôn Phương cứng lại.

 

“Chỉ lấy cơm thôi mà, không mất bao lâu đâu.”

 

“Ra sau xếp hàng.”

 

Tôi nhắc lại lần nữa.

 

Tôn Phương vẫn đứng nguyên.

 

Cố Hoài Cảnh quay đầu nhìn cô ta một cái.

 

Chỉ một cái nhìn, Tôn Phương lập tức rút hộp cơm về, ngoan ngoãn đi xuống cuối hàng.

 

Tôi múc thức ăn cho Cố Hoài Cảnh.

 

Lần này là muôi ở giữa.

 

Nửa nạc nửa mỡ, không nhiều không ít.

 

Anh nhận hộp cơm rồi nhìn tôi một cái.

 

Không phải kiểu liếc qua rồi dời mắt đi, mà là ánh nhìn như đang xác nhận điều gì đó, dừng lại lâu hơn bình thường một giây.

 

Sau đó mới cầm hộp cơm rời đi.

 

Tôi còn chưa kịp hiểu ánh mắt đó có ý gì thì Lâm Tú Tú đã kéo tôi về thực tại.

 

“Tô Miểu, chiều nay nhà máy chiếu phim đấy. Ăn xong nhớ đi giữ chỗ.”

 

“Chiếu phim gì?”

 

“Anh Hùng Nhi Nữ.”

 

Phía sau nhà ăn có một khoảng đất trống.

 

Chiếu phim ngoài trời, ai cũng tự mang ghế đẩu theo.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Ban đầu tôi không định đi.

 

Nhưng Lâm Tú Tú nói Cố Hoài Cảnh chắc chắn sẽ tới, quân nhân đều ngồi ba hàng đầu.

 

“Anh ấy có đi hay không thì liên quan gì đến tôi?”

 

Tôi đáp.

 

Miệng nói không liên quan, nhưng chiều hôm đó tôi vẫn ôm ghế đẩu ngồi tận cuối cùng.

 

Phim chiếu được một nửa thì người phía trước tôi đột nhiên đứng dậy.

 

Ánh sáng quá tối, không nhìn rõ là ai.

 

Chỉ thấy một bóng người mảnh mai đi ra ngoài.

 

Ngay phía sau là một bóng lưng mặc quân phục, là Cố Hoài Cảnh.

 

Tôi nhận ra dáng đi của anh, sải bước rất dài, từng bước đều vững vàng.

 

Người đi trước dưới ánh trăng lộ ra một góc nghiêng khuôn mặt.

 

Tóc dài, váy trắng.

 

Là cô giáo Quý Vãn Thu của trường con em công nhân.

 

Tôi ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ.

 

Tiếng pháo nổ trên màn ảnh bỗng trở nên rất xa xôi.

 

Sau khi phim kết thúc, tôi một mình xách ghế đi về.

 

Lâm Tú Tú chạy theo.

 

“Sao cậu đi nhanh thế?”

 

“Buồn ngủ.”

 

“Cậu thấy chưa? Cố đoàn trưởng với cô giáo Quý đi cùng nhau đấy.”

 

“Không thấy.”

 

“Còn cứng miệng nữa.”

 

Lâm Tú Tú khoác tay lên vai tôi.

 

“Tô Miểu, tớ nói chuyện này, cậu đừng buồn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Cố đoàn trưởng là người từng dẫn quân đ.á.n.h trận, lại có chiến công. Sau này tìm đối tượng chắc chắn sẽ tìm người có học thức. Tớ nghe nói gia đình cô giáo Quý là trí thức, cô ấy còn biết kéo đàn accordion.”

 

Ánh trăng phủ trắng con đường, tôi bước trên cái bóng của chính mình.

 

Về đến ký túc xá, tôi lấy quả trứng trong túi tạp dề ra, nó đã nguội lạnh.

 

Vốn dĩ hôm nay tôi định đưa cho anh, quả trứng này tôi dành dụm suốt ba ngày.

 

Mỗi tháng nhà máy phân phối cho mỗi người hai mươi quả trứng.

 

Tôi không nỡ ăn, để dành ba quả trong chiếc hộp sắt dưới gầm giường.

 

Giờ thì lấy hết ra, một quả đem rán, hai quả luộc chín.

 

Sáng hôm sau đưa cả cho Lâm Tú Tú.

 

Lâm Tú Tú cầm hai quả trứng luộc, mắt tròn xoe.

 

“Cho tớ thật à? Hôm nay cậu hào phóng thế?”

 

“Không lấy thì trả lại cho tớ.”

 

Lâm Tú Tú lập tức bóc một quả nhét vào miệng, vừa ăn vừa nói:

 

“Dạo này cậu có tâm sự gì à? Với Cố đoàn trưởng cũng chẳng còn nhiệt tình nữa, trứng cũng không để dành. Nghĩ thông rồi sao?”

 

“Nghĩ thông rồi.”

 

Lâm Tú Tú đang nhai trứng thì đột nhiên mắt sáng lên.

 

“Cô giáo Quý sao lại tới đây ăn cơm thế nhỉ? Lát nữa tay cậu đừng run, đừng múc ít cho người ta đấy.”

 

Trường con em công nhân nằm ngoài khu nhà máy.

 

Quý Vãn Thu bình thường không ở trong khu này, hôm nay chắc là đến giải quyết công việc.

 

Quả thật cô ấy rất đẹp.

 

Da trắng, tóc chải gọn gàng.

 

Mặc áo sơ mi hoa nhỏ, trên cổ áo cài một chiếc ghim bạc.

 

Cô bưng hộp cơm đứng trước quầy của tôi, giọng nói cũng rất nhẹ nhàng:

 

“Một phần rau, một phần cơm. Cảm ơn.”

 

Tôi múc thức ăn vào hộp cho cô.

 

“Cô quen Cố đoàn trưởng không?”

 

Cô đột nhiên hỏi.

 

Chiếc muôi trong tay tôi khựng lại.

 

“Bình thường thôi.”

 

“Vậy tôi hỏi chút nhé. Ngày nào cô cũng phát cơm cho anh ấy, chắc biết anh ấy thích ăn gì chứ?”

 

Cô mỉm cười.

 

“Tôi muốn mời anh ấy ăn cơm, nhưng sợ món anh ấy không thích. Bình thường ở nhà ăn, anh ấy thích ăn gì nhất?”

 

“Không rõ lắm.”

 

Quý Vãn Thu hơi nghiêng đầu.

 

“Cô không biết sao?”

 

“Cố đoàn trưởng từng nhắc đến cô.”

 

“Anh ấy nói cô phát cơm rất đầy đặn.”

 

Rất đầy đặn.

 

Tôi đã phát cơm suốt bốn năm.

 

Đó là toàn bộ lời nhận xét của anh về tôi.

 

3

 

Quý Vãn Thu bưng hộp cơm rời đi.

 

Tôi lau tay vào tạp dề rồi tiếp tục gọi:

 

“Người tiếp theo.”

 

Buổi tối về ký túc xá, tôi lấy tờ giấy viết thư bị ép dưới gối ra.

 

Viết một câu:

 

“Tuệ Tuệ, chuyện cậu từng nói sẽ giới thiệu đối tượng cho tớ, tớ đồng ý rồi, làm phiền cậu nhé.”

 

Lá thư này gửi cho Trần Tuệ, bạn học cùng cấp hai của tôi ở tỉnh thành.

 

Trần Tuệ làm ở nhà máy dệt, quen biết rất nhiều người.

 

Tôi có ba người anh trai.

 

Anh cả và anh hai ở huyện thành.

 

Anh ba ở tỉnh thành.

 

Cha tôi sức khỏe không tốt, mẹ dựa vào nghề may vá thuê để nuôi tôi học hết cấp hai.