Mùa hè năm 1978, tôi làm việc ở quầy chia cơm trong nhà ăn của Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh.
Mỗi ngày đúng mười một giờ rưỡi trưa, Cố Hoài Cảnh đều cầm chiếc hộp cơm tráng men xếp hàng trước quầy của tôi.
Tôi nhận hộp cơm của anh, lén đưa muôi xuống tận đáy khay thức ăn, múc phần có nhiều thịt nhất.
Rồi lại âm thầm giấu dưới đáy hộp cơm của anh một quả trứng gà.
Anh chưa từng nhìn tôi thêm lấy một lần.