Ngô Đồng Cuối Đông

Chương 10



Trong tay vẫn cầm tờ giấy khen.

 

Hứa Minh Đức quay sang nhìn tôi.

 

Nụ cười vẫn ôn hòa.

 

“Đồng chí Tô Miểu.”

 

“Giấy khen là sự ghi nhận đối với công việc trước đây của cô.”

 

“Còn sa thải là đ.á.n.h giá đối với biểu hiện hiện tại của cô.”

 

“Việc nào ra việc nấy.”

 

“Hy vọng cô có thể thấu hiểu.”

 

Ông ta tính toán rất kỹ.

 

Công bố quyết định sa thải ngay tại lễ tuyên dương.

 

Trước mặt hơn ba trăm người.

 

Không cho tôi bất kỳ cơ hội phản bác nào.

 

Lâm Tú Tú đứng bật dậy từ phía sau.

 

“Chủ nhiệm Hứa!”

 

“Ai là người đ.á.n.h giá Tô Miểu?”

 

“Sau khi cô ấy chuyển tới nhà ăn phân xưởng thì chỉ có một mình cô ấy làm việc.”

 

“Ai chấm điểm cô ấy?”

 

Hứa Minh Đức không thèm nhìn cô ấy.

 

Ông ta cầm micro nói:

 

“Kết quả đ.á.n.h giá đã được phòng hậu cần xét duyệt.”

 

“Quy trình hoàn toàn hợp lệ.”

 

“Nếu có ý kiến thì có thể tiến hành thủ tục khiếu nại.”

 

Thủ tục khiếu nại.

 

Một lần khiếu nại kéo dài ba tháng.

 

Trong thời gian đó không bị sa thải.

 

Nhưng cũng không được phát lương.

 

Bọn họ muốn kéo tôi đến c.h.ế.t.

 

Tôi cầm giấy khen đi xuống sân khấu.

 

Bước qua lối đi giữa hội trường.

 

Ánh mắt của tất cả mọi người đều dính c.h.ặ.t trên người tôi.

 

Lâm Tú Tú kéo lấy cánh tay tôi.

 

“Tô Miểu, đừng đi.”

 

“Chúng ta lập tức đi tìm lão Chu.”

 

“Bọn họ không thể bắt nạt cậu như vậy được!”

 

“Tú Tú.”

 

“Tớ đi tìm Cố Hoài Cảnh.”

 

Bên ngoài hội trường.

 

Dưới gốc cây ngô đồng.

 

Cố Hoài Cảnh đang đứng đó.

 

Những động tĩnh bên trong, chắc hẳn anh đã nghe hết.

 

“Cố Hoài Cảnh.”

 

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

 

“Tôi mất việc rồi.”

 

“Hứa Minh Đức tuyên bố sa thải tôi ngay trước toàn thể hội trường.”

 

“Ông ta nói đ.á.n.h giá công tác của tôi không đạt.”

 

“Bản đ.á.n.h giá đó do ai chấm.”

 

“Chấm lúc nào.”

 

“Tiêu chuẩn chấm điểm là gì.”

 

“Tôi hoàn toàn không biết.”

 

Tôi tựa trán lên n.g.ự.c anh.

 

Lớp vải quân phục thô ráp cọ vào da mặt.

 

“Cố Hoài Cảnh.”

 

Giọng tôi nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh.

 

“Tôi chẳng còn gì nữa rồi.”

 

Lồng n.g.ự.c anh khẽ rung lên.

 

Giọng nói vang ra từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

“Em chờ anh.”

 

11

 

Sáng hôm sau, Cố Hoài Cảnh đến văn phòng nhà máy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi ngồi một mình trong ký túc xá.

 

Đến trưa, Lâm Tú Tú như một cơn gió lao thẳng vào phòng.

 

“Tô Miểu! Cố Hoài Cảnh lật bàn của Hứa Minh Đức rồi!”

 

“Anh ta trước mặt bảy, tám người ở văn phòng nhà máy, hất tung bàn của Hứa Minh Đức, đập thẳng quyết định sa thải lên mặt ông ta, hỏi: ‘Bản đ.á.n.h giá này là ai ký? Đứng ra đối chất đi!’”

 

Tôi không dám tin vào tai mình.

 

Cái hũ nút ấy, người mà nói thêm ba chữ cũng thấy khó khăn, vậy mà lại công khai lật bàn?

 

“Rồi sao nữa?”

 

“Hứa Minh Đức nói cậu không đạt yêu cầu đ.á.n.h giá.”

 

“Cố Hoài Cảnh lập tức lấy từ trong túi ra một xấp giấy, bên trên toàn là thư xác nhận do công nhân ở căng tin phân xưởng viết. Hơn mười lá thư, ai cũng viết rằng cậu làm việc tốt ở căng tin phân xưởng, khẩu phần đầy đủ, thái độ lại tốt.”

 

Anh đã đi thu thập thư chứng minh của công nhân.

 

Một người không thích nói chuyện, lại đi hỏi từng công nhân trực ca đêm trong phân xưởng.

 

Lâm Tú Tú nói:

 

“Cái bà họ Quý ở phòng hậu cần lúc đó mặt xanh lét luôn. Bà ta bảo việc đ.á.n.h giá đều làm theo đúng quy trình. Cố Hoài Cảnh hỏi vì sao trên bảng đ.á.n.h giá lại không có chữ ký của người phụ trách phân xưởng.”

 

“Bà ta nói chú Tiền bị gãy chân nên không có ai ký.”

 

“Cố Hoài Cảnh đáp luôn: ‘Chú Tiền gãy chân chứ đâu có gãy tay. Bây giờ có thể ký bổ sung ngay.’”

 

Tôi há hốc miệng thật lâu không khép lại được.

 

“Còn nữa. Cố Hoài Cảnh chặn hết mọi lời của Hứa Minh Đức.”

 

“Hứa Minh Đức nói nào là hồ sơ điều động, thời gian khảo sát, quy định sa thải... Cố Hoài Cảnh lập tức lấy từ cặp tài liệu ra một bản quy chế của nhà máy, đọc từng điều từng điều cho ông ta nghe.”

 

“Trong đó căn bản không có bất kỳ quy định nào nói rằng từ chối điều động ra ngoài tỉnh thì phải chịu thời gian khảo sát. Đó là do Hứa Minh Đức tự ý thêm vào.”

 

Anh thậm chí còn lật xem cả quy chế của nhà máy.

 

Chỉ vì tôi, một công nhân phát cơm.

 

Lâm Tú Tú nắm lấy vai tôi lắc mạnh:

 

“Tô Miểu, sao cậu không nói gì hết vậy?”

 

“Anh ấy đâu rồi?”

 

“Vừa mới rời văn phòng nhà máy, đang đi về phía doanh trại—”

 

Tôi lao ra khỏi ký túc xá.

 

Trên con đường chính trong khu nhà máy, tôi đuổi kịp bóng lưng mặc quân phục ấy.

 

“Cố Hoài Cảnh!”

 

Anh quay đầu lại.

 

Tôi chạy tới trước mặt anh, thở hổn hển.

 

“Lâm Tú Tú nói anh lật bàn.”

 

“Ừ.”

 

“Anh còn mang theo thư chứng minh của công nhân nữa.”

 

“Ừ.”

 

“Anh đi hỏi họ từ lúc nào?”

 

“Tết.”

 

Tết.

 

Khi đó tôi còn đang ở quê.

 

Anh đã đi tìm từng công nhân ở căng tin phân xưởng.

 

Khi ấy anh còn không biết liệu mình có thể đợi được tôi quay về hay không.

 

Nhưng anh vẫn đi làm.

 

Anh làm tất cả những gì mình có thể làm.

 

Dùng cái miệng không biết nói của mình, từng chữ từng chữ mà hỏi.

 

Tôi nhìn anh.

 

Đôi mắt ấy tôi vẫn không hiểu nổi.

 

Giống như mặt sông mùa đông.

 

Nhưng bây giờ tôi biết.

 

Bên dưới lớp băng kia là dòng nước đang chảy.

 

“Hứa Minh Đức sẽ không bỏ qua chuyện này đâu.”

 

“Yên tâm, có anh.”

 

Bốn chữ.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Chặn lại hết những lời tôi định nói.

 

“Em không cần lo gì cả.”

 

Anh nói.

 

Quả nhiên Hứa Minh Đức không chịu bỏ qua.

 

Hai ngày sau, ông ta tổ chức một cuộc họp tọa đàm trong phòng họp của nhà máy.

 

Người tham gia đều là người của phòng hậu cần và văn phòng nhà máy.

 

Chủ đề chỉ có một:

 

Vấn đề của Tô Miểu.