Những ngón tay tôi siết c.h.ặ.t trên đầu gối.
“Một đoàn trưởng tiền đồ rộng mở.”
“Vì một nữ công nhân phát cơm ở nhà ăn mà từ bỏ tương lai.”
“Nói ra ngoài nghe không hay.”
“Đối với cô cũng chẳng tốt.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Chủ nhiệm Hứa muốn nói gì?”
“Tôi muốn nói rằng sau khi xuất ngũ, Cố Hoài Cảnh chỉ là một công nhân bình thường.”
“Không cấp bậc.”
“Không đãi ngộ.”
“Không tiền đồ.”
“Các cô ở bên nhau thì sau này cũng chỉ là hai công nhân bình thường, sống cả đời trong cái nhà máy này.”
“Cô nghĩ cậu ấy cam tâm sao?”
“Đó là lựa chọn của anh ta.”
“Nhưng cô có thể không trở thành gánh nặng của cậu ấy.”
“Còn một chuyện nữa có lẽ cô chưa biết.”
Ông ta lấy từ cặp công văn ra một tập hồ sơ đặt lên bàn trà.
“Đồng chí Tô Miểu, cuối năm ngoái cô từng có một lệnh điều động sang tỉnh khác.”
“Mặc dù sau đó bị chủ nhiệm Chu ép xuống.”
“Nhưng hồ sơ đề xuất điều động vẫn còn lưu trong hồ sơ cá nhân.”
“Theo quy định, nhân viên từ chối điều động phải trải qua thời gian khảo sát sáu tháng.”
“Trong thời gian đó, nếu phát sinh bất kỳ vấn đề nào.”
“Ví dụ như đ.á.n.h giá công tác không đạt.”
“Hoặc bị người khác khiếu nại.”
“Thì có thể trực tiếp sa thải.”
Ông ta đẩy tập hồ sơ về phía tôi.
“Tôi biết chủ nhiệm Chu luôn bảo vệ cô.”
“Nhưng quy định của nhà máy thì ngay cả chủ nhiệm Chu cũng không thể bảo vệ cô lần thứ hai.”
Tôi cúi đầu nhìn những hàng chữ đen ngay ngắn trên trang giấy.
“Tôi hiểu ý của chủ nhiệm Hứa rồi.”
“Hiểu là tốt.”
Hứa Minh Đức đứng dậy, chỉnh lại cổ áo.
“Đồng chí Tô Miểu.”
“Hoặc cô chủ động rời xa Cố Hoài Cảnh.”
“Phòng hậu cần sẽ xóa hồ sơ điều động.”
“Cô tiếp tục làm việc ổn định trong nhà ăn.”
“Hoặc tiếp tục ở bên cậu ấy.”
“Đợi đến hết thời gian khảo sát.”
“Nhà máy có vô số cách khiến cô phải rời đi.”
Ông ta đi tới cửa.
Lại quay đầu nhìn tôi.
“À phải rồi.”
“Chuyện của Vãn Thu và Hoài Cảnh.”
“Hai bên gia đình đều đã đồng ý.”
“Cô buông tay đi.”
“Như vậy sẽ tốt cho tất cả mọi người.”
Trên đường trở về, những lời của Hứa Minh Đức cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
Lâm Tú Tú đứng chờ trước cửa ký túc xá.
“Hứa Minh Đức nói gì với cậu?”
Tôi lấy tập hồ sơ trong túi đưa cho cô ấy.
Đọc xong, sắc mặt Lâm Tú Tú lập tức trắng bệch.
“Tô Miểu...”
“Tú Tú.”
Tôi ngồi xuống mép giường.
“Mình chỉ nói với cậu một câu thôi.”
“Cố Hoài Cảnh vì mình mà xin xuất ngũ.”
“Từ bỏ cơ hội thăng lên cấp phó sư đoàn.”
“Hứa Minh Đức bắt mình lựa chọn.”
“Hoặc rời xa Cố Hoài Cảnh để giữ công việc.”
“Hoặc tiếp tục ở bên anh ta rồi bị sa thải.”
“Cậu định thế nào?”
“Mình không biết.”
Lâm Tú Tú xem lại tập hồ sơ lần nữa.
“Những quy định này là thật hay do ông ta bịa ra?”
“Mình đi hỏi lão Chu.”
“Đừng hỏi nữa.”
“Lão Chu đã giúp mình một lần rồi.”
“Mình không thể khiến ông ấy khó xử thêm nữa.”
Lâm Tú Tú ngồi bên cạnh im lặng.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Ngoài cửa sổ bắt đầu có mưa tuyết.
Tiếng mưa đập lên kính lộp bộp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi ngồi trên mép giường, nghe tiếng mưa rất lâu.
“Tú Tú.”
“Hử?”
“Nếu mình thật sự ở bên anh ta.”
“Sau này anh ta có hối hận không?”
“Từ một đoàn trưởng trở thành công nhân bình thường.”
“Chỉ vì một người phát cơm ở nhà ăn như mình.”
Lâm Tú Tú im lặng rất lâu.
“Tô Miểu.”
“Mình chỉ biết một chuyện thôi.”
“Cái người cục mịch ấy đã đứng chờ cậu ở cổng nhà máy suốt một tháng.”
“Một tháng.”
“Ngày nào hết ca gác cũng tới.”
“Mưa gió thế nào cũng không bỏ.”
“Cậu nói anh ta không biết nói chuyện.”
“Nhưng đôi chân của anh ta biết nói.”
“Đôi chân ấy đang nói với cậu rằng.”
“Anh ta muốn ở bên cậu.”
10
Hứa Minh Đức cho tôi ba ngày để suy nghĩ.
Ngày đầu tiên, tôi vẫn tới nhà ăn phân xưởng làm việc như bình thường.
Chân của chú Tiền vẫn chưa lành hẳn.
Tôi tạm thời thay chú ấy làm ca ngày.
Đến giờ cao điểm buổi trưa, ngoài cửa sổ phát cơm có hơn chục người đang xếp hàng.
Tôi đang cúi đầu múc thức ăn thì nghe bên ngoài có người gọi:
“Tô Miểu!”
Ngẩng đầu lên.
Là Tiểu Lưu, nhân viên văn phòng nhà máy.
Cậu ta nhét qua cửa sổ một tờ thông báo.
“Chiều ngày kia lúc hai giờ, hội trường lớn sẽ tổ chức lễ tuyên dương.”
“Cô được bình chọn là lao động tiên tiến của năm.”
“Nhớ tới nhận thưởng.”
“Tôi?”
“Đúng vậy.”
“Trong danh sách có tên cô.”
“Đừng đến muộn.”
Tiểu Lưu đi rồi.
Tôi cầm tờ giấy lật qua lật lại mấy lần.
Lao động tiên tiến.
Năm ngoái không được bình chọn.
Năm nay mới làm ở nhà ăn phân xưởng chưa đầy một tháng lại được chọn.
Ngày diễn ra lễ tuyên dương.
Tôi cố ý mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ.
Tóc buộc gọn gàng.
Trong hội trường có hơn ba trăm người.
Hàng đầu là lãnh đạo nhà máy.
Ở giữa là cán bộ chủ chốt các phòng ban.
Phía sau là đại diện công nhân.
Chỗ ngồi của tôi được sắp xếp ở hàng thứ ba.
Đối diện thẳng với bục chủ tịch.
Phần tuyên dương diễn ra từng người một.
Đến lượt tôi.
Người dẫn chương trình đọc tên, tôi đứng dậy bước lên sân khấu.
Dưới hàng ghế đầu, Hứa Minh Đức đang ngồi đó.
Trên mặt vẫn là nụ cười ôn hòa không tìm ra khuyết điểm.
Tôi nhận giấy khen, cúi đầu trước khán phòng.
Bên dưới vang lên vài tràng pháo tay thưa thớt.
Ngay lúc tôi xoay người định bước xuống, Hứa Minh Đức đứng dậy.
“Đồng chí Tô Miểu, xin dừng bước.”
Ông ta bước lên sân khấu.
Cầm lấy micro.
Khẽ hắng giọng.
“Hôm nay nhân dịp lễ tuyên dương, tôi muốn công bố một việc.”
Cả hội trường lập tức yên tĩnh.
“Căn cứ vào kết quả đ.á.n.h giá mới nhất của phòng hậu cần.”
“Đồng chí Tô Miểu trong thời gian khảo sát ba tháng vừa qua không đạt yêu cầu đối với vị trí làm việc tại nhà ăn.”
“Theo quy định của nhà máy.”
“Kể từ hôm nay, quyết định sa thải chính thức có hiệu lực.”
Cả hội trường xôn xao.
Tôi đứng trên sân khấu.